Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:55:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỉm , Hà Mạn Thư giải thích: "Trước đây từng học y thuật với một thầy t.h.u.ố.c Đông y già, chút ít về d.ư.ợ.c thiện, cho nên cũng theo cách cổ dùng dứa chế biến thử, ngờ thành phẩm khá ." Thật thật giả giả, cô giải thích nguồn gốc của món điểm tâm.

 

"Dứa còn thể món điểm tâm ngon thế ? Làm như thế nào ?" Chu Hồng càng thêm kinh ngạc.

 

"Đơn giản thôi, chính là gọt vỏ dứa, đó..." Thời đại vẫn kinh tế tư nhân, Hà Mạn Thư cũng để tâm đến chút đồ ăn , hề giấu giếm, cô dứt khoát dạy Chu Hồng cách điểm tâm dứa ngàn lớp.

 

Người lớn bàn luận cách điểm tâm, ngoại trừ Chương Mẫn thích thú đến say sưa, đám con trai thì chẳng chút hứng thú nào.

 

Nhón một miếng bánh, Chương Hoa hiệu bằng mắt với Chương Việt.

 

Chương Việt nghĩ nghĩ, đầu với Hà Mạn Thư: "Thím ơi, cháu dẫn em bắt ve sầu ạ."

 

"Được, , đừng khỏi khu tập thể nhé." Khu tập thể quân đội là quân nhân, về an ninh của khu tập thể thì Hà Mạn Thư vẫn yên tâm, nhưng bên ngoài thì chắc.

 

"Để Viện Triều dẫn các em , Viện Triều rành đường lắm." Nhìn đứa con trai đen nhẻm, mấy đứa nhỏ xinh xắn nhà họ Chương, Chu Hồng cũng xua tay đuổi .

 

Cứ như , ba bé mỗi cầm một miếng bánh chạy khỏi nhà họ Chương.

 

Điểm tâm ngon, Chu Viện Triều nỡ ăn hết một , bé cứ l.i.ế.m một cái thu miếng bánh về trong tay.

 

Nhìn dáng vẻ của Chu Viện Triều, Chương Hoa chút chướng mắt, cau mày : "Này, thể đừng l.i.ế.m nữa , trông chẳng mắt chút nào."

 

"Tại cho xem mắt chứ?" Liếc Chương Hoa một cái, Chu Viện Triều đầu hổ đuôi hổ cũng chẳng thèm lời Chương Hoa, chỉ là một thằng nhóc thôi, .

 

"Vậy đừng cùng bọn nữa." Chu Viện Triều tính khí, Chương Hoa cũng sớm Hà Mạn Thư chiều chuộng đến mức tính khí . Thấy Chu Viện Triều lời , bé liền kéo Chương Việt sang một bên, mới thèm chơi với đứa trẻ bẩn thỉu.

 

Nhìn hai đứa trẻ đấu khí, Chương Việt dứt khoát ngước trời.

 

Cậu tham gia.

 

Chương Việt tham gia, nhưng cũng gì, điều khiến Chu Viện Triều hiểu lầm. Cậu bé tưởng hai đứa nhỏ nhà họ Chương đều nhạo , bèn lấy tay quẹt mũi một cái, chạy : "Không thì thôi, tưởng ai cũng chơi với các chắc, hừ!"

 

Đứa trẻ sinh ở khu tập thể sớm nhóm bạn cố định của , Chu Viện Triều chẳng hiếm lạ gì bạn mới.

 

Thấy Chu Viện Triều chạy xa, Chương Hoa chỉ đành nhún vai với Chương Việt: "Anh cả, đây là em đuổi nhé, là tự , em quản chân ." Giả vờ dùng tâm cơ, vẻ mặt đứa nhỏ trông vô cùng vô cùng vô tội.

 

Chương Việt là cả của Chương Hoa, thằng nhóc đuôi vểnh lên là nó định .

 

Thản nhiên liếc em một cái, Chương Việt lười , mà dời tầm mắt sang cái cây bên cạnh. Vừa theo Chu Viện Triều, bọn họ vô tình tới khu rừng nhỏ đối diện nhà ăn. Ở đây chỉ cây, mà tiếng ve sầu kêu cũng nhiều hơn hẳn. Xem , đây là một nơi để bắt ve sầu.

 

Hai em hiện tại vẫn khám phá hết khu tập thể, nên liền bắt đầu bắt ve sầu trong khu rừng nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nu-hoang-tra-xanh-o-nhung-nam-60/chuong-204.html.]

 

Ngay lúc hai em bắt mấy chục con ve sầu, một tiếng lanh lảnh truyền tới. Nghe giọng quen thuộc, Chương Việt cây ngước mắt theo tiếng . Cậu leo cao nên xa, chỉ một cái liếc mắt thấy Chu Viện Triều đang mấy đứa trẻ lớn hơn đè xuống đ.á.n.h.

 

Mấy đứa đ.á.n.h một đứa, còn là trẻ lớn bắt nạt trẻ nhỏ, Chương Việt cau mày .

 

"Anh, hình như là thằng nhóc nhà họ Chu." Tuy vị trí thấp một chút, Chương Hoa rõ lắm, nhưng nhạy cảm với âm thanh, tiếng chính là của thằng nhóc Chu Viện Triều. Lúc , bé cũng sốt ruột .

 

Bố của thằng nhóc Chu là "đàn em" của chú nhỏ, thì thằng nhóc Chu cũng chính là "đàn em" của hai em bọn họ. Đàn em bắt nạt, hai đại ca thể mặt.

 

"Đi!"

 

Không nhiều, Chương Việt quấn túi vải thưa thắt lưng, "vèo" một tiếng tụt xuống cây. Một một , hai em nhà họ Chương lao về phía Chu Viện Triều.

 

Khu tập thể rộng, cửa nhà ăn một mảnh sân nhỏ. Các đứa trẻ trong khu tập thể bình thường đều thích chơi ở đây, dù là con trai con gái. Cho nên khi cãi với Chương Hoa, Chu Viện Triều liền đến sân tìm em của .

 

Kết quả em tìm thấy, mà miếng bánh trong tay gây họa.

 

Món bánh chỉ là những đứa trẻ từng thấy bao giờ, mà còn thơm phức. Ngay lập tức, món điểm tâm đường quyến rũ tất cả lũ trẻ mặt. Cứ như , những đứa trẻ bình thường ưa Chu Viện Triều liền tay. Một chọi nhiều, Chu Viện Triều chẳng bắt nạt t.h.ả.m hại .

 

Lúc Chương Việt và Chương Hoa chạy đến, Chu Viện Triều đang vô cùng vô cùng thương tâm.

 

Bởi vì miếng bánh của cướp mất và ăn sạch.

 

Nhìn Chu Viện Triều vẫn đang đè, Chương Việt lạnh mặt xông tới, đó một tay xách một đứa thiếu niên đang đè Chu Viện Triều ném ngoài. Cậu tay, Chương Hoa cũng xông tới kéo Chu Viện Triều đang thút thít dậy.

 

"Bọn nó... bọn nó đ.á.n.h cháu, còn cướp bánh của cháu nữa!" Chỉ kẻ cầm đầu cướp bánh của , Chu Viện Triều nắm lấy tay Chương Hoa nấc lên từng hồi.

 

Đưa tay lau nước mắt cho Chu Viện Triều, Chương Hoa tỏ vẻ chê bai: "Đừng nữa, chẳng chỉ là một miếng bánh thôi , lát nữa theo về nhà, tặng thêm hai miếng."

 

"Thật ?" Nghe thấy bánh ăn, Chu Viện Triều dùng tay áo quẹt bong bóng mũi, nín mỉm .

 

Đứa nhỏ ngốc!

 

Không đành lòng Chu Viện Triều thêm nữa, Chương Hoa dời tầm mắt sang Chương Việt. Lúc Chương Việt đang một chọi ba, đều là những thiếu niên choai choai. Theo lý thường thì Chương Việt sẽ chịu thiệt, nhưng Chương Việt học qua đấu vật và tán thủ với Chương Sở, luyện tập thì mạnh hơn thiếu niên bình thường quá nhiều.

 

Ba chân bốn cẳng, chỉ trong vài phút, Chương Việt giải quyết xong mấy thiếu niên bắt nạt Chu Viện Triều.

 

Nắm đ.ấ.m của Chương Việt là nắm đ.ấ.m bình thường, mấy thiếu niên đ.á.n.h đến mức cha gọi , t.h.ả.m hại để cho hết. Nhìn ba thiếu niên đ.á.n.h, Chương Việt và Chương Hoa, trong đám trẻ xem đứa nhận bọn họ, ngay lập tức, ánh mắt lũ trẻ hai em nhà họ Chương trở nên vô cùng sùng bái.

 

Lợi hại quá, Chương sư trưởng là lợi hại nhất, vị hôn thê của sư trưởng cũng đ.á.n.h , đến cả mấy đứa nhỏ nhà họ Chương cũng một chọi ba, thật sự quá xứng đáng để sùng bái.

 

 

Loading...