LÀNG MỸ NHÂN - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-02 10:23:16
Lượt xem: 360
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nuốt nước miếng, bắt đầu đ.á.n.h giá thằng ngốc .
Con của ác quỷ sinh , cho dù ngốc thì vẫn là ác ma.
Nó cầm khúc gỗ tiến gần : "Chị ơi, chị thể đợi em chơi xong hãy c.h.ế.t ?"
Đôi mắt nheo , khóe môi khẽ nhếch: "Vậy em thể đợi chị ăn no hãy c.h.ế.t ?"
Nó ngây , dường như hiểu ý là gì.
Không cả, lát nữa thôi là nó sẽ ngay mà.
Trước ánh mắt kinh ngạc của , mọc răng nanh, đôi chân hóa thành đuôi rắn.
Chóp đuôi khẽ móc cuộn , siết c.h.ặ.t đến mức thể phát bất kỳ tiếng động nào.
Đầu tiên, siết nát vụn xương cốt của , đó lột sạch lớp da xí mới thong thả thưởng thức bữa đại tiệc.
Ăn no nê xong, xoa xoa cái bụng tròn lẳn, khỏi cảm thán: "Thịt của kẻ ác đúng là thơm thật đấy!"
tặc lưỡi, vẫn còn thấy dư vị ngọt ngào.
Người bên ngoài đợi mãi mà thấy động tĩnh gì bên trong.
Hắn bắt đầu đập cửa hỏi: "A Nguyên?"
ậm ừ rên rỉ vài tiếng, bên ngoài cũng hỏi thêm nữa.
Nghỉ ngơi một lúc để hồi phục thể lực, chuẩn tìm La Tu Ngôn.
Khi nhân lúc trời tối lẻn phòng, vẫn đang ngủ say như c.h.ế.t.
đặt tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c , thầm tự hỏi liệu trái tim đang đập nhịp nhàng màu đen .
Nếu đêm nay là một phụ nữ khác, chắc hẳn cô hành hạ đến c.h.ế.t bằng những phương thức kinh tởm nhất .
Vậy mà kẻ chủ mưu đang ung dung đ.á.n.h giấc, đúng là kẻ ác bẩm sinh mà nhắm trúng.
Cảm nhận sự hiện diện của , đột ngột giật tỉnh giấc.
Anh chộp lấy tay , thở dốc hỏi: "Ai đó?"
gì, chỉ im lặng .
Sau khi mắt quen với bóng tối và nhận là , mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay đó, như sực nhớ điều gì, chỉ tay : "Cô... cô ở đây?"
"Ồ, vì nhớ quá nên mới trốn đây gặp đấy."
"Trốn ? Chỉ dựa cô mà cũng ? Mà cô mùi gì lạ ?"
"Có lẽ là mùi m.á.u đấy. Lúc bỏ trốn, thuận tay g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai ngốc của ông trưởng thôn ."
"Tính thời gian thì chắc giờ bọn họ phát hiện xác của ."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Nói chính xác hơn thì là hài cốt mới đúng. Tướng ăn của , xương xẩu vứt vung vãi mỗi nơi một mảnh.
Nếu nhặt nhạnh tỉ mỉ ghép , chắc cũng tạm đủ để gom một bộ xương khô.
Nghe xong, La Tu Ngôn hốt hoảng bật tung đèn đầu giường.
Thấy những vệt m.á.u lốm đốm quần áo , sợ hãi đến mức thốt nên lời.
"Cô... cô... chuyện thể chứ?"
Khi định thần , vội vàng định gọi cứu giúp.
nhanh tay bịt miệng : "Đừng sợ, đến để g.i.ế.c , đến để cứu mà."
"Con trai trưởng thôn c.h.ế.t trong tay , chắc chắn lão sẽ tha cho kẻ môi giới như ."
"Có lẽ bây giờ bọn họ đang đường đến tìm đấy. Đưa , giờ chúng chung một thuyền ."
Anh nghiến răng, đẩy mạnh :
" lừa cô đến chỗ , cô chắc hẳn hận thấu xương, còn bày đặt cứu ? thấy cô định đưa xuống suối vàng thì !"
"Sao thế , còn đang trông cậy đưa rời khỏi đây mà."
"Không thích tiền ? một căn nhà tên , bán cũng hơn hai triệu tệ. Sau khi khỏi đây, sẽ sang tên cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lang-my-nhan/4.html.]
Anh đầy nghi hoặc: "Dựa cái gì mà tin cô?"
"Dựa việc tay dính m.á.u . Có thóp trong tay, chuyện gì mà chẳng dám hứa với ?"
"Hoặc là đợi chú Lưu kéo đến cả hai cùng c.h.ế.t ở đây, hoặc là đưa ngoài, giữ mạng tiền."
"
"Nhanh lên, chậm trễ chút nữa là cũng ."
Anh phiền muộn vò đầu bứt tai, cuối cùng nghiến răng quyết định:
"Được, đưa cô . nếu ngoài mà cô đưa nhà cho , sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô!"
"
Xe nổ máy, từ đằng xa thấy một đám cầm đèn pin và d.a.o rựa đang tiến về phía .
La Tu Ngôn ngậm điếu t.h.u.ố.c, đập mạnh vô lăng: "Mẹ kiếp, bọn chúng đến nhanh thật."
Sau đó vội vàng xe, lao thẳng theo con đường mòn phía núi.
Chiếc xe lao vun v.út, liên tục liếc gương chiếu hậu xem ai đuổi theo .
Vì căng thẳng mà mồ hôi trán chảy ròng ròng.
Lái xe suốt cả đêm, mắt đỏ ngầu, rõ ràng là kiệt sức.
"Để lái cho, nghỉ ngơi một lát ."
"Cô định giở trò gì đấy chứ?"
"Nếu tin thì cứ tự mà lái!" nhắm mắt , chẳng buồn để ý đến nữa.
Suy nghĩ một hồi, tấp xe làn dừng khẩn cấp: "Cô lái , chợp mắt một lát."
vui vẻ ghế lái: "Được , cứ yên tâm mà ngủ ."
Đến khi tỉnh dậy thì chúng cũng sắp về tới nhà .
Sau một đêm căng thẳng tột độ, khi thả lỏng, lập tức chìm giấc ngủ mà chút phòng .
Khi tỉnh dậy thì gần trưa.
sớm rẽ khỏi đường cao tốc, hiện tại gần đến lối làng.
Làng của cũng giống làng của họ, đều sâu trong rừng già, nơi hẻo lánh ít qua .
Đó đều là những vùng "đất lành" mà nếu địa phương dẫn đường thì chẳng ai thể mò .
lái xe ngân nga hát, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Anh tỉnh dậy, con đường núi gập ghềnh thì cứ ngỡ chở ngôi làng cũ.
"Sao đây? Mẹ nó, cô điên !" Anh từ ghế vươn tới giằng co với .
đạp mạnh phanh, khiến hất văng về phía theo quán tính.
tát cho một cái cháy má: "Ồn ào cái gì, đây là đường về nhà ."
Anh kỹ ngoài cửa sổ: "Chẳng cô bảo sẽ đưa nhà cho ? Đưa cái xó xỉnh gì?"
liếc vẻ mặt của qua gương chiếu hậu, thản nhiên đáp:
"Sổ đỏ đang giữ, đưa về lấy sổ ."
"Cô lừa trẻ con ? Thằng điên nào để sổ đỏ ở quê?"
"Nhà là do gia đình mua cho, chứ tuổi đủ tiền mua. Mẹ sợ lừa nên mới cầm hộ."
"
Anh đầy cảnh giác: "Cô định lừa về làng đ.á.n.h c.h.ế.t đấy chứ?"
Cũng tự lượng sức đấy.
"Điện thoại của chắc là đang ở chỗ nhỉ? Trong mục bất động sản ảnh chụp sổ đỏ đấy, tự xem ."
"Anh cũng đừng nghi ngờ nữa. Phụ nữ cuối cùng cũng lấy chồng, chuyện chắc chẳng còn ai thèm cưới ."
"Ở bên là lựa chọn nhất của . Gặp xong chúng sẽ kết hôn, căn nhà đó coi như là của hồi môn."
"Ở nhà còn một cô em gái, xinh hơn nhiều. Ở làng một truyền thống ngầm giữa rể và em vợ đấy."