Làm Nữ Hoàng Trà Xanh Ở Những Năm 60 - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:55:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tàu hỏa nhanh hơn!” Nhìn chiếc xe tải rẽ hướng lên núi, Chương Hoa rên rỉ một tiếng, công nhận bài giảng của Hà Mạn Thư.

 

Nhìn Chương Hoa đang khuất phục, cô bé Chương Mẫn khẽ mỉm ý nhị.

 

Ngay lúc mấy đứa trẻ đang quây quần bên Hà Mạn Thư, Chương Sở đang bên cạnh vận động nhẹ nhàng cũng đưa mắt sang. Anh tất nhiên nguyên lý tàu hỏa nhanh hơn xe tải, nhưng khi thấy Hà Mạn Thư giải thích cho bọn trẻ, ánh mắt tự chủ mà trở nên dịu dàng hơn hẳn. Anh thích một Hà Mạn Thư như thế .

 

Bởi vì Hà Mạn Thư lúc tràn đầy thiên tính , phụ nữ dịu dàng dù ở bất cứ cảnh nào cũng luôn thu hút nhất.

 

Hoàn trở thành một phong cảnh đẽ, Hà Mạn Thư nhân tiện dùng kiến thức vật lý hiện đại tiên tiến để giải thích chi tiết các loại kiến thức về tốc độ.

 

Cô hy vọng phương pháp tư duy tiên tiến sẽ thúc đẩy bọn trẻ suy nghĩ nhiều hơn.

 

Bữa tối Hà Mạn Thư và đến toa ăn để dùng bữa mà lấy bánh bao khô từ trong ba lô . Những chiếc bánh mới hồi sáng, nửa ngày cũng hỏng , ăn tạm một bữa vấn đề gì. Món ăn kèm là dưa muối chua nhỏ do Hà Mạn Thư xào với dầu hạt cải.

 

Dưa muối qua dầu xào giòn thơm, đưa cơm.

 

Bẻ đôi bánh bao khô ở giữa, nhét dưa muối , thế là thành một phiên bản bánh kẹp đơn sơ của đời .

 

Cắn một miếng bánh kẹp chay thật lớn, Lục doanh trưởng và Lý thượng úy đến rủ Chương Sở ăn cơm liền lộ vẻ mặt thèm thuồng, đồng thời nịnh nọt: “Chị dâu, món dưa muối ngon quá, còn thơm hơn cả thịt, ăn kèm bánh bao khô thế thấy thể ăn năm cái.”

 

“Ăn cũng bịt nổi miệng .”

 

Nhìn Lục An Dân một cái đầy lạnh nhạt, Chương Sở xót của : “Bánh bao khô nhiều , ăn tiết kiệm chút, đừng ăn cố.”

 

Lè lưỡi một cái, Lục doanh trưởng và Lý thượng úy dám chọc Chương Sở nữa. Họ coi như , Chương sư trưởng nhà họ chính là một keo kiệt và hẹp hòi, ước chừng nếu Hà Mạn Thư ở đây, hai họ tuyệt đối ăn miếng bánh kẹp chay nào.

 

Thò tay lén nhéo một cái phần thịt mềm bên eo Chương Sở, Hà Mạn Thư mỉm hiền hậu với Lục doanh trưởng và Lý thượng úy, đồng thời khách khí : “Hai đừng bậy, bánh ăn chẳng lẽ để ấp nở con . Yên tâm, thích ăn thì cứ ăn nhiều một chút, dù trời nóng cũng chẳng để lâu.”

 

“Vâng, cảm ơn chị dâu ạ!”

 

Đáp một tiếng vang dội, Lục doanh trưởng và Lý thượng úy vội vàng nhận lấy mười mấy cái bánh bao khô và một túi dưa muối nhỏ từ tay Hà Mạn Thư bước khỏi khoang mềm.

 

Chỗ ở giường mềm hạn, cũng khó mua, những còn chỉ mua giường cứng ở toa bên cạnh. Hai toa xe cách xa, hai họ thường xuyên đảo qua xem Chương sư trưởng cần giúp gì , nãy tới đây ngoài việc gọi ăn còn mang theo nước nóng.

 

Chương Sở và đến toa ăn, xem họ tự thôi.

 

Nhìn một cái, Lục doanh trưởng và Lý thượng úy giấu riêng món dưa muối Hà Mạn Thư tặng, nhưng nghĩ đến món ngon chỗ trốn, cuối cùng hai vẫn mang theo bánh bao và dưa muối đến phòng ăn.

 

Thôi bỏ , đều là đồng đội, phúc cùng hưởng.

 

Nghĩ thì nghĩ , nhưng miệng nhai bánh kẹp chay của hai vẫn hề dừng . Mùi vị đặc biệt thơm ngon thu hút bao nhiêu hành khách khứu giác nhạy bén suốt quãng đường .

 

Trong lúc đang đắc ý, món bánh bao khô và dưa muối mang tới toa ăn càng thu hút thêm nhiều ánh mắt thèm thuồng hơn nữa.

 

Trong khoang mềm, khi ăn no nê, Chương Việt nước nóng còn nhiều trong cốc tráng men, xin phép Chương Sở và Hà Mạn Thư: “Chú út, thím, con lấy thêm ít nước nóng ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nu-hoang-tra-xanh-o-nhung-nam-60/chuong-179.html.]

 

“Đi .” Chương Việt mười hai tuổi, coi như là một thiếu niên , chuyến tàu hỏa an ninh khá , Hà Mạn Thư định quản thúc đứa trẻ quá c.h.ặ.t.

 

“Anh cả, em với .”

 

Nuốt nốt miếng bánh cuối cùng, Chương Hoa nhảy xuống giường vội vàng đôi giày nhỏ . Đây là đầu tiên tàu hỏa kể từ khi ký ức nên phấn khích.

 

Nghiêng đầu, Hà Mạn Thư sang Chương Sở.

 

Chương Việt là thiếu niên nên cô yên tâm, nhưng Chương Hoa còn quá nhỏ, cô chút phân vân.

 

“Trông chừng em cho .” Gật đầu với Chương Việt, Chương Sở trực tiếp đồng ý theo ý của Chương Hoa.

 

“Ôi, Chủ tịch muôn năm! Cảm ơn chú út, cảm ơn thím.” Chạy thật nhanh tới, Chương Hoa hôn một cái "chụt" lên má Hà Mạn Thư, đó nắm tay Chương Việt tung tăng rời khỏi khoang mềm.

 

Nhìn cánh cửa đóng , Chương Mẫn lộ ánh mắt ngưỡng mộ.

 

Cô bé đang nghĩ gì, Hà Mạn Thư đương nhiên . Cô đưa tay xoa xoa má Chương Mẫn, trấn an: “Lát nữa tàu dừng, thím đưa con xuống sân ga dạo một chút nhé.”

 

Đôi mắt Chương Mẫn sáng rực lên vì câu của Hà Mạn Thư, sáng lấp lánh lạ thường: “Cảm ơn thím ạ.”

 

Đưa cốc nước cho Chương Mẫn uống, Hà Mạn Thư mới để ý thấy kể từ lúc hai đứa trẻ Chương Việt , Chương Sở vẫn thêm câu nào. Quay đầu , cô thấy Chương Sở với gương mặt lạnh như sương.

 

Lúc , Chương Sở đều tỏa bốn chữ ‘Anh vui’, hệt như ai đó đang nợ tám trăm quan tiền .

 

Nhìn Chương Sở như thế, thuận theo ánh mắt của mà chạm vị trí Chương Hoa hôn má, Hà Mạn Thư lập tức dứt.

 

Ngốc quá, Sở Sở nhà cô thật là ngốc nghếch đến đáng yêu!

 

Thấy Hà Mạn Thư , trong đôi mắt lạnh lùng trong trẻo như lưu ly của Chương Sở thoáng qua một tia tủi : Vợ còn hôn, thế mà để thằng nhóc Chương Hoa nẫng tay mất . Anh quyết định , về đến đơn vị sẽ ném Chương Hoa trại huấn luyện thiếu nhi để rèn luyện.

 

Rèn luyện thật nghiêm khắc!

 

Ước chừng oán niệm trong mắt Chương Sở quá rõ ràng, Hà Mạn Thư bất đắc dĩ lắc đầu, lấy khăn tay lau chỗ Chương Hoa hôn, hỏi: “Được nào?”

 

Được !

 

Thấy vết nước miếng đáng ghét lau , cơn giận trong lòng Chương Sở cuối cùng cũng nguôi ngoai. Cơn giận tan biến, liền lờ Chương Mẫn đang ôm cốc nước lén trộm ở bên cạnh.

 

Thực chẳng quan tâm Chương Mẫn nghĩ gì về . Đối với , tính chiếm hữu với vợ mạnh một chút thì , đó mới là việc một đàn ông nên .

 

Trong khoang mềm khí đang , tâm trạng của Chương Việt và Chương Hoa cũng tệ.

 

Cầm theo bình nước quân dụng, Chương Việt dắt em trai về phía toa xe phía . Tàu hỏa hiện nay giống như đời , lượng khoang mềm và cứng ít, vì ít nên giữa các toa mềm và cứng chỉ một phòng nước nóng.

 

 

Loading...