Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:04:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bé Thư với ngoại hình rạng rỡ quả nhiên giống nhà Vương Tú.
Năm đó thực sự xảy chuyện tráo con.
Và sự việc là ngoài ý mà là do con , chính là do đôi cẩu nam nữ mắt .
Chỉ cần nghĩ đến đôi mắt to trong veo của Hà Mạn Thư, Tiểu Võ giận xót. Đứa trẻ ngoan thế tráo đổi, cha ruột mà thì chắc đau đớn như khoét tim .
Nhổ!
Cái quân họ Vương và họ Lục đúng là một đôi cẩu nam nữ.
Nhìn chằm chằm cái vẻ đạo mạo của Lục Tái Minh, đầu tiên ánh mắt Tiểu Võ còn sự tôn trọng. Bất kể y thuật của đối phương cao minh đến , nhưng chỉ cần nhân phẩm thì đó cũng vứt. Nếu con trai đang thương, bà thực sự gọi con trai tới bắt đôi cẩu nam nữ về cục công an huyện.
Chỉ cần cục công an huyện thì vụ án nào là thẩm tra .
Trong lúc Tiểu Võ đang đầy vẻ chính nghĩa phẫn nộ, Hà Mạn Thư thực đợi đến mức nhàm chán.
Quá chậm, tiến độ quá chậm. Với tính cách thận trọng của Lục Tái Minh, ít nhất cũng kéo dài thêm vài ngày nữa mới hành động. Cô nhiều thời gian lãng phí ở đây, cô còn về làng chữa chân cho Chương Sở, đó mới là "đại lão", là cái "đùi vàng" thực sự.
Mắt đảo một vòng, Hà Mạn Thư về phía Tiểu Võ đang ẩn nấp một bên.
Thầm một tiếng xin trong lòng, Hà Mạn Thư cúi nhặt một viên đá nhỏ đất ném về phía Tiểu Võ. Hiện tại cô tiện mặt, thì để Tiểu Võ mặt việc chút.
Cùng với ơn tặng thịt lúc , cô nhất định sẽ trả.
Tiếng đá va chạm chỉ Tiểu Võ giật mà còn kinh động đến Vương Tú và Lục Tái Minh.
Vương Tú lúc như chim sợ cành cong, nếu Lục Tái Minh kịp thời bịt miệng bà thì nhất định bà hét toáng lên. Tiếng hét của phụ nữ là thể xem thường.
"Suỵt... suỵt suỵt! Tú, đừng sợ, đây, bình tĩnh, em bình tĩnh !"
Khẽ an ủi bên tai Vương Tú vài giây, Lục Tái Minh mới thấp giọng : "Nơi nên ở lâu, em về phòng bệnh , đợi sắp xếp xong sẽ tới tìm em." Tiếng động cũng ông giật , nhưng là một đàn ông từng trải qua sóng gió, chuyện xảy thì ông giữ vững bình tĩnh.
"Được, em... em đợi ."
Vương Tú hít một thật sâu mùi hương của Lục Tái Minh, ngoan ngoãn vòng qua phía bên rời . Bà xử lý chuyện , duy nhất thể tin tưởng chỉ Lục Tái Minh, nên bà chỉ thể rời và chờ đợi.
Vương Tú , Lục Tái Minh liền tiến về phía góc tường phát tiếng động.
Tuy dự cảm sẽ thấy gì nhưng ông vẫn kiểm tra một chút, thể thấy manh mối nào đó, như cũng lợi cho việc suy tính đường lui.
Quả nhiên, Lục Tái Minh thấy bóng dáng ai ở góc phát tiếng động, nhưng cũng hẳn là thu hoạch, vì ông tìm thấy một viên đá nhỏ cỡ ngón tay cái.
Cầm viên đá, Lục Tái Minh quanh quất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nu-hoang-tra-xanh-o-nhung-nam-60/chuong-55.html.]
Cuối cùng ánh mắt ông dừng ở vị trí Hà Mạn Thư từng . So sánh điểm rơi của viên đá, Lục Tái Minh chắc chắn đây là một màn "giương đông kích tây".
Chậm rãi bước về phía vị trí Hà Mạn Thư từng , vẻ mặt của Lục Tái Minh vẫn bình thản, nhưng tâm can hề bình lặng.
Dù trải qua nhiều sóng gió nhưng ông vẫn thấy căng thẳng.
Bởi vì ông thể chắc chắn rằng cuộc gặp gỡ của và Vương Tú khác thấy. Hiện tại ông xác định xem đối phương thấy cuộc trò chuyện của và Vương Tú . Nếu thấy , chắc ông lập tức cuốn gói bỏ chạy.
Tội tráo con là tội nhỏ.
Hà Mạn Thư việc nhất định để sơ hở. Nếu định một gậy đ.á.n.h c.h.ế.t Vương Tú và Lục Tái Minh thì cô tốn nhiều công sức như . Thế nên khi Lục Tái Minh ở vị trí Hà Mạn Thư từng , ông nhận thấy nơi cách vị trí ông và Vương Tú chuyện một cách.
Khoảng cách khi ông và Vương Tú đều hạ thấp giọng chuyện thì lẽ thấy gì.
Rút kết luận , tinh thần Lục Tái Minh chấn động hẳn lên.
Sau đó ông nghiêm túc kiểm tra hiện trường đầu. Ông xác định xem viên đá tay bay tới cái góc phát tiếng động đó, là do cố tình ném là vô tình bay qua.
Qua kiểm tra, Lục Tái Minh thấy mặt đất một vết đá rõ ràng.
Người học y chỉ thể chữa bệnh mà còn thể dựa các dấu vết để phục dựng khung cảnh tại một thời điểm nào đó. Sau khi so sánh kỹ các dấu vết, Lục Tái Minh thở phào nhẹ nhõm. Xem là ai đến vị trí viên đá đất vấp chân, vô tình đá bay một viên đá nên mới kinh động đến ông và Vương Tú.
Hơi yên tâm hơn, ông quan sát kỹ môi trường xung quanh một nữa, cuối cùng mới trở về văn phòng ánh hoàng hôn.
Lục Tái Minh , Hà Mạn Thư từ một bên bước .
Cô tung hứng viên đá nhỏ tay, về hướng Lục Tái Minh biến mất mà một cách đầy ẩn ý.
Vở kịch thực sự mới chỉ bắt đầu thôi đó!
Vương Tú khi chuẩn về phòng bệnh thì gặp Tiểu Võ cũng mới . Khoảnh khắc thấy Vương Tú, Tiểu Võ vốn định vạch trần bộ mặt thật của đối phương, nhưng cứ nghĩ đến khuôn mặt của Hà Mạn Thư, cuối cùng bà nhịn xuống.
Hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, Tiểu Võ giả vờ như coi thường Vương Tú mà giành đẩy cửa bước phòng bệnh .
Lúc trong phòng bệnh ít nhà.
Chủ yếu là khi chăm sóc bệnh xong, nhà đều tìm chỗ ăn cơm . Cứ như , Vương Tú cách nào đoán là ai kinh động đến bà và Lục Tái Minh. Nhìn Tiểu Võ đang đút cơm cho Đổng Tiểu Võ, Vương Tú khôn ngoan chọn cách im lặng.
Bà nhận , bà Tiểu Võ vì thái độ của bà đối với bé Thư mà coi thường bà . Đã coi thường thì câu hỏi lúc của bà thể sẽ gạt , để bẽ mặt, bà thực sự dám chọc nhà Tiểu Võ công an.
Thở dài bất lực trong lòng, Vương Tú phần cơm canh sớm nguội lạnh mà còn cảm giác thèm ăn.
Bà đang đoán xem Hà Mạn Thư .
Cái tiếng động bà kinh hãi là do Hà Mạn Thư gây ? Cuộc hẹn hò của bà với Lục Tái Minh Hà Mạn Thư thấy ? Quan trọng hơn nữa, ý định bỏ trốn của bà Hà Mạn Thư nhận .