LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 358: Chuyến bay bị ép cất cánh sớm

Cập nhật lúc: 2026-03-02 20:05:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết quả là gã tài xế tự tác chủ trương, thế mà lập tức nhấn ga lái xe mất.

Church bằng tiếng Anh: "Anh đáng lẽ hành động theo đúng kế hoạch chứ."

"Thế kích thích hơn ?" Gã tài xế nhếch mép, "Bây giờ chở thẳng bọn họ đến sân bay, bắt lên máy bay luôn, đây mới là giải pháp tối ưu nhất."

Church bực bội phàn nàn: " ghét nhất mấy kẻ tự ý bậy."

Nói xong, đầu , dùng tiếng Hoa mang giọng điệu đầy áy náy với các kỹ sư: "Thành thật xin , đường sân bay đang chút trục trặc, là do chúng giao tiếp nhầm lẫn về mặt thời gian. Bây giờ đến giờ khởi hành ."

"Thế còn Trưởng đoàn Lục thì ?"

"Chúng thể bỏ , xe đón hẵng ."

"Các vị xin đừng sốt ruột," Church trấn an, " đang liên lạc với Gerard đây. Anh sẽ chịu trách nhiệm đưa Trưởng đoàn Lục đến sân bay an , tuyệt đối trễ giờ lên máy bay của ."

Dù cảm xúc phần nào xoa dịu, nhưng trong lòng các kỹ sư Hoa Quốc vẫn dâng lên một dự cảm bất an. Không ai còn tâm trạng để tán gẫu nữa, tất cả đều lo âu ngoài cửa sổ xe.

Cho đến khi tới tận sân bay, bóng dáng Lục Lăng vẫn bặt tăm.

Trước khi xuống xe, Church cẩn thận dặn dò: "Sân bay hiện tại đông , tuyệt đối đừng tụ tập một chỗ. Xuống xe xong hãy thẳng đến quầy xếp hàng. đây để đảm bảo tất cả các vị đều lên máy bay an nên thể rời . nãy Gerard liên lạc với , và Trưởng đoàn Lục đang đường tới đây, cứ yên tâm."

Nghe , đám đông mới thở phào nhẹ nhõm một chút.

Quá trình thủ tục diễn suôn sẻ một cách kỳ lạ. Thời gian gọi loa lên máy bay hôm nay cũng sớm hơn thường lệ. Sau khi tìm chỗ yên vị, bắt đầu nhấp nhổm lo lắng cho Lục Lăng.

"Trưởng đoàn Lục giờ vẫn tới? Liệu lỡ chuyến bay đây?"

Để xoa dịu sự lo lắng của họ, Church "đặc cách" xin lên máy bay cùng: "Họ vẫn đang đường tới, chỉ là gặp chút tắc đường thôi, vì thế ban nãy chúng mới thống nhất xuất phát sớm đấy. Mọi cứ an tâm, máy bay còn hẳn một tiếng rưỡi nữa mới cất cánh, lỡ chuyến ."

Trên máy bay lúc cũng những hành khách khác Quốc gia A.

Họ đang thì thầm to nhỏ đầy khó hiểu: "Hôm nay cho boarding sớm thế nhỉ, tận một tiếng rưỡi giờ bay luôn?"

"Không delay là kỳ tích , ai mà ngờ còn bay sớm."

Nhân lúc chú ý, Church lẳng lặng chuồn mất.

Cửa khoang máy bay từ từ đóng . Chiếc phi cơ bắt đầu trượt đường băng nhanh v.út bay thẳng lên chín tầng mây.

 

Bốn giờ sáng, chuông điện thoại nhà Vân Ngưng đổ dồn dập.

mới chợp mắt một đêm thức trắng tăng ca, ngủ sâu nên thấy tiếng chuông.

Điện thoại reo liên hồi mấy bận, cuối cùng Thang Phượng Ngọc từ trong phòng bắt máy. Nhân dịp Lục Lăng công tác, bà sợ Vân Ngưng tự chăm sóc bản nên dọn về ở cùng con gái vài hôm.

Đầu dây bên là giọng của Thường Phán Nhi.

Nghe xong những lời báo cáo, Thang Phượng Ngọc điếng mất vài giây, hốt hoảng lao thẳng phòng ngủ của Vân Ngưng.

Mười lăm phút , Vân Ngưng mặt tại phòng họp Tổng bộ.

Những đồng chí trở về từ chuyến giao lưu tại Quốc gia A cũng đang tề tựu đông đủ ở đó.

Sắc mặt Vân Ngưng trầm trọng tột độ: "Sau khi Lục Lăng ký giấy tờ, các còn gặp nữa ?"

" . Bọn thực sự vô cùng xin . Đáng lẽ chúng cùng với Trưởng đoàn Lục, đây là sơ suất lớn của chúng ." Tất cả đều cúi gằm mặt, tràn ngập sự tự trách. "Lúc đó ai cũng chỉ nôn nóng về nhà sớm... ngờ trúng kế của bọn chúng."

Mọi kích động phân trần: "Bọn Quốc gia A chắc chắn cố tình giam lỏng Trưởng đoàn Lục! Bọn chúng lừa phỉnh dỗ ngọt chúng lên máy bay , lập tức cho cất cánh! còn nhớ như in mấy từ tiếng Anh mà đám hành khách bên cạnh xì xào, ban nãy tra từ điển xong, bọn họ đang thắc mắc tại máy bay cất cánh sớm giờ quy định!"

"Rõ ràng là chúng cố tình lùa chúng sân bay để ép cất cánh."

"Bây giờ ngẫm , đám lảng vảng ở sảnh khách sạn lúc đó cực kỳ khả nghi. Bọn chúng cứ chằm chằm chúng , chắc chắn là để chuẩn cưỡng chế giữ Trưởng đoàn Lục ."

Thư Sách

" rốt cuộc tại chúng bắt giữ ? Chuyến là do chính bọn chúng ngỏ lời mời cơ mà, chúng dám càn như ?!"

Vân Ngưng im lặng lắng .

Đầu óc cô lúc rối như tơ vò. Cô cố gắng xâu chuỗi để tìm kiếm manh mối, nhưng mỗi não bộ hoạt động, cơn đau đầu kéo đến như b.úa bổ. Trong tâm trí cô lúc chỉ còn đọng duy nhất cái tên Lục Lăng.

Lẽ nên thế , lẽ giữ cái đầu lạnh để vạch đối sách, vì sự hoảng loạn thể cứu .

Thế nhưng, Vân Ngưng tài nào kiểm soát bản nữa.

Xung quanh, vẫn đang tranh cãi nảy lửa xem cách nào để đưa Lục Lăng về.

Họ kích động đến mức đòi tự tổ chức một đoàn khác sang Quốc gia A đòi . Quốc gia A là cái chợ ? Bọn họ cãi đến mức mặt đỏ tía tai.

Thường Phán Nhi nhất thời cũng tìm thượng sách. Vừa nhận tin báo, bà lập tức báo cáo lên cấp và chủ động liên hệ ngoại giao với Quốc gia A, nhưng đối phương giữ im lặng.

Điều duy nhất họ thể lúc dường như chỉ là chờ đợi trong vô vọng.

Thường Phán Nhi đưa mắt sang Vân Ngưng.

Những khác đang để cảm xúc lấn át lý trí, khó mà đưa kiến nghị khả thi nào, niềm hy vọng duy nhất bây giờ chỉ còn đặt Vân Ngưng.

Vân Ngưng vốn nổi tiếng là tinh thần thép. Suốt mấy năm qua, dù đối mặt với bao nhiêu khó khăn, sóng gió bão bùng, cô từng chau mày nhăn trán lấy một . Gặp sự cố là lập tức tìm cách giải quyết, bao giờ than vãn đổ cho đồng nghiệp. Sự điềm tĩnh đó khiến ai nấy đều tâm phục khẩu phục.

ngay lúc , ánh mắt Vân Ngưng ngập tràn sự mờ mịt và trống rỗng.

Thường Phán Nhi khẽ cau mày, gọi nhỏ: "Vân Ngưng?"

Vân Ngưng giật bừng tỉnh, đưa tay day day trán: "Cháu xin , đầu cháu đau quá."

Cả phòng họp bỗng chốc im bặt.

Đến lúc Thường Phán Nhi mới sực nhớ mối quan hệ giữa Vân Ngưng và Lục Lăng. Bà khẽ khổ.

quá ỷ Vân Ngưng, đến mức quên béng mất rằng đang hoang mang, sợ hãi nhất lúc chính là cô. là nực , bà sống đến ngần tuổi đầu , đáng lẽ để Vân Ngưng dựa dẫm mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-358-chuyen-bay-bi-ep-cat-canh-som.html.]

Thường Phán Nhi hắng giọng, dõng dạc tuyên bố: "Mọi đừng quá lo lắng. Bất luận dùng đến biện pháp gì, chúng nhất định sẽ đưa Lục Lăng bình an trở về. Thời thế bây giờ khác xưa , tuyệt đối thể để Quốc gia A tiếp tục lộng hành, gì thì ."

 

Trong căn phòng thẩm vấn tranh tối tranh sáng, Lục Lăng chỉ thể thấy từng nhịp thở đều đều của chính .

Anh rõ Cơ quan Tình báo moi cái chốn . Kể từ lúc giải đến đây, luôn giam lỏng. Không gian về đêm tĩnh mịch đến rợn , lọt một tạp âm nào, cảm giác như cưỡng ép cô lập với thế giới bên ngoài.

Harris vẫn giữ thái độ nhởn nhơ, thong thả: " khuyên nên ngoan ngoãn hợp tác. Nếu chịu hợp tác, sẽ chịu nhiều đau đớn thịt da , và sẽ bình an trở về Hoa Quốc. Chẳng lẽ về nhà ?"

Lục Lăng nhắm hờ mắt dưỡng thần, thèm đáp một chữ.

Thái độ của khiến Harris bắt đầu thấy gai mắt và bất an.

Trực giác nghề nghiệp mách bảo rằng: Lục Lăng là một kẻ tâm lý cực kỳ vững vàng và khó nhằn. Kế hoạch của bọn chúng e là sẽ vấp ít đá tảng đây.

Không còn thời gian để vờn với Lục Lăng nữa, chúng đ.á.n.h nhanh rút gọn.

Harris dậy, chậm rãi bước về phía . Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Lăng từ từ mở mắt.

"Trưởng đoàn Lục, rốt cuộc giấu tài liệu tình báo ở ? Chẳng lẽ ép chúng lột sạch quần áo để khám xét? Cứ tin , nếu đến bước đường đó, sẽ bẽ mặt lắm đấy."

Lục Lăng , khóe môi khẽ cong lên một nụ nhạt.

Harris hăm dọa tiếp: "Anh sẽ lôi giữa đường phố, để cho tất cả trố mắt quần áo lột từng lớp một. Chúng chắc chắn sẽ tìm bằng chứng, và sẽ vĩnh viễn mục xương ở Quốc gia A . Anh thực sự tự dồn đường cùng thế ?"

Lục Lăng bật thành tiếng: " sẽ cảm thấy bẽ mặt, vì đơn giản là chẳng gì sai cả."

" thế, xét lập trường của quốc gia thì đó là việc . lập trường của chúng , thì đó là một tội ác tày trời."

"Bất luận là lập trường của lập trường của , thì sự thật là từng chuyện đó." Lục Lăng hề nao núng. "Cho dù lôi giữa đường, cho cả thiên hạ chiêm ngưỡng, lột sạch quần áo để khám xét, thì vẫn chỉ một câu trả lời duy nhất: Việc thì mãi mãi là ."

Sắc mặt Harris thoắt cái biến đổi.

Hắn sấn sổ ép sát mặt Lục Lăng, rít lên cay độc: "Mày cũng xảo quyệt lắm, tiếng Anh lưu loát, giao tiếp trôi chảy thế cơ mà, giấu nghề kỹ quá nhỉ."

Lục Lăng bình thản đáp trả: "Chỉ học qua loa chút đỉnh thôi. Ngôn ngữ của nước các quá sức đơn giản. Nếu sợ khác hiểu, nhất các nên đóng cửa tự thủ thỉ với trong nước thôi."

"MÀY!"

Harris tức điên lên, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Lục Lăng, nhấc bổng lên khỏi ghế: "Trông mày vẻ kiêu ngạo lắm nhỉ? mày nhầm to ! Chỉ cần bọn tao 'tìm thấy' bằng chứng, thì mày sẽ ngoan ngoãn bóc lịch trong tù! Cả đời đừng hòng thò mặt ngoài!"

Lục Lăng lạnh lùng thẳng mắt : "Chuyện , thì bằng chứng để ."

"Ồ thế ?" Harris nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia giễu cợt bỉ ổi.

Hắn thò tay túi áo, lôi một chiếc máy ảnh siêu nhỏ: "Thứ ... là tìm thấy đấy."

Lục Lăng cúi xuống chằm chằm chiếc máy ảnh.

Harris trắng trợn nhét thẳng chiếc máy ảnh túi áo của Lục Lăng, gằn giọng nhắc : "Thứ tìm thấy . kiểm tra dữ liệu bên trong, là tài liệu tuyệt mật của Cục Hàng Vũ trụ. Giờ thì , chịu hợp tác ?"

Lục Lăng chìm im lặng.

Harris nở nụ đắc thắng của kẻ bề : "Bây giờ thì mày sáng mắt . Ở đây, chỉ cần bọn tao , thì chuyện quái gì bọn tao cũng hết. Tao cho mày một cơ hội cuối cùng để lựa chọn, chịu hợp tác ?"

Lục Lăng chậm rãi ngẩng đầu lên, buông một câu sắc lẹm: "Điều kiện nhà tù của các chắc cũng đến nỗi tệ, đúng là một nơi lý tưởng để dưỡng lão đấy."

Nụ mặt Harris lập tức cứng đờ.

Hắn buông cổ áo Lục Lăng , chần chừ vung một cú đ.ấ.m trời giáng thẳng mặt .

Thằng khốn dám điều như thế!

Vài phút , tiếng gõ cửa, Will đẩy cửa bước .

Nhìn thấy vết bầm tím rỉ m.á.u khóe miệng Lục Lăng, ông lẳng lặng liếc Harris mà để lộ cảm xúc.

Harris thản nhiên vuốt nếp áo, phủi tay biện minh: "Cái thằng thế mà định chống cự vượt ngục, cứng đầu quá mức, giao cho ngài xử lý đấy."

Will gật đầu.

Harris lưng sải bước rời khỏi phòng, thèm ngoái đầu .

Will kéo ghế xuống đối diện Lục Lăng: "Có thể chọc tức Harris đến mức bạo phát thế , đời mấy ."

Lục Lăng đưa tay quệt vết m.á.u khóe môi: "Cảm ơn quá khen."

Will hỏi thẳng vấn đề: "Tại từ chối hợp tác? Chúng thể cho tiền, tiền mà cả đời bục mặt cũng kiếm nổi. Chúng còn thể thu xếp công việc cho , viện nghiên cứu hàng đầu nào cũng . Biệt thự, siêu xe tùy chọn lựa. tin đời kẻ chê tiền."

Lục Lăng nhạt: "Thực đang tò mò, tại các giữ ? Ý là... tại mục tiêu ?"

Will cũng giấu giếm: " buộc thừa nhận, tốc độ phát triển của đất nước các quá nhanh, nhanh đến mức khiến chúng cảm thấy bất an. Trong quá trình điều tra nguyên nhân cốt lõi, chúng phát hiện ... vợ của quả thực là một nhân vật vô cùng thú vị."

Hóa , mũi dùi của bọn chúng là đang nhắm Vân Ngưng.

Tảng đá tảng đè nặng trong lòng Lục Lăng phút chốc gỡ bỏ. Anh thở phào nhẹ nhõm.

Will tinh ý bắt biểu cảm đó: "Biết mục tiêu của chúng , nên thấy vui lắm ? Thành thật mà , chúng vốn tóm trực tiếp cô cơ. Đáng tiếc là cô mặt trong danh sách , nên chúng đành lùi một bước, nhắm . Là vợ chồng, chắc hẳn hiểu rõ những bí mật của cô chứ nhỉ?"

 

 

 

 

 

 

 

Loading...