Lang Hoài Hữu Ngọc - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-03 23:00:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm nguyện ban đầu của chẳng qua chỉ là cơm no áo ấm, cùng Tiểu Đào và Thái mẫu an lập mệnh. Nay tâm nguyện thành, cũng bước sang tuổi đôi mươi. Ở cái tuổi , suy nghĩ chẳng còn giống như xưa, luôn cảm thấy bản nên tính toán cho nửa đời còn của .

Ta từng nảy sinh ý định tái giá, bởi lẽ quả thực gặp một .

Chàng là một vị tú tài họ Trần, đang thầy đồ tại ngôi tư thục mà Tiểu Đào theo học. Nói cũng thật tình cờ, năm đó khi còn chép sách thuê ở hiệu sách, thanh niên từng tặng một chiếc bánh nướng chính là Trần tú tài .

Trần tú tài cha mất sớm, trong nhà chỉ mỗi , thêm một lòng đèn sách cầu lấy công danh nên đến tận giờ vẫn tính đến chuyện cưới thê .

Ta vẫn luôn ghi nhớ ân tình chiếc bánh nướng năm xưa, thương cảnh đơn chiếc chăm sóc, nên thường chút đồ ăn thức uống bảo Tiểu Đào mang sang.

Hai năm từng trượt một kỳ thi, lòng nguội lạnh chán chường.

Khi , bưng một bát tào phớ trong tiệm cho , khích lệ ba năm hãy thi . Vị tú tài lúc đó buồn bã hỏi : "Nàng cảm thấy thật sự thể đỗ ? Đến cả kỳ Hương thí còn chẳng vượt qua nổi."

"Được chứ, còn cơ hội . Những vị tú tài đến tuổi bất hoặc mà vẫn còn nuôi chí thi cử nhân kìa, tuổi còn trẻ, học vấn uyên thâm, sớm muộn gì cũng sẽ đỗ đạt thôi."

"Thực ngày thi Hương năm cảm thấy khỏe, lạnh run cầm cập, nghĩ vốn dĩ thể đỗ ." Trần tú tài đỏ hoe mắt.

Ta : " thế, nên dụng công sách, cũng ăn uống cho t.ử tế, thứ gì thuộc về thì cuối cùng vẫn sẽ thuộc về thôi."

"Ngọc Nương, hiểu , tới nhất định sẽ đỗ Cử nhân. Nếu như đỗ , nàng... nàng thể nào... để mắt đến một chút ?"

“Nhìn chi?”

“Ta... cưới nàng nương t.ử, nhưng hiện giờ , nhà bốn bức tường trống, nghèo rớt mồng tơi...”

“Ta là một góa phụ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lang-hoai-huu-ngoc-pjnm/chuong-14.html.]

“Ta để tâm, Ngọc Nương, thật sự để tâm. Ta thấy nàng nên mới cưới nàng, chẳng liên quan gì đến việc nàng góa phụ .”

Vị tú tài cuống quýt giải thích, mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Ta nhịn : “Được , những lời gì, ngươi nên dồn tâm trí kỳ thi tới, đợi thi đỗ hãy .”

Đối với vị tú tài , thực ấn tượng của cũng tệ.

Sau khi Bùi Nhị Lang trở về, tiệm đậu hoa vốn dĩ đang ăn phát đạt càng thêm náo nhiệt hơn .

Đầu tiên là quan Huyện thừa đích đến ăn đậu hoa, tiếp đó là Phủ doãn Thao Châu cũng xe ngựa tìm tới.

Lúc mới , trong chiến dịch biên quan, Bùi hiệu úy tiên phụng mệnh dẫn một nghìn binh mã, vượt qua Lộc Sơn  Hồn Giang, nội ứng ngoại hợp với Trấn Bắc đại tướng quân, đoạt huyện Võ Thứ từ tay đám giặc Hồ.

Sau đó, dẫn quân đ.á.n.h thẳng hậu phương địch, bắt sống mấy nghìn già trẻ gái trai của Hồ.

Khi đó đề nghị giữ tù binh để uy h.i.ế.p bộ tộc Hồ Phiên.

Kết quả, Bùi hiệu úy chỉ nhàn nhạt buông một câu: “Thừa thãi.”

Mấy nghìn phụ nữ và trẻ em đều tàn sát sạch sẽ, hỏa thiêu còn dấu vết.

Lúc hạ lệnh, đều bảo thủ đoạn của Bùi hiệu úy tàn độc, m.á.u lạnh vô tình.

Tin tức truyền đến Hoa Kinh, quan văn phẫn nộ sục sôi, cho rằng hành động như khác gì lũ man di?

Thiên t.ử đương triều là một minh quân, vốn lòng nhân từ, mà Đại Sở đối đãi với chiến phu xưa nay luôn là hàng thì g.i.ế.c, huống chi là hạng phụ nữ trẻ em.

Trong nhất thời, danh tiếng của Bùi hiệu úy nổi như cồn, kẻ khen chê ngớt.

 

Loading...