Làm sao để phá giải khi xuyên thành nữ phụ độc ác? - Chương 185: Người anh ấy tìm là cô sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-14 16:02:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Ý Nhiên tuy miệng cứng nhưng vẫn theo lời khuyên của Nam Hy, hiệu cho chị Linh tạm thời dừng tay.
Nhân lúc tâm trạng đang xuống dốc, Nam Hy đưa sang phòng việc bên cạnh.
Căn phòng bài trí đúng chuẩn một phòng trị liệu tâm lý.
Không gian rộng rãi, sáng sủa, trang trí với tông màu xanh dương và màu be chủ đạo, tạo nên một bầu khí ấm áp, thư thái.
Trên tường treo những bức tranh hoạt hình sinh động, ngây ngô.
Sát tường đặt một chiếc bàn việc đơn giản, đối diện là một chiếc ghế thư giãn.
Vị trí của ghế tạo với cửa một góc chín mươi độ.
Bên cửa sổ máy lọc nước và vài chậu cây cảnh xanh mướt.
Bùi Ý Nhiên bước tự giác xuống chiếc ghế dành riêng cho bệnh nhân.
"Bắt đầu !"
Anh lấy vẻ bình thản, gương mặt chút cảm xúc, sự thất thố dường như chỉ là ảo giác của xem.
Nam Hy ngờ chủ động cầu cứu bác sĩ như , cô ngẩn một lát.
cô bàn việc mà góc phòng lấy một chiếc ghế gỗ thấp, xuống vị trí cách ghế của tầm nửa mét.
Đồng Tư Thiều quanh một lượt, ngoại trừ chiếc ghế đằng bàn việc thì chẳng còn chỗ nào để nữa.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cô vòng bàn việc xuống.
Từ góc độ , Bùi Ý Nhiên chút giống "Người ngủ trong rừng", còn Nam Hy thì giống "Nàng Bạch Tuyết", chỉ cần một nụ hôn là thể cứu hoàng t.ử.
Bùi Ý Nhiên là bệnh nhân, Nam Hy là bác sĩ tâm lý, sự ví von xem cũng khá hợp lý.
Đồng Tư Thiều khỏi nảy sinh chút ghen tị trong lòng.
"Anh khát ?
Để bảo đem chút trái cây ." Nam Hy vội vã khám bệnh, cô bắt đầu chuyện trò vãn cảnh như những bạn bình thường.
Sau tiếng chuông gọi, mang một chùm nho và một đĩa hoa quả thập cẩm.
Nam Hy đưa đĩa nho cho Bùi Ý Nhiên, còn thì cầm một quả táo, chậm rãi dùng d.a.o gọt vỏ.
Đồng Tư Thiều lập tức cảm thấy đói khát.
Bùi Ý Nhiên bỏ bữa tối mà chạy đây, cô cũng chẳng hít hà chút mùi vị đồ ăn nào.
Dẫu hiện tại chỉ là một hồn ma vất vưởng, cô vẫn quyền "thưởng thức" cao lương mỹ vị.
Đồng Tư Thiều lướt đến bên cạnh Nam Hy, cúi đầu ngửi quả táo nhưng chẳng thấy mùi vị gì. Có lẽ bản hương táo vốn thanh đạm, cô bay sang phía Bùi Ý Nhiên, ghé sát mũi đĩa nho tay .
Vẫn chút mùi hương nào.
Cô cụt hứng, đang định bay trở bàn việc thì lúc ngước lên, thấy Bùi Ý Nhiên bóc xong một quả nho.
Anh cứ chăm chằm nó mà động đậy, giống như đang nghiên cứu hình dáng của nó .
Đồng Tư Thiều nhịn ghé gần ngửi thử.
Một làn hương thanh khiết, ngọt ngào lan tỏa nơi đầu mũi, khiến cô bất giác hít một thật sâu.
Thật thơm, cảm giác chân thực cứ như chính miệng nếm trải .
Đồng Tư Thiều bay quanh quả nho mấy vòng, chỉ hiềm nỗi mùi hương quá nhạt, hít bao nhiêu cũng thấy .
Cô Bùi Ý Nhiên với ánh mắt thèm thuồng, hy vọng mau ch.óng ăn nốt quả bóc thêm vài quả khác.
Thế nhưng Bùi Ý Nhiên chẳng hề hiểu thấu tâm tư của cô.
Anh ngắm nghía hồi lâu mới chịu ăn, ăn xong ngước mắt trần nhà thẫn thờ, ý định ăn thêm quả thứ hai.
Ngày nào cũng bày bộ dạng thâm trầm, chẳng là đang màu cho ai xem.
Đồng Tư Thiều chỉ hận thể chọc thủng cái trần nhà để tập trung việc bóc nho.
"Có cô thích ăn nho ?" Trong căn phòng yên tĩnh, giọng của Nam Hy vang lên khe khẽ, tựa như lời thì thầm của đôi tình nhân mật thiết.
Bùi Ý Nhiên vẫn trần nhà, hồi lâu mới đáp: "Ừ.
Cô giống như một con mèo tham ăn, cái gì cũng nếm thử, chỉ tội cái tính lười, chẳng bao giờ chịu vận động.
Thế nên cô thích ăn chuối, nho, dưa hấu...
những loại trái cây tốn công gọt vỏ chế biến cầu kỳ."
Ánh mắt dời sang quả táo Nam Hy gọt: "Táo cô cũng thích, nhưng lười bóc vỏ, cũng chẳng thích cắt miếng.
Cô thích cầm cả quả còn nguyên vỏ mà gặm, gặm tiếng giòn rôm rốp mới chịu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-sao-de-pha-giai-khi-xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-185-nguoi-anh-ay-tim-la-co-sao.html.]
Nam Hy khẽ : "Xem cô cũng là một chuyên gia ăn uống đấy chứ."
"Ừ." Bùi Ý Nhiên dường như nhớ điều gì, khóe môi khẽ cong lên: "Dưa hấu cô cũng thích bổ thành từng miếng.
Cô cứ ôm lấy nửa quả dưa, dùng cái thìa nhỏ xúc từng miếng ruột đỏ au mà ăn."
"Nghe kể, cô quả là tận hưởng cuộc sống và luôn tìm thấy niềm vui cho ."
"Cho dù vứt cô lên hoang đảo một , cô cũng thể sống sót như Robinson, thậm chí còn sống ngô khoai là đằng khác." Bùi Ý Nhiên bằng giọng giấu nổi vẻ tự hào.
Nam Hy liếc , cố nén vị chua chát trong lòng.
Chỉ khi nhắc về Đồng Tư Thiều, ánh mắt Bùi Ý Nhiên mới lấp lánh vẻ dịu dàng và ấm áp đến thế.
Còn , đôi mắt cứ đờ đẫn, héo úa như một kẻ đang tiến dần về phía cái c.h.ế.t.
"Chẳng trách khi tiếp quản cái 'củ khoai nóng' mang tên Đồng Thị, cô vẫn xoay xở đấy."
"Thông minh lắm, còn quyết đoán." Bùi Ý Nhiên hồi tưởng, ánh mắt càng thêm nhu hòa: "Người khác nhậm chức sẽ g.i.ế.c gà dọa khỉ, còn cô thì ?
Cô 'g.i.ế.c khỉ dọa khỉ'.
Cô bảo, dựa mà cắt giảm nhân sự bắt đầu từ tầng lớp cùng, cô cắt giảm từ cấp cao , vì đó mới là những chịu trách nhiệm cho việc doanh nghiệp thua lỗ."
Đồng Tư Thiều vốn định tranh thủ chợp mắt, nhưng cuộc đối thoại của họ cứ lọt tai.
Càng cô càng thấy lạ lùng, "cô " trong miệng Bùi Ý Nhiên giống đến thế?
Chuyện thích gặm táo ôm dưa hấu ăn thể là trùng hợp, nhưng cái kiểu xuyên tạc thành ngữ thành "g.i.ế.c khỉ dọa khỉ" thì chắc chắn thể thứ hai.
Đồng Tư Thiều sững sờ hồi lâu, bất chợt đổi ý, bay đến sát cạnh Bùi Ý Nhiên.
Chuyện là thế nào?
Chẳng lẽ Bùi Ý Nhiên sớm nhận kẻ đang chiếm xác cô là hàng giả?
Vì thế nên mới...
Suy nghĩ chút hỗn loạn, cô cần bình tâm sắp xếp thứ.
"Cô đúng là một thú vị." Nam Hy xếp trái cây đĩa, đưa tới mặt : "Đây là táo Phú Sĩ, mới chuyển đến hôm nay, nếm thử ."
Bùi Ý Nhiên lắc đầu, khẽ một tiếng cảm ơn.
Nam Hy : " lẩm cẩm quá."
Cô đặt đĩa quả xuống, lấy từ đĩa khác một quả táo nguyên vẹn, tiện tay ném cho Bùi Ý Nhiên.
Bùi Ý Nhiên theo bản năng đón lấy, quả táo trong tay mà mỉm : "Lần đầu tiên ăn táo Phú Sĩ, cô buột miệng hỏi bác Lưu bao nhiêu tiền một cân.
Bác Lưu bảo cô một quả giá một trăm tệ.
Thế là cô ăn mà mặt nhăn như khỉ, chẳng thấy ngon lành gì nữa, cuối cùng suýt chút nữa là nhai nát cả hạt táo để nuốt chửng."
"Cô bảo thế mới lãng phí, ăn cho bằng hết để gỡ vốn."
" là một kẻ ngốc."
Anh , nước mắt bất giác tuôn rơi.
Đồng Tư Thiều , nước mắt cũng trào , nếu như linh hồn cũng nước mắt.
Hóa là cô sai, cô hiểu lầm .
Cô cứ ngỡ lòng đổi , còn quan tâm đến nữa.
Là do chính cô thiếu lòng tin tình cảm giữa hai , đủ tin tưởng .
Cô từng nghĩ vì phận đôi bên quá chênh lệch, cô đối với chỉ là một công cụ chữa bệnh, khi còn giá trị lợi dụng, sẽ vứt bỏ cô thương tiếc.
Cô từng nghĩ đàn ông thiên hạ đều bạc tình, và cũng chỉ là một trong những gã bội bạc đó mà thôi.
Tất cả đều do định kiến của cô mà .
Khi thông suốt, Đồng Tư Thiều kích động bay bổng lên, nhanh ch.óng xâu chuỗi manh mối.
Tại cô hiểu lầm?
Đó là vì khi tỉnh , cô tận tai Bùi Ý Nhiên với kẻ chiếm xác rằng yêu là Đồng Lệ Dĩnh.
Tại thế?
Có vì nghi ngờ kẻ là giả mạo, nhưng rút dây động rừng, nên mới mượn danh Đồng Lệ Dĩnh để cái cớ từ chối sự tiếp cận của ả?
Bùi Ý Nhiên giám sát hành động của kẻ đó, để Nam Hy thôi miên đại sư Thiên Chân, tất cả đều là để điều tra chân tướng, để tìm cô ?
---