LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 356: Cú sốc "ngược" tại Quốc gia A
Cập nhật lúc: 2026-03-02 20:05:19
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng trung tâm công nghệ của Quốc gia A, nhóm kỹ sư Hoa Quốc (bao gồm cả Lục Lăng) đang xì xào bàn tán:
"Cũng bình thường thôi nhỉ," một kỹ sư nhận xét. "Trang thiết cũng ngang ngửa bên thôi."
"Thậm chí còn thấy xịn bằng đồ nhà chứ, thao tác vẻ cồng kềnh, bất tiện hơn."
" thế thật. Này Gerard, bình thường các cũng dùng hệ thống thiết để việc ?"
Biểu cảm mặt các kỹ sư Hoa Quốc lúc tóm gọn trong bốn chữ: "Cạn lời khó ".
Kỳ lạ thật đấy, chẳng Quốc gia A luôn tung hô là sở hữu nền công nghệ thời đại ? Tại dàn thiết máy móc của họ giống hệt bên Hoa Quốc ??
Mà khoan, xét về độ tối ưu thì khi... còn thua xa hàng nội địa của nữa?!
Thế là thế quái nào?!
Gerard: "..." Tao là Gerard của mấy !
Gerard triệt để cạn lời, còn tâm trí mà thao thao bất tuyệt giới thiệu tiếp nữa.
Bất kể gã lôi cái gì khoe, đám kỹ sư cũng trưng cái bộ mặt "Ôi dào, mấy cái đồ cổ lỗ sĩ bọn nhẵn mặt từ tám đời ".
Cái gì mà "giao lưu học hỏi" chứ, rõ ràng cái lịch trình là một cực hình dàn xếp chuyên biệt để t.r.a t.ấ.n tinh thần gã mà!
Gerard đành nghiến răng dựa chút hy vọng le lói cuối cùng để cố gồng chống đỡ.
Gã phóng ánh mắt u ám, đầy toan tính về phía Lục Lăng.
Cuộc giao lưu học thuật , bằng giá gã moi thứ gì đó giá trị mang về!
* * * Cảnh 2: Màn đón tiếp "đặc biệt" của Vân Ngưng
Ở đầu cầu Hoa Quốc, nhóm của Mẫn Vi đang ngập đầu trong núi công việc chuẩn cho buổi đấu thầu quốc tế, dứt để tiếp đón phái đoàn kỹ sư từ Quốc gia A.
Thế là Vân Ngưng "c.h.ế.t vai", gánh luôn trọng trách tháp tùng đoàn khách ngoại quốc tham quan học hỏi, kiêm luôn việc lo liệu cái ăn cái mặc, chỗ ngủ nghỉ cho bọn họ.
Dẫn đầu phái đoàn Quốc gia A là nữ kỹ sư Monica. Mục đích cốt lõi của cô trong chuyến là để tận mắt kiểm chứng thực hư về năng lực của đại viện Hoa Quốc.
Cô xem thử rốt cuộc bọn họ đang thực sự trỗi dậy mạnh mẽ, chỉ là cái thùng rỗng kêu to, "thùng rỗng kêu to".
Vài thành viên khác trong đoàn thì mang tâm thế khinh khỉnh, chẳng thèm để Hoa Quốc mắt. Suy cho cùng, hiện tại Quốc gia A vẫn đang chễm chệ ngôi vương "bá chủ", những thành tựu của họ là thứ mà Hoa Quốc chỉ bòn mót trong vài năm ngắn ngủi là thể đuổi kịp.
Bọn họ vác mặt đến Hoa Quốc với thái độ dạo chơi, cưỡi ngựa xem hoa, cốt chỉ để gom góp dăm ba câu chuyện phiếm mang về nước quà lố với bạn bè mà thôi.
Vân Ngưng mặt tại cổng chính của Viện 1 để đón phái đoàn.
Vừa mới chào hỏi khách sáo xong xuôi, gã kỹ sư tên Percy lập tức nhăn nhó, hất hàm bày tỏ sự bất mãn: "Tại xe của chúng chạy thẳng trong sân viện?"
Vân Ngưng lịch sự đáp lời: "Đại viện là khu vực khép kín, xe cộ từ bên ngoài phép tùy tiện tiến . các vị cứ yên tâm, bên trong đại viện bố trí sẵn xe nội bộ để đưa đón ạ."
Percy vẫn chịu buông tha, cằn nhằn: "Thế bây giờ chúng cuốc bộ bao xa nữa? Phải chầu chực ở đây đến bao giờ? Tại cho chúng luôn bây giờ?"
Vân Ngưng vẫn giữ nụ chuẩn mực môi, từ tốn giải thích: "Quy định để đại viện là đăng ký thông tin. sẽ giúp các vị thủ tục nhanh nhất thể. Đăng ký xong xuôi là chúng thể ngay. Giờ thì, phiền các vị vui lòng xuất trình hộ chiếu giúp ."
Percy nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày: "Làm cái trò gì mà rườm rà thế? Bọn là nước ngoài, mặt mũi khác biệt hẳn với ở đây, cần gì kiểm tra danh tính? Cho dù các cô cứ thế mở cổng cho bọn , của các cô cái là nhận ngay chúng là ai còn gì!"
"Hay là các nghi ngờ bọn đây để phá hoại hả? Sao giương cái thái độ đề phòng như đề phòng trộm cướp thế?"
Vân Ngưng khẽ nhướng mày. Nụ môi cô vẫn hiền hòa, nhưng những lời thốt sắc lạnh như băng: "Các vị ở đây đều là những trưởng thành, học thức, thiết nghĩ nguyên tắc 'nhập gia tùy tục' chắc hẳn các vị nắm rõ. Đã đặt chân đến đại viện hàng vũ trụ của chúng , thì tuân thủ nghiêm ngặt quy định của chúng . Cũng giống hệt như khi chúng sang nước các vị, thủ tục đều nhất nhất theo quy định của nước sở tại . Chuyến giao lưu học thuật là do chính Cục Hàng Vũ trụ của quý quốc chủ động đề xuất. Nếu các vị cảm thấy việc đăng ký thông tin quá phiền phức và từ chối, phiền các vị liên hệ ngay với Cục Hàng Vũ trụ của . Sau khi tất thủ tục hủy bỏ, các vị thể tự do rời ."
Bầu khí cổng đại viện bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.
là chuyến giao lưu do chính bọn họ hạ khởi xướng .
Cái thời kỳ mà Hoa Quốc quỵ lụy, khép nép cầu xin công nghệ của họ lùi dĩ vãng .
Percy tức đến mức miệng méo xệch.
Mới phóng thành công vài ba cái vệ tinh cỏn con mà lên mặt hống hách thế !
Percy sôi m.á.u, nhưng thể ngoắt bỏ về, thế nên cục tức nghẹn ứ ở cổ họng càng thêm nghẹn.
Thấy tình hình vẻ căng thẳng, Monica đành giảng hòa: "Percy, thôi , đừng gây rắc rối nữa."
Cô sang Vân Ngưng, hạ giọng: "Rất xin cô, tính tình Percy vốn nóng nảy, bộp chộp. Hộ chiếu của cả đoàn đang ở chỗ đây, để đưa cho cô."
Vân Ngưng gật đầu, nở nụ duyên dáng đáp lễ.
Sau khi vượt qua cánh cổng, Vân Ngưng dẫn đoàn tiến thẳng Tổng bộ.
Mọi khâu tiếp đón đều Tổng bộ lên kế hoạch tỉ mỉ trong cuộc họp đó.
Dọc hành lang, những kỹ sư của Tổng bộ hối hả ngược xuôi, nhưng hễ chạm mặt Vân Ngưng, họ đều chủ động dừng bước, cúi đầu chào hỏi cô một cách vô cùng cung kính. Đáng kinh ngạc hơn là, ngay cả những vị kỹ sư lão làng, tóc ngả màu hoa râm cũng dành cho cô sự tôn trọng tuyệt đối.
Monica khỏi kinh ngạc.
Trong ấn tượng bấy lâu nay của cô về văn hóa Hoa Quốc, thì luôn là lớp trẻ khúm núm, kính cẩn các bậc tiền bối.
Monica bất giác nán vài giây để quan sát kỹ hơn vị nữ kỹ sư trẻ tuổi .
điều khiến cô cảm thấy sốc nhất chính là: Các kỹ sư Hoa Quốc mảy may quan tâm đến sự hiện diện của phái đoàn Quốc gia A. Không hề những màn chào mừng nồng nhiệt, phô trương, cũng chẳng sự chuẩn nào quá mức đặc biệt.
Thậm chí, họ còn chẳng thèm ném cho đoàn khách ngoại quốc lấy một ánh tò mò, cứ như thể sự xuất hiện của những nước ngoài là điều hiển nhiên, bình thường như cân đường hộp sữa.
Trái ngược với cái viễn cảnh mỗi khi họ công du đến các quốc gia khác.
Ban đầu, Monica cảm thấy chướng mắt, khó chịu. nhanh đó, cảm giác khó chịu nhường chỗ cho sự hoang mang, sợ hãi.
Thái độ thờ ơ chỉ thể chứng minh một điều: Người Hoa Quốc còn nhu cầu "ngưỡng mộ", tôn sùng họ nữa. Rất thể, cách công nghệ giữa hai bên ...
Monica vội vã lắc đầu, cố xua đuổi cái suy nghĩ điên rồ đó.
Không thể nào, một quốc gia nào thế giới thể tạo kỳ tích hoang đường đến .
Vân Ngưng trao bản lịch trình chi tiết của những ngày tới cho Monica: "Hôm nay các vị mới đặt chân đến đây, lịch trình khá mệt mỏi nên thể về khách sạn nghỉ ngơi . Hoặc nếu , các vị thể ghé qua nhà ăn để dùng bữa. Nhà ăn đặc biệt chuẩn sẵn các món Tây để thiết đãi , ngoài các vị cũng thể nếm thử các món ăn truyền thống của Hoa Quốc."
Percy lầm bầm bỉ bôi: "Đồ ăn của mấy dở tệ, hương vị kỳ quái c.h.ế.t, ai mà nuốt trôi."
Thái dương của Monica giật liên hồi.
Trước đây, Percy cũng thường xuyên buông lời bôi bác, miệt thị như ở các quốc gia khác, nhưng nào ai dám lên tiếng phản kháng? Bởi lưng họ là cả một Quốc gia A hùng mạnh cường thịnh chống lưng.
Thế nhưng, linh cảm mách bảo Monica rằng, cô nữ kỹ sư trẻ tuổi mặt chắc chắn sẽ đời nào nhún nhường, dung túng cho cái thói hống hách của Percy.
Quả nhiên, Vân Ngưng vẫn giữ nụ tươi như hoa, giọng điệu nhẹ tênh: "Anh ăn đồ ăn chúng chuẩn ? Vâng, vấn đề gì cả, sẽ báo ngay cho nhà ăn cắt bớt một suất. Anh thể tự túc cửa hàng tạp hóa mua đồ hộp ăn liền, tất nhiên là với điều kiện ăn quen mấy món đó."
Cô sang những còn trong đoàn: "Còn vị nào dùng bữa nữa ạ? Chúng quán triệt tinh thần tiết kiệm lương thực, chống lãng phí. Ai ăn thì vui lòng báo cho một tiếng nhé."
Cả đoàn im thin thít.
Percy: "... Cái gì, bảo ăn hồi nào?!"
Nụ môi Vân Ngưng hề đổi: "Anh cứ thẳng khỏi cổng Tổng bộ, ba trăm mét là ngay một cửa hàng tạp hóa. À quên mất, ở đây chúng chỉ thanh toán bằng tiền Hoa Quốc (Nhân dân tệ). Nếu kịp chuẩn tiền mặt thì nhớ đổi nhé."
Nói xong, cô tiện tay kéo áo Mạnh Hải đang ngang qua: "Cậu xuống nhà bếp báo một tiếng, bảo họ cắt một suất đồ Tây nhé."
Percy: "..."
* * * Cảnh 3: Bữa tối Tây "chữa cháy" và hình phạt nhịn đói
Dẫu cự nự đến , cuối cùng Percy vẫn lẽo đẽo bám theo đoàn đến nhà ăn. Trong thâm tâm gã vẫn đinh ninh rằng, đời nào Viện 1 dám để khách quý nước ngoài như gã nhịn đói.
Lúc họ đến nơi, phần lớn cán bộ nhân viên trong viện dùng bữa xong và rục rịch rời . Vân Ngưng sắp xếp chỗ đàng hoàng cho phái đoàn, tự xắn tay áo bếp phụ bưng bê đồ ăn Tây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-356-cu-soc-nguoc-tai-quoc-gia-a.html.]
Trong bếp, ông bếp trưởng đang càu nhàu đầy bất mãn: "Bọn chúng đến địa bàn của thì ăn đồ của chứ, bày đặt vẽ chuyện đòi đồ ăn Tây riêng biệt! là chiều sinh hư!"
Minh Vũ - đang đội chiếc mũ đầu bếp cao ngất ngưởng - tỏ vẻ trịnh trọng: "Nhờ họ thì cái ước mơ cả đời bếp múa chảo của mới thành hiện thực đấy ông bác ạ. Xét cũng chút lợi lộc đấy chứ."
Bếp trưởng: "..."
Khổ nỗi mấy ông đầu bếp trong viện chả ai rành rẽ mấy món Tây sặc mùi bơ sữa , đành c.ắ.n răng nhờ Minh Vũ giải vây.
Cái tên Minh Vũ đáng ghét , vốn là tội đồ treo tên đầu danh sách đen của tất cả các nhà ăn trong hệ thống Viện 1 cơ mà!
Vân Ngưng phì : "Khẩu vị mỗi nước mỗi khác, họ nuốt trôi đồ ăn của cũng là chuyện bình thường. Dù thì cũng mang tiếng là đón tiếp khách quý, thể để họ chịu đói lả . Hơn nữa, với mớ đồ ăn ... chắc họ ăn quen ."
Minh Vũ trừng mắt: "Bánh mì tự tay nhào bột nướng mà bọn họ còn dám chê miệng ? Nếu thế thì đúng là chiều sinh hư thật!"
Bếp trưởng: "..."
Mới phút còn cái giọng khác cơ mà!
Nói cũng , tay nghề nấu nướng của Minh Vũ quả thực dạng , ít nhất thì hình thức bày biện cũng vô cùng bắt mắt, hấp dẫn.
Sau khi Vân Ngưng chia xong các khẩu phần ăn, Monica lộ rõ vẻ ngạc nhiên thích thú. Những thành viên khác cũng hào hứng cầm d.a.o dĩa lên: "Trông vẻ tinh tế và ngon mắt đấy."
Vân Ngưng lịch sự : "Đây là đầu tiên đầu bếp của chúng thử sức nghiệm với các món ăn Tây. Nếu điểm nào miệng, mong các vị cứ góp ý để chúng rút kinh nghiệm cho ."
Monica ngớt lời khen ngợi: "Mùi vị xuất sắc cô Vân ạ."
Cả đoàn bắt đầu vui vẻ thưởng thức bữa ăn.
Chỉ riêng Percy là vẫn đực mặt đó, mặt trống trơn chẳng lấy một cái đĩa nào.
Bọn họ định bỏ đói gã thật ?!
Percy hầm hằm lườm Vân Ngưng.
Mãi một phút Vân Ngưng mới "vô tình" để ý thấy gã, cô chu đáo hỏi han: "Anh cần dẫn đường cửa hàng tạp hóa ? Đường dễ lắm, bước khỏi cổng Tổng bộ là thấy ngay. Hoặc nếu đồ trong đó hợp khẩu vị, cũng thể gọi taxi lên trung tâm thành phố. Trên đó thiếu gì nhà hàng đồ Tây ."
Percy: "..."
Cho dù gã mua thì cũng đào tiền Hoa Quốc mà trả cơ chứ!!
Và thế là Percy bất đắc dĩ nhịn đói meo râu suốt một ngày trời.
Bữa trưa nhịn, đến bữa tối gã cũng chẳng còn mặt mũi nào mà mò xuống nhà ăn. Mấu chốt vấn đề là, khi sang đây, một ai trong đoàn ý định đổi tiền mặt sang đồng Nhân dân tệ.
Trong các chuyến công tác đây, các quốc gia sở tại luôn giành phần đài thọ chi phí từ A đến Z, bọn họ cần rút ví một đồng nào?
Thi thoảng, nếu nổi hứng tự dạo mua sắm linh tinh, họ mới chịu đổi chút tiền lẻ địa phương. đối với Hoa Quốc, họ nhu cầu "du lịch" khám phá gì sất.
Trong mắt họ, Hoa Quốc đồng nghĩa với nghèo nàn, lạc hậu, khép kín, mua bán giao thương thì bất tiện đủ đường.
Họ vốn dĩ chẳng ưa gì cái nơi .
Cuối cùng, Percy đành c.ắ.n răng tìm dân địa phương, chấp nhận chịu lỗ hẳn mười tệ để đổi lấy một ít tiền Hoa Quốc, vất vả lắm mới xoa dịu cái dày đang biểu tình gào thét.
* * * Ngày hôm , Vân Ngưng tiếp tục dẫn đoàn tham quan các phân viện nghiên cứu khác.
Ngoại trừ sự dè chừng của Monica và thái độ hậm hực của Percy, những còn trong đoàn cởi mở hơn, họ trò chuyện, trao đổi chuyên môn với Vân Ngưng khá vui vẻ.
Tuy mang quốc tịch khác , nhưng dẫu họ cũng là những cùng chung một lý tưởng khoa học. Họ thiếu những chủ đề chung để thảo luận, bàn bạc.
Nếu do Cục Hàng Vũ trụ Quốc gia A luôn dùng thủ đoạn để chèn ép, chọc gậy bánh xe, thì Vân Ngưng thực lòng hề dựng lên bức tường rào quốc gia trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học.
Cô vốn nuôi dưỡng trong môi trường giáo d.ụ.c tôn trọng hòa bình, trong thâm tâm cô, viễn cảnh lý tưởng nhất là các nhà khoa học thế giới thể gạt bỏ rào cản, định kiến để cùng hợp tác, cống hiến vì một tương lai tươi sáng hơn cho nhân loại.
Monica đang vô cùng căng thẳng. Với tư cách là một quan chức cấp cao của Cục Hàng Vũ trụ Quốc gia A, cô hiểu rõ hơn ai hết cách công nghệ giữa hai nước đang thu hẹp với tốc độ đáng báo động. Cô thực sự dám tưởng tượng sẽ chứng kiến những khung cảnh chấn động nào tiếp theo.
Về phần Percy...
Gã đang đói. Gã đang đói đến mức mờ cả mắt.
Lúc đây, gã bắt đầu nhận ẩm thực Hoa Quốc thực cũng ngon lành phết, miễn là cái gì đó cho gã nhét đầy bụng là !
* * *
Vân Ngưng chọn Viện 11 điểm dừng chân đầu tiên trong lịch trình tham quan. Đây chính là địa bàn cốt cán, nơi cô thuộc lòng từng ngóc ngách nhất.
"Thưa các vị, phòng thí nghiệm của Viện 11 trải qua một đợt nâng cấp diện. Một lượng nhỏ trang thiết nhập khẩu từ Quốc gia A, còn phần lớn các dây chuyền máy móc hiện đại khác đều do đội ngũ kỹ sư của chúng tự chủ nghiên cứu và chế tạo..."
Vân Ngưng bục, dõng dạc thuyết minh bằng phong thái đầy tự tin.
Sau phần giới thiệu, cô lùi một bước, nhường gian cho nhóm Monica tự do tham quan.
Monica nín thở, căng mắt quan sát thứ xung quanh.
Hiện mắt cô là một trung tâm phòng thí nghiệm sở hữu mức độ hiện đại hóa vượt xa sức tưởng tượng.
Mọi thứ tổ chức, vận hành một cách trơn tru, bài bản đến kinh ngạc. Điểm xuyết trong gian là vô những cỗ máy nghiên cứu bóng loáng, mang thiết kế công thái học mới lạ.
Sự tương phản gay gắt giữa dàn thiết tối tân và tâm trạng nặng trĩu của Monica lúc quả thực là một màn kịch châm biếm sâu cay.
Thà rằng cô thấy những cỗ máy cũ kỹ, rỉ sét, để cô thể ưỡn n.g.ự.c vẻ trịch thượng, hào phóng ban phát sự giúp đỡ, thậm chí là vứt cho họ một đống tiền cũng . Cảm giác đó vẫn dễ chịu hơn gấp vạn so với hiện thực tàn khốc mà cô đang đối mặt.
Thư Sách