LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 367:Ngoại truyện Nguy Minh Châu

Cập nhật lúc: 2026-03-03 02:33:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguy Minh Châu thấy cứ ngây , liền ngạc nhiên hỏi: "Mẹ ơi, thế?"

Hứa Hòa Mỹ bừng tỉnh, lắc đầu: "Không gì, mau cất đồ ăn thừa tủ lạnh con. Có cái tủ lạnh công nhận tiện thật, đồ ăn thức uống sợ thiu thối nữa. Ngày xưa còn ghen tị với nhà dì Thang Phượng Ngọc cơ đấy, ai mà ngờ ngày nhà cũng sắm thứ đồ thế ."

Nói xong, bà bước phòng khách.

Nguy Minh Châu xuống sân theo hướng , thì đó là bóng lưng của Thang Phượng Ngọc mới về.

Nguy Minh Châu khẽ trầm ngâm suy nghĩ.

chín giờ tối, Nguy Kiến Quốc mới chịu tha cho Khấu Hủ về.

Nguy Minh Châu tiễn bạn trai xuống lầu.

Mặt Khấu Hủ ửng hồng. Anh dang tay ôm nhẹ Minh Châu một cái khi .

Nguy Minh Châu: "..."

Chỉ uống nước suông thôi mà cũng say á??

Khấu Hủ mang theo chút áy náy, gãi đầu: "Hình như lỡ lời chọc giận chú ."

Nguy Minh Châu ngạc nhiên: "Anh gì nữa thế?"

"Thì về chuyện cửa tiệm của em ," Khấu Hủ kể . "Anh lỡ miệng nhắc đến cái lão giám đốc Bách hóa Tổng hợp, thấy nét mặt chú vẻ vui. Anh định xin , nhưng chú gạt cho nữa."

Nguy Minh Châu khựng , càng càng thấy sai sai: "Sao tự nhiên nhắc đến Bách hóa Tổng hợp?"

Khấu Hủ từng hứa như đinh đóng cột là sẽ bao giờ đào bới chủ đề công việc của cô mặt bố cô nữa cơ mà. Với cái tính thật thà của , hứa là chắc chắn sẽ .

Bị Nguy Minh Châu vặn vẹo , Khấu Hủ cũng đ.â.m hoang mang: " nhỉ... Tại tự dưng nhắc đến chuyện đó ? Tại nhỉ?"

Nguy Minh Châu: "Anh tự tự chịu mà hỏi em?"

Khấu Hủ: "..."

Anh cắm cúi lục lọi trí nhớ: "Anh cũng nhớ rõ chi tiết nữa. Chẳng hiểu đang chuyện chuyện , tự nhiên câu chuyện rẽ ngoặt sang cái Bách hóa Tổng hợp, xong vô tình lôi luôn chuyện của em ..."

Nguy Minh Châu ngẫm nghĩ một lát, khóe môi bất giác cong lên: "Em hiểu ."

Khấu Hủ: "?"

Hiểu cái gì cơ? Đến chính chủ là đây còn chả hiểu đang cái gì kìa.

Nguy Minh Châu tủm tỉm : "Không tự nhiên nhắc đến . Là bố em cố tình vòng vo mớm lời để dẫn dắt nhắc đến chuyện đó đấy."

Khấu Hủ ngẩn tò te, mặt mày đầy vẻ ngơ ngác.

Tâm trạng Nguy Minh Châu lúc hơn bao giờ hết: "Bố em đúng là cái đồ 'vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ'. Anh kệ ông , ông hề giận , ông chỉ đang cố tình moi móc thông tin từ thôi."

Khấu Hủ bừng tỉnh đại ngộ.

Lại khai sáng thêm một kiến thức mới!!

Quả nhiên đời còn vô thứ cao siêu mà cần học hỏi!!

Học, học nữa, học mãi!

Chỉ tiếc là hôm nay vội quá, quên béng mang theo cuốn sổ tay "cẩm nang tình trường" của !

Sau khi tiễn Khấu Hủ, Nguy Minh Châu lên lầu. Vừa bước tới cửa, Hứa Hòa Mỹ thì thầm: "Bố con lên cơn hâm dở gì, chui tịt phòng ngủ hì hục cắm cúi lách gì trong đó từ nãy ."

Nguy Minh Châu rón rén bước về phía phòng ngủ.

Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bàn, Nguy Kiến Quốc đang đeo cặp kính lão, nheo mắt cẩn thận nắn nót từng chữ một.

Ông dùng b.út máy, tốc độ tuy chậm nhưng nét chữ vô cùng bay bướm, đẽ, toát lên phong thái điềm đạm của một vị giáo sư già.

Nguy Minh Châu rón rén bước gần hơn, lén liếc mắt . Ngay khi bắt mấy chữ "Giám đốc Bách hóa Tổng hợp" nổi bần bật trang giấy, khóe mắt cô bỗng nhiên cay xè.

Nguy Kiến Quốc nhận sự mặt của con gái. Vừa múa b.út, ông hậm hực lầm bầm trong miệng: "Cái lão giám đốc khốn kiếp , quá đáng thật. Xử lý công việc đàng hoàng mà cũng dám đòi hối lộ ăn chặn."

Nguy Minh Châu vội vã lùi bước, rón rén chuồn khỏi phòng.

Ra đến cửa, cô ngoái đầu một nữa. Dưới ánh đèn, bóng dáng Nguy Kiến Quốc gù gù in tường. Người cha vạm vỡ, cường tráng oai phong một thời trong ký ức của cô... hóa già yếu đến nhường .

Nguy Minh Châu lau khóe mắt đỏ hoe, trở phòng khách. Nhớ hình ảnh bố lầm bầm mắng c.h.ử.i lão giám đốc, nghĩ đến vẻ mặt thèm thuồng sự tự do của lúc chiều.

Cô c.ắ.n răng hạ quyết tâm, tới xuống cạnh Hứa Hòa Mỹ đang chăm chú xem tivi.

Nguy Minh Châu khoác tay , dịu dàng hỏi: "Mẹ ơi, đang tâm sự đúng ? Có chuyện gì cứ với con, chỉ cần trong khả năng của con, con chắc chắn sẽ giúp thực hiện."

Hứa Hòa Mỹ chối phắt: "Mẹ thì tâm sự gì chứ? Đừng đoán mò."

"Vừa nãy con thấy ngẩn ngơ theo bóng lưng dì Thang. Có đang ghen tị với dì ?"

Hứa Hòa Mỹ: "..."

Bà hậm hực thở dài: "Con xem chán . Hồi xưa cũng công việc đàng hoàng t.ử tế, nhưng vì ở nhà chăm lo cho con nên đành bỏ ngang. Con bây giờ xem, ngày nào cũng xoay mòng mòng trong xó bếp tẻ nhạt. Nhìn sang con bé Thang Phượng Ngọc kìa, sự nghiệp lên như diều gặp gió, chễm chệ bà chủ."

Nguy Minh Châu hiểu thấu nỗi lòng của : "Vậy thì bây giờ bắt đầu việc , nhất thiết thuê cho ai. Con thể đưa du lịch khắp nơi. Việc nhà thì khỏi lo, con sẽ thuê một cô giúp việc về dọn dẹp và chăm sóc cho bố."

Hứa Hòa Mỹ phì : "Thuê giúp việc á? Bố con mà chịu để lạ hầu hạ trong nhà ? Thôi thôi bỏ , còn để dành sức lực chờ đến ngày con lấy chồng sinh con, phụ bế cháu cho con nữa chứ. Đừng ba cái chuyện viển vông nữa."

Câu tưởng chừng như cam chịu của Hứa Hòa Mỹ càng củng cố thêm quyết tâm sắt đá trong lòng Nguy Minh Châu.

Mẹ cô cái l.ồ.ng giam mang tên "Gia đình" trói buộc quá lâu , cô thể để cuộc đời của tiếp tục vùi lấp bởi việc chăm sóc thế hệ nữa.

"Ngay hôm nay gom quần áo hành lý luôn ," Nguy Minh Châu quả quyết. "Đợi con thu xếp xong công việc ở tiệm là con sẽ đưa chơi, nhất định ."

Hứa Hòa Mỹ bắt đầu lung lay.

Kể từ ngày theo Nguy Kiến Quốc dọn sống trong đại viện, ngoại trừ những dịp hiếm hoi về thăm nhà đẻ, hình như bà từng bước chân khỏi ranh giới của thành phố .

Đi ngoài ngắm thế giới ...

, về .

Đối mặt với những thứ mới mẻ, lạ lẫm, cảm xúc thường trực nhất trong bà lúc chỉ là sự hoang mang, sợ hãi.

Bà bỗng thấy thất vọng về bản vô cùng. Hứa Hòa Mỹ đầy nhiệt huyết, dám nghĩ dám thời con gái mất ? Sao bây giờ trở nên nhút nhát, hèn mọn thế ?

Nguy Minh Châu nhẹ nhàng vẽ kế hoạch: "Ngày mai cứ theo con cửa tiệm , ngó nghiêng xem tình hình buôn bán thế nào. Làm dịch vụ bán hàng cũng thú vị lắm đấy. Nếu thấy thích, thì coi như tiệm phụ việc cho con, con sẽ trả lương cho đàng hoàng. Ngày mốt hai con bắt xe lửa xuôi về miền Nam du lịch, thời tiết trong đó bây giờ đang ấm áp dễ chịu lắm. Còn nữa, dẹp ngay cái suy nghĩ suốt ngày giục con lấy chồng đẻ con nhé. Mẹ là của con, sinh thành dưỡng d.ụ.c con khôn lớn là đủ . Mẹ nghĩa vụ sống cả đời chỉ vì con. Quãng đời còn , hãy sống vì bản , những gì thích ."

Hứa Hòa Mỹ ngây đứa con gái cưng của .

Ông trời lấy của ai tất cả. Đánh đổi bao nhiêu năm thanh xuân, một đứa con gái hiểu chuyện, hiếu thảo thế ... âu cũng là một niềm an ủi lớn lao.

Ánh mắt Hứa Hòa Mỹ lấp lánh sự mong chờ: "Thế... thử xem nhé?"

Nguy Minh Châu gật đầu mạnh mẽ: "Nhất định thử!"

* * * Ngoại truyện Liên Khiết: Đêm Giao thừa ấm áp

Khoảng thời gian nhộn nhịp, rộn rã nhất trong năm ở đại viện chính là dịp Tết Nguyên đán.

Đại viện giống như một "Thế ngoại đào nguyên" thu nhỏ. Dù nhịp sống bên ngoài đổi ch.óng mặt nhường nào, thì sự biến chuyển bên trong đại viện vẫn diễn khá chậm rãi. Nơi đây vẫn còn gìn giữ nguyên vẹn nhiều phong tục, tập quán đón Tết cổ truyền.

Mỗi dịp Tết đến Xuân về, nhà nhà rộn ràng sắm sửa câu đối đỏ, mua pháo nổ và tích trữ hàng hóa ăn Tết.

Kinh tế mở cửa, thị trường tự do phát triển, những mặt hàng Tết giờ đây bày bán la liệt khắp nẻo đường góc phố.

Liên Khiết một một thả bộ quanh chợ Tết, lướt qua hàng trăm sạp hàng mà vẫn mua gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-367ngoai-truyen-nguy-minh-chau.html.]

Hình như thứ gì cô cũng cần, nhưng ngẫm thì hình như... cô chẳng cần thứ gì cả.

Cuối cùng, cô đành xách tay về.

Hiện tại, Liên Khiết đang ở trong một căn hộ nhỏ do đại viện cấp. Vì còn độc nên cô chỉ phân cho một căn phòng đơn chật hẹp trong khu nhà tập thể cũ (nhà ống).

Thậm chí, ngay cả cái căn phòng bé tẹo đó cũng từng vấp những lời tiếng . Nhiều cho rằng nhà tập thể nên ưu tiên cấp cho những thanh niên lập gia đình, còn đám thanh niên vợ chồng thì cứ việc chui rúc ghép chung phòng trong ký túc xá là xong.

Thế nên, mỗi dịp lễ Tết, Liên Khiết thường chọn cách giam trong thế giới riêng bé nhỏ đó.

Anh trai Liên Húc thi thoảng vẫn liên lạc với cô, cũng khi gửi biếu cô chút đặc sản địa phương, nhưng tuyệt nhiên bao giờ đả động gì đến tình hình của .

Còn bố tệ bạc thì bặt vô âm tín từ lâu, hệt như bốc khỏi thế giới , cắt đứt liên lạc với Liên Khiết.

Bản Liên Khiết cũng chẳng mang oán hận gì với gia đình. Cô quá quen với sự đơn độc, lặng lẽ .

Tết nhất thì cũng chỉ là một ngày bình thường cuốn lịch mà thôi, gì khác biệt .

Vừa bước dãy hành lang của khu nhà tập thể, mùi hồ dán thơm nức xộc mũi Liên Khiết. Các gia đình đang xúm xít quanh chiếc nồi nhỏ nấu hồ để dán câu đối đỏ.

Cô lẳng lặng lách qua đám đông, về phía phòng . Trước khi mở cửa, ánh mắt cô bất giác liếc nồi hồ dán nghi ngút khói của nhà hàng xóm.

Trong lòng cô thoắt nảy một chút chạnh lòng, sắm sửa trang hoàng gì đó cho khí Tết. tự nhủ: "Một thì vẽ chuyện gì cho mất công."

Liên Khiết khẽ thở dài, tra chìa khóa ổ.

kịp vặn chìa, cánh cửa tự động hé mở.

Đập mắt cô là chiếc bàn nhỏ thường ngày trống trơn, nay bày biện ê hề nào là bánh kẹo, hạt dưa, hạt hướng dương và cả một mâm trái cây đủ màu sắc.

Trong lúc Liên Khiết còn đang chôn chân vì ngỡ ngàng, thì Vân Ngưng cùng vài khác từ trong góc phòng ùa : "Ái chà, cuối cùng bà chủ nhà cũng chịu về đấy!"

Liên Khiết ngơ ngác: "Mọi ..."

Minh Vũ và Thu Mộng Vũ (vợ Minh Vũ) đang hùa túm áo lôi xệch Mạnh Hải từ trong góc phòng : "Thằng nhóc hô hào lôi kéo bọn đến đây bày trò tạo bất ngờ cho cô, thế mà lúc cô về nó nhát cáy rụt cổ trốn dám mặt đấy!"

Sức khỏe của Thu Mộng Vũ dạo bình phục một cách kỳ diệu, cô thậm chí còn nhận thêm vài học trò để truyền nghề.

Mỗi tái khám, các bác sĩ đều há hốc mồm kinh ngạc gọi đây là "Kỳ tích y học". Mặc dù thể khỏe mạnh, xốc vác như bình thường, nhưng việc hồi phục đến mức là một phép màu lớn .

Thu Mộng Vũ tiến gần, thiết nắm tay Liên Khiết: "Đằng nào thì tối muộn bọn cũng về nhà nội ăn Tết, nhưng ban ngày thì rảnh rang chả việc gì . Thực thể sang nhà bọn đón Giao thừa cùng mà. Tiểu Mạnh cũng lủi thủi một chả chỗ nào để , là hai thu xếp đồ đạc sang nhà ăn Tết luôn cho xôm?"

Vân Ngưng lập tức gạt phắt , trưng bộ mặt nghiêm trọng bảo vệ "chủ quyền": "Gì thế gì thế, chúng mới là đồng nghiệp sát cánh chiến đấu hàng ngày nhé. Hai họ theo về nhà ăn Tết mới đúng lý hợp tình. Nhà Tết chỉ với Lục Lăng thôi, mà tài nấu nướng của Lục Lăng thì mấy đều từng thưởng thức đấy, ăn đứt nhà mấy ."

Thu Mộng Vũ chịu lép vế, phản pháo ngay: "Lục Lăng thì bọn cũng nhẵn mặt , thiết khác gì nhà. Đã thế tay nghề nấu nướng của ông xã nhà mới gọi là đỉnh cao nhé."

"Lục Lăng nhà nấu ngon hơn!" Vân Ngưng gân cổ cãi.

"Cái đó cô đừng cãi cố, chắc chắn là Minh Vũ nhà nấu ngon hơn ."

"Lục Lăng nấu ngon nhất thế giới!!"

Lúc , Minh Vũ – "vua đầu bếp" tự phong – cũng nhảy tham chiến: " thừa nhận Kỹ sư Lục là đối thủ nặng ký đáng gờm nhất của trong giới ẩm thực đại viện. mà nếu nấu ngon vượt mặt , thì chúng mở đại hội thi tài nấu ăn phân cao thấp mới !"

Ba con trưởng thành mà cãi chí ch.óe đỏ mặt tía tai vì cái chủ đề ẩm thực vô tri.

Liên Khiết cảnh đó mà dở dở , nhưng sâu thẳm trong tim trào dâng một dòng suối áp áp, ngọt ngào lạ thường.

Mạnh Hải rón rén bước tới bên cạnh cô, dè dặt hỏi nhỏ: "Cô... giận chứ?"

"Là dẫn tới đây ?" Liên Khiết hỏi .

Mạnh Hải gật đầu bẽn lẽn.

" nhớ giao chìa khóa dự phòng cho ."

Mạnh Hải gãi đầu, chỉ tay về phía cái ổ khóa lỏng lẻo: "Bọn vốn định ngoài hành lang chờ cô về. mà cái khóa cửa nhà cô nó hỏng mất , đẩy nhẹ một cái là nó bung . Chị Mộng Vũ thấy thế mới bảo thôi cứ nhà trang hoàng bày biện luôn."

Liên Khiết nhướng mày.

Mạnh Hải tưởng cô giận thật, vội vàng cúi gằm mặt ngoan ngoãn nhận : " xin , đúng bọn nên đ.á.n.h tiếng xin phép cô ."

Liên Khiết bật thành tiếng: "Ngốc ạ, lúc nào thì cứ , nhà giấu giếm vàng bạc châu báu gì . chỉ đang thắc mắc là, mấy hôm hỏi dịp Tết rảnh , dõng dạc bảo bận lắm cơ mà?"

Mạnh Hải thật thà khai báo: "Thì sợ cô ở một buồn tủi, nên bí mật gom để tặng cô một niềm vui bất ngờ."

"Thế Tết định ?" Liên Khiết hỏi dò.

Mạnh Hải lắc đầu quầy quậy: "Đi ? Tất nhiên là đại viện ."

Liên Khiết hất cằm, ánh mắt đong đưa trêu chọc: "Thế tại lủi thủi đón Tết một ?"

Mạnh Hải sững mất vài giây, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng đập liên hồi, lắp bắp hỏi : "Cô... cô đón Tết cùng ?"

Liên Khiết nhích gần, chằm chằm mắt Mạnh Hải, nở nụ kiêu kỳ: "Chẳng chúng yêu của ?"

Khuôn mặt Mạnh Hải tức thì đỏ lựng lên như con tôm luộc.

Thư Sách

Anh bối rối định mặt né tránh ánh rực lửa đó, nhưng dường như chỉ cần trong tầm ngắm của Liên Khiết, thì dù trốn cũng vô ích.

Liên Khiết nhịn , gặng hỏi: "Thế nào, tình nguyện ?"

Mạnh Hải vội vàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Liên Khiết phẩy tay: "Thế thì còn chờ gì nữa, thôi."

"Đi? Đi cơ?"

"Thì xem phim hẹn hò , đảo qua chợ mua thêm đồ ăn. À đúng , dứt khoát sắm một đôi câu đối đỏ dán cửa nữa. Trình độ của ... quấy hồ dán đấy?"

(HOÀN NGOẠI TRUYỆN)

 

 

 

 

 

 

 

 

Cảnh cuối: Vở kịch tấu hài kết thúc

Giọng của hai họ ríu rít vọng cứ thế xa dần.

Ở trong phòng, Vân Ngưng và Minh Vũ vẫn đang cãi nảy lửa xem rốt cuộc tay nghề nấu nướng của ai đỉnh hơn.

Hai bên ai chịu nhường ai nửa lời, cuối cùng chốt hạ quyết định sẽ tổ chức một cuộc thi nấu ăn trực tiếp giữa Minh Vũ và Lục Lăng để phân thắng bại.

Vân Ngưng hào hứng vỗ tay: "Quyết định ! Chúng sẽ để Liên Khiết và Mạnh Hải trọng tài, để hai họ... Ủa? Khoan , mất tiêu ??"

Minh Vũ: "..."

Thu Mộng Vũ: "..."

Hóa nãy giờ bọn họ cãi hăng say... để hai cái cho leo cây hết một lượt ?!

(HOÀN TOÀN BỘ NGOẠI TRUYỆN)

Loading...