LÀNG MỸ NHÂN - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-02 10:21:57
Lượt xem: 366
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
phát tiếng "ư ư" vài cái, La Tu Ngôn đang bên cạnh giật tỉnh giấc.
Đêm qua khi ngủ, đưa cho một ly sữa, chẳng mảy may phòng mà uống hết.
Sau đó thì mê mệt chẳng gì nữa.
Vẻ mặt lộ rõ sự kinh hãi, nhưng trong lòng mừng rỡ khôn xiết, quả nhiên lầm .
Kẻ nốt ruồi ác nhân thì thể là hạng lương thiện cho .
La Tu Ngôn liếc , lạnh lùng cảnh cáo: "Ngoan ngoãn chút , là cho cô mặt đấy."
gật gật đầu, tỏ vẻ sợ hãi nép góc xe.
Thấy ngoan ngoãn, mới xé miếng băng keo miệng .
"Cô định hỏi xem đưa cô ?"
nhắm mắt , tựa đầu cửa sổ: "Hỏi thả ?"
Cậu đột ngột kéo mạnh , ôm lòng.
Lại trưng bộ mặt ngây thơ giả tạo đó: "Chị ơi, vốn dĩ em còn chơi với chị thêm vài ngày nữa."
" ai bảo chị điều, bạn trai em thì thôi vợ thằng đần nhé!"
Gã tài xế phía ngoái đầu : "Anh Ngôn, định bán con bé cho thằng con nhà ông Lưu thật ?"
"Con bé xinh thế , gả cho thằng đần thì chẳng là quá phí phạm ?"
"Không cho nó thì cho chắc? Được thôi, nếu trả cái giá như ông Lưu thì bán cho về vợ cũng ."
"Còn thì ngậm miệng mà tập trung lái xe ."
Gã tài xế sờ sờ mũi, lủi thủi mặt :
"Coi như gì, nhà lão Lưu giàu nứt đố đổ vách, bì nổi."
Hóa là định bán cho một thằng đần !
Tội bắt cóc buôn bán phụ nữ chắc chắn tính là đại gian đại ác !
Giờ chỉ chờ bán xong, tội danh thành lập là thể xách về làng .
Nghĩ đến đây, cố lắm mới để lộ nụ đắc ý.
Để tránh nghi ngờ, suốt dọc đường đều cố ý cúi thấp đầu xuống.
Chiếc xe rời khỏi đường cao tốc, bắt đầu tiến sâu vùng núi.
Những tán cây cổ thụ cao v.út che khuất cả bầu trời, bao trùm hai bên đường làng, lên chỉ thấy bé tẹo như miệng bát.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Càng sâu trong, đường núi càng hiểm trở, chiếc xe van xóc nảy liên hồi.
Bánh xe lăn qua cuốn theo những đám bụi mù mịt.
Sau năm sáu tiếng đồng hồ di chuyển, chúng cũng đến đầu làng.
Thấy xe lạ đến, từ trong làng vài gã đàn ông vạm vỡ cầm gậy gộc .
La Tu Ngôn hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ngoài: "Chú ơi, nhà cả."
Gã cầm đầu đang cầm tẩu t.h.u.ố.c, rít một thật mạnh : "À, thì là tiểu La đấy !"
"Sao đột nhiên về thế , mang theo hàng ngon gì ?"
Một đám vây quanh , tò mò ghé mắt trong xe.
Ánh mắt ghê tởm dán c.h.ặ.t lên mặt , giả vờ sợ hãi, rụt đầu .
La Tu Ngôn xuống xe, khách sáo vài câu với đám đó mới xe.
đưa về nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lang-my-nhan/2.html.]
Mẹ nắm lấy tay , ngừng đ.á.n.h giá, gương mặt hớn hở:
"Tốt, lắm, vẫn là Tu Ngôn nhà bản lĩnh. Phen vợ của trai con chỗ đặt hy vọng ."
"Cháu gái ngoan, thôi, mau theo bác nhà."
Sau khi làng, dây thừng trói mới cởi bỏ.
Họ cũng chẳng sợ chạy thoát. Đã đến nơi thì đừng hòng mà chạy .
Người phụ nữ xích ở chuồng ch.ó thu hút sự chú ý của .
Cổ cô quấn bởi một sợi xích sắt to bằng bắp tay, khắp bẩn thỉu, tóc tai bù xù.
Chiếc quần xộc xệch, những vùng da hở chằng chịt những vết bầm tím xanh đỏ.
Nhận thấy ánh mắt của , cô cũng chẳng gì, chỉ ngây về phía cổng làng.
Mẹ La Tu Ngôn liếc một cái:
"Cháu đừng sợ, cháu gả cho con trai trưởng làng vợ đấy. Chỉ cần cháu ngoan ngoãn lời, đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn linh tinh thì bọn bác sẽ đối xử với cháu như thế ."
Đêm đến, bà bê một cái chậu lớn phòng, đổ đầy một chậu nước.
"Nào cháu, nước ấm đủ , mau đây tắm rửa ."
ngoan ngoãn tắm xong, mới mặc quần áo .
Thì mấy gã đàn ông bên ngoài đợi nổi nữa mà ùa .
Nhìn thấy làn da lấp ló lớp áo của , chúng đồng loạt nuốt nước miếng:
" là phụ nữ thành phố khác, da dẻ mịn màng thế , thôi thấy hăng m.á.u ."
"Con bé trông còn hơn cả minh tinh điện ảnh chứ. Đây là thứ tám mà Tu Ngôn mang về nhỉ?"
"Đứa xinh hơn đứa . Đặc biệt là con bé , chẳng thằng nhóc Tu Ngôn ma lực gì mà đám con gái cứ tranh chạy đến chỗ nhỉ."
"Còn vì cái gì nữa, vì cái mặt b.úng sữa của nó chứ ! Mà cũng , con gái thành phố đúng là đơn thuần, dễ lừa thật!"
"Chưa kể, nếu nhờ thằng nhóc Tu Ngôn, chúng diễm phúc mà hưởng chứ."
Ánh mắt nhớp nháp, ghê tởm của chúng quét từ xuống .
Dù đang mặc quần áo, nhưng vẫn cảm giác như chúng lột sạch .
túm c.h.ặ.t vạt áo, cảnh giác chúng, lùi từng bước một.
Tuy xà tộc vốn đa tình, chuyện với chúng cũng tự nhiên như cơm bữa.
một lũ đàn ông ghê tởm thế dòm ngó, vẫn cảm thấy buồn nôn theo bản năng.
"Làm bộ tịch cái gì, đến đây thì kiếp của cô là hầu hạ đàn ông bọn thôi."
Gã đó chộp lấy , đôi môi bẩn thỉu định áp sát mặt .
Mùi hôi thối trong miệng khi chuyện xộc thẳng mũi khiến nôn mửa.
"La Tu Ngôn ? Các thế , ?"
cau mày đẩy .
"Mẹ nó nhận tiền của bọn , quan tâm gì nó ."
"Cô đừng bảo là vẫn còn hy vọng nó đến cứu đấy nhé? Có đây là ?"
"Người ngoài gọi đây là làng buôn đấy. Tu Ngôn là thành tích nhất làng ."
"Chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, cô là phụ nữ thứ tám mà nó mang về ."
"Phụ nữ đưa đến đây, ngoại lệ, ai cũng trải qua một như thế thôi."
"Nói nhảm với nó gì, tao nhịn nữa , đè nó xuống luôn ."