LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 355: Lời chia tay tạm thời

Cập nhật lúc: 2026-03-02 20:05:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Hải gật gù phụ họa: " cũng xem thử cho ."

Minh Vũ chép miệng trêu: "Cậu thì chỉ hùa theo lời Liên Khiết thôi, chẳng tí chính kiến nào cả."

Mạnh Hải ngại ngùng cúi gằm mặt xuống.

Minh Vũ vỗ vai , lên giọng dạy đời: "Làm đàn ông là lập trường vững vàng, thể cái gì cũng lời nửa răm rắp . Cứ đây , ruột để ngoài da, nấy, bao giờ lép vế."

Liên Khiết khẩy một tiếng: "Nếu nhớ nhầm thì Mộng Vũ hẹn ngày mai gặp chúng đấy. Cô sắp đến Nhà máy 211 để mở lớp huấn luyện . Hay là ngày mai chúng tìm Mộng Vũ tâm sự mỏng một chút nhỉ?"

Minh Vũ lập tức trở mặt nhanh như chớp, mặt biến sắc đáp: "Cơ mà quan điểm của và Mộng Vũ xưa nay luôn đồng điệu, từng xảy mâu thuẫn bao giờ."

Liên Khiết: "..." Cô ném cho Minh Vũ một cái lườm cháy máy.

Vân Ngưng vốn chẳng để bụng chuyện trong cuộc họp, về đến văn phòng là cắm mặt giải quyết đống công việc dang dở.

Hôm nay hiếm hoi lắm cô mới tan đúng giờ. Nghe tin Lục Lăng cũng tăng ca, cô liền tung tăng chạy sang cổng Viện 11 đợi .

Một lát , Lục Lăng dắt xe đạp bước , thấy cô thì ngạc nhiên: "Chẳng bảo là để sang tìm em ?"

"Thế phiền phức lắm, mấy bước chân thôi mà, coi như dạo hóng gió luôn."

Lục Lăng cặm cụi cân chỉnh yên xe hỏi: "Dạo mấy mẫu xe đạp trợ lực điện chạy cũng tít lắm, sắm cho em một chiếc nhé?"

Xe đạp trợ lực điện... xe đạp điện á?

Vân Ngưng chấn động tập.

Đừng bảo là công nghệ pin Lithium, pin LFP cũng phát triển đấy nhé??

Vân Ngưng xua tay: "Thôi, cứ tích cóp tiền tậu hẳn một chiếc ô tô luôn, cho tiện."

Lục Lăng đưa mắt con đường rải nhựa trong đại viện, thi thoảng mới vài chiếc xe lác đác chạy qua.

Đại viện quả thực là một môi trường lý tưởng để cống hiến cho công việc, nhưng nhịp độ phát triển mấy năm nay rõ ràng thể theo kịp tốc độ của thành phố. Đại viện vẫn giữ nguyên nét mộc mạc, tĩnh lặng của thuở , trong khi thành phố ngoài khoác lên tấm áo hiện đại, phồn hoa.

Vân Ngưng chép miệng: "... Thôi, cứ xe đạp ."

Xe do tự tay thiết kế, cưỡi lên vẫn thấy yên tâm nhất.

Lục Lăng đèo Vân Ngưng chợ mua thức ăn.

Trong lúc tỉ mẩn chọn rau cỏ, Vân Ngưng ngoan ngoãn bên cạnh chờ đợi.

Lục Lăng ngập ngừng một lát : "Hay là mua nhiều đồ ăn hơn một chút nhé? Tháng khả năng công tác, sẵn nhiều đồ nhét đầy tủ lạnh, em ở nhà cứ việc lôi hâm nóng là ăn ."

"Tháng công tác á?" Vân Ngưng lẩm nhẩm trong đầu. "Cái mốc thời gian quen quen."

"Cũng chắc là tháng , lịch trình cụ thể vẫn chốt, khi ngay tháng cũng . Chuyến sang Quốc gia A để giao lưu học thuật mà. Phía bên đó cũng sẽ cử kỹ sư sang bên trao đổi."

Hóa , chọn giao lưu học thuật là Lục Lăng.

Ngẫm cũng , để Lục Lăng đại diện bộ mặt cho đại viện thì quá chuẩn bài : nhan sắc cực phẩm, chuyên môn thuộc hàng top.

"Ra là Quốc gia A ," Vân Ngưng tủm tỉm dặn dò. "Thế thì tranh thủ học hỏi cho chăm , moi móc hết kỹ thuật tinh hoa của bọn họ đem về đây. Lần là do bọn họ chủ động đề xuất, chắc hẳn là bên đó cũng đang cuống cuồng hết cả lên ."

Khóe môi Lục Lăng cong lên thành một nụ dịu dàng: "Em cùng ?"

Vân Ngưng nhún vai: "Thôi bỏ , em chẳng hứng thú mấy."

Lục Lăng vẫn cố thuyết phục: "Nếu em sắp xếp thì mấy, nước ngoài dạo ngắm cảnh cũng mà."

Vân Ngưng nhướng mày, tỏ vẻ trải đời: "Thời thế bây giờ khác ơi. Đất nước của họ gì hào nhoáng như tưởng tượng , tất nhiên là cũng đến nỗi tệ. Sau xu hướng du lịch sẽ bùng nổ mạnh mẽ lắm, vài năm nữa dân tình đổ xô 'Tây ba lô' (phượt thủ) chứ."

nghĩ kỹ , cái trào lưu du lịch bụi kiểu đó chắc cũng duy trì quá lâu. Cứ đà phát triển tên lửa thế , việc phổ cập mạng Internet băng thông rộng chỉ là chuyện một sớm một chiều. Đến lúc đó, chỉ cần lôi điện thoại thể cập nhật cẩm nang du lịch mới nhất lúc nơi .

Dẫu nữa, Lục Lăng công tác, đồng nghĩa với việc hai vợ chồng sắp xa một thời gian.

Dạo Vân Ngưng hiếm hoi lắm mới những ngày tháng rảnh rỗi thư thả, thế mà ở bên , nghĩ cũng tiếc thật.

Cái danh "yêu xa trá hình" nay sắp biến thành yêu xa hàng auth .

Chuyến giao lưu học thuật quả nhiên đẩy lên sớm hơn dự kiến. Hai tuần , Lục Lăng chính thức nhận lệnh lên đường sang Cục Hàng Vũ trụ Quốc gia A cùng vài đồng nghiệp khác.

Đồng thời, Quốc gia A cũng sẽ điều phái một đội kỹ sư sang phía Hoa Quốc.

Những ngày khi , Lục Lăng tranh thủ quần quật, chế biến đủ loại "suất ăn sẵn" nhét kín đặc cái tủ lạnh cho Vân Ngưng. Công việc của cô quá bận rộn, thời gian rảnh để nấu nướng là thứ xa xỉ, mà ngày nào cũng ăn hàng thì đảm bảo sức khỏe.

Đêm ngày khởi hành, lúc Lục Lăng chuẩn xong xuôi thứ bước phòng ngủ, đồng hồ điểm gần nửa đêm. Vân Ngưng gục đầu xuống mặt bàn ngủ từ lúc nào, hai cánh tay vẫn còn gối lên một đống bản vẽ thiết kế ngổn ngang.

Lục Lăng nhẹ nhàng bước tới. Dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn bàn, góc nghiêng khuôn mặt của Vân Ngưng như phủ lên một lớp sương mờ dịu dàng, tĩnh lặng.

Anh rón rén với tay tắt đèn, cúi bế bổng cô lên.

Vân Ngưng dường như quá quen thuộc với ấm và sự động chạm của . Trong cơn mơ màng, cô tự động vòng tay qua cổ Lục Lăng, miệng lầm bầm vài tiếng rõ nghĩa rúc sâu n.g.ự.c ngủ tiếp.

Lục Lăng cẩn thận đặt cô xuống giường, đắp chăn ngay ngắn.

Chuyến công tác của kéo dài tròn hai tuần lễ.

Mặc dù đây hai vẫn thường xuyên bù đầu công việc, khi đến mấy tuần liền chẳng chuyện với câu nào t.ử tế, nhưng dù vẫn là sống chung một nhà. Cảm giác thực sự xa cách nửa vòng trái đất, thấy mặt , quả thực khác biệt.

Sự quyến luyến của Lục Lăng dành cho chốn ngày một sâu đậm, và tình cảm dành cho Vân Ngưng cũng ngày một mãnh liệt, quấn quýt hơn.

Vẫn là một con đó, vẫn là một gian đó, nhưng giờ đây mang đến cho những rung động sâu sắc đến lạ kỳ.

Lục Lăng cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Vân Ngưng.

Không cả, chỉ hai tuần thôi mà, chớp mắt cái là sẽ qua nhanh thôi.

Sau khi chốt xong danh sách nhân sự của cả hai bên, đoàn công tác của Lục Lăng chính thức bước lên chuyến bay hướng về Quốc gia A.

Mặc dù tính chất công việc thường xuyên công tác, nhưng họ chủ yếu di chuyển bằng tàu hỏa, cơ hội máy bay đếm đầu ngón tay. Đối với phần lớn các thành viên trong đoàn, đây là đầu tiên họ trải nghiệm cảm giác máy bay.

Cùng lúc nhóm Lục Lăng khởi hành, phía Cục Hàng Vũ trụ Quốc gia A cũng nhận thông tin lịch trình.

Lúc , Gerard đang chầu chực, yên cửa phòng việc của Will.

Kể từ vố đau điếng phía Hoa Quốc "chơi xỏ", Gerard đ.á.n.h mất sự tín nhiệm trong mắt Will. Suốt thời gian qua, gã chỉ vứt cho mấy công việc lặt vặt, vô thưởng vô phạt bên lề dự án.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-355-loi-chia-tay-tam-thoi.html.]

Gã đồng nghiệp Garcia thậm chí còn thê t.h.ả.m hơn. Will thể chịu đựng nổi cái thói ngạo mạn, tinh tướng của Garcia nên "đày ải" gã biệt xứ từ lâu . Gerard dẫu vẫn còn may mắn vớt vát một chỗ còm cõi ở Cục.

ngay khoảnh khắc thấy danh sách phái đoàn của Hoa Quốc, Gerard linh cảm ngay đây chính là chiếc phao cứu sinh để gã lật ngược thế cờ.

Khốn nỗi, Will kiên quyết từ chối gặp gỡ gã.

Không còn cách nào khác, Gerard đành muối mặt cửa phòng việc để canh me.

Mãi cho đến tận giữa trưa, khi Will đẩy cửa bước ngoài ăn trưa, Gerard mới vồ cơ hội.

Vừa thấy bản mặt của Gerard, lông mày Will nhíu c.h.ặ.t đầy chán ghét.

Gerard hớt hải xông tới: "Ngài đừng hiểu lầm, chỉ xin ngài vài phút để trình bày một việc vô cùng quan trọng thôi. Mười phút... ! Năm phút, chỉ cần ba phút thôi thưa ngài!"

Nói , gã dang hai tay cản đường, cho Will bước qua.

Will thở dài thườn thượt, gắt gỏng: "Ba phút?"

Thấy đối phương chịu nhượng bộ, Gerard vội vàng gật đầu lia lịa: "Vâng, ba phút là đủ ạ!"

Will khoanh tay im, khuôn mặt vẫn đanh chút biểu cảm.

Gerard dám lãng phí một giây nào, b.ắ.n liên thanh: "Ngài xem danh sách ạ? Danh sách các kỹ sư mà phía Hoa Quốc cử sang ."

Will nhếch mép, mỉa mai: "Sao hả, tìm thấy quen cũ ? Ồ , mày từng ăn dầm dề ở Hoa Quốc cả một quãng thời gian dài cơ mà. Đáng lẽ mày mang về cho chúng một đống lợi ích khổng lồ, đằng mày hai tay dâng hiến công nghệ lõi của chúng cho bọn chúng. Sự phát triển thần tốc của bọn họ ngày hôm nay, ắt hẳn mày cũng 'công lao' nhỏ nhỉ."

Gerard gượng gạo, mặt dày đáp: "Trong danh sách quả thực quen của . tin chắc rằng, cá nhân ngài cũng sẽ vô cùng hứng thú với nhân vật ."

Nói xong, gã ngừng chờ đợi phản ứng từ Will.

Will chỉ hừ lạnh, lườm gã với ánh mắt sắc lẹm, tỏ rõ vẻ sốt ruột chỉ tống khứ cái cục nợ cho khuất mắt.

Gerard thấy trò úp mở của phản tác dụng, đành tự chữa cháy, vội vàng tiếp tục: "Chuyện là thế , chúng vẫn luôn đau đầu tìm hiểu xem tại tốc độ phát triển của Hoa Quốc thể bứt phá nhanh đến mức phi lý như . Dựa những quan sát và thu thập của trong thời gian ở Hoa Quốc, cơ sở để tin rằng, sự đổi kỳ diệu đó đều bắt nguồn từ một duy nhất."

Gerard lén sắc mặt Will. Đáng lý lúc Will tò mò hỏi một câu chứ, nhưng ông vẫn câm như hến.

Bầu khí gượng gạo đến mức thể dùng ngón chân để đào nguyên một cái hố.

Gerard đành tự biên tự diễn: "Theo những gì điều tra , bên họ một nữ kỹ sư tên là Vân Ngưng. Cô công bố nhiều báo cáo học thuật, luận văn khoa học với tầm vượt thời đại hàng chục năm. Và điều đáng sợ là, những công nghệ viễn tưởng cô vẽ trong luận văn ngày đó, bây giờ đang từng bước bọn họ hiện thực hóa. thu thập một vài bài luận của cô đây, ngài thể xem qua. Có những công nghệ độc quyền lúc bấy giờ chỉ Cục chúng mới nắm giữ, thế mà cô vanh vách giấy từ đời nào ."

Nghe đến đây, sự hứng thú của Will cuối cùng cũng kích thích. Ông thẳng mắt Gerard: "Có một nhân vật nguy hiểm như thế tồn tại thật ?"

Gerard quả quyết: " xin lấy danh dự thề, từng chạm mặt cô . Cái chúng ép để công nghệ lõi cho bọn chúng, cũng là do một tay cô thao túng, đạo diễn tất cả."

Gerard vội vàng cung kính hai tay dâng xấp tài liệu lên cho Will.

Ở thời kỳ , thông tin khoa học giữa hai nước vẫn còn bít kín. Cũng giống như việc giới học thuật Hoa Quốc khó tiếp cận với các bài báo khoa học của Quốc gia A, phía Quốc gia A cũng chẳng mấy mặn mà săn lùng tài liệu của Hoa Quốc. Do đó, Gerard chỉ thể lùng sục một vài bài luận mà Vân Ngưng từ ba, bốn năm .

Trong lúc Will lật giở từng trang tài liệu, Gerard tiếp tục tung mồi: "Trong danh sách kỹ sư cử sang một tên là Lục Lăng, chính là chồng của Vân Ngưng. Chúng thể tiếp cận , lấy đó bước đệm để điều tra sâu hơn về những bí mật xoay quanh Vân Ngưng."

Will lướt qua các bài báo cáo một cách nhanh ch.óng.

Gerard hề điêu. Những luận điểm, giả thuyết trong mớ tài liệu thực sự quá sức viễn tưởng và thời đại.

Rất nhiều ý tưởng công nghệ trong đó, ngay cả Quốc gia A hiện tại vẫn thể chạm tay tới, nhưng phong phanh thì phía Hoa Quốc bắt đầu manh nha triển khai .

Biết chừng, sự lột xác thần kỳ của Hoa Quốc thực sự dính líu mật thiết đến vị nữ kỹ sư bí ẩn .

Will ngước lên, trao cho Gerard một ánh mắt đầy ẩn ý và toan tính: "Đã là vợ chồng, thì giữa họ ắt hẳn sự chia sẻ, thành thật với chứ nhỉ?"

 

Quãng đường từ Hoa Quốc sang Quốc gia A dài đằng đẵng, máy bay rã rời mấy chục tiếng đồng hồ, khi đáp xuống sân bay, cả đoàn ai nấy đều bơ phờ, mệt mỏi rã rời.

Phía Cục Hàng Vũ trụ Quốc gia A cử chực sẵn ở cửa sân bay từ sớm để đón tiếp.

Nhóm Lục Lăng đẩy hành lý bước ngoài, Gerard trong bộ đồ Tây bảnh bao tươi hớn hở bước tới: "Các vị đường xa vất vả . là Gerard, kỹ sư của Quốc gia A. Chúng chuẩn sẵn tiệc tối tẩy trần cho các vị, xin mời lên xe về khách sạn nhận phòng nghỉ ngơi , tối nay chúng sẽ cùng dùng bữa."

Chất giọng tiếng Trung lơ lớ nhưng trôi chảy của Gerard khiến trong đoàn thở phào nhẹ nhõm. Phải rằng, trong cả đoàn chỉ le te hai là bập bẹ tiếng Anh.

Đoàn công tác đợt chủ yếu là nhân sự của Viện 1, nên hầu hết đều từng chạm mặt đến gốc gác của Gerard. Thấy nước ngoài giao tiếp bằng tiếng đẻ nhiệt tình như , vài liền cởi mở tiến lên bắt tay, chào hỏi xã giao rôm rả.

Lục Lăng lững thững tuốt phía cùng, ánh mắt thờ ơ lia dọc theo khung cảnh xung quanh.

Nhiệm vụ của chỉ đơn giản là: Cái gì thấy lọt mắt thì cứ ghi tạc đầu, xong xuôi về báo cáo tình hình cho Vân Ngưng . Dù thì đó cũng là định hướng phát triển tương lai của họ mà.

Lục Lăng là cuối cùng bước qua khỏi cửa tự động của sân bay. Vừa bước , đụng ngay Gerard đang chôn chân chờ sẵn.

Lục Lăng khựng một giây, lịch sự gật đầu chào hỏi.

Nụ môi Gerard bỗng trở nên vô cùng kỳ quái, méo mó: "Ngài nhanh chân lên một chút, xe đang chờ chúng đấy."

Trong lòng Lục Lăng dâng lên một dự cảm gợn gợn khó tả.

Nhìn bề ngoài, thái độ của Gerard gì bất thường, cách sắp xếp tiếp đón cũng chu đến mức thể bắt bẻ, nhưng hiểu ... cứ cảm giác sai sai.

Lục Lăng giữ vẻ mặt điềm nhiên, sải bước tiến về phía chiếc xe bus đang nổ máy chờ sẵn.

Trong những ngày tiếp theo, lịch trình của họ ken đặc các buổi tham quan Cục Hàng Vũ trụ.

Thư Sách

Gerard sắm vai hướng dẫn viên du lịch, thao thao bất tuyệt bằng tiếng Trung lưu loát, giọng điệu đầy tự hào khoe khoang về những trung tâm công nghệ và dàn máy móc thiết tối tân của bọn họ.

Thế nhưng, trái ngược với sự nhiệt huyết của Gerard, phản ứng của nhóm Lục Lăng vô cùng... nhạt nhẽo.

Gerard diễn thuyết hăng say đến khô cả họng, nước bọt văng tung tóe, nhưng thứ gã nhận chỉ là những cái gật gù hờ hững, những ánh mắt dửng dưng chút gợn sóng. Nụ giả tạo môi gã dần trở nên cứng đờ, gượng gạo.

Gã ấm ức sang nhóm Lục Lăng, chưng hửng hỏi: "Các vị..."

 

 

 

 

 

 

Loading...