LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 353: Chuyến đi dạo thành phố đầy kinh ngạc và sự hoảng loạn của Quốc gia A
Cập nhật lúc: 2026-03-02 19:01:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có những lúc lên thành phố phụ giúp Thang Phượng Ngọc một tay mà cũng chẳng đào thời gian.
Viện trưởng nhiệt tình mời Vân Ngưng ở bệnh viện để theo dõi thêm, nhưng cô kiên quyết từ chối. Báo cáo sức khỏe của cô xem cũng vấn đề gì lớn. Chẳng qua là Viện trưởng tìm cơ hội để bù đắp, dẫu thì cứ nghĩ đến mấy cuộc điện thoại của dàn sếp lớn là ông vã mồ hôi hột.
Còn Vân Ngưng lúc , trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất: Phải chạy ngoài chơi!
Cô ngủ vùi ở nhà trọn vẹn hai ngày, cuối cùng cơn sốt cũng rút hẳn, còn tái tái nữa.
Trong suốt hai ngày đó, Lục Lăng xin nghỉ phép túc trực bên cạnh cô. Anh canh chừng Vân Ngưng từng li từng tí để phòng hờ cô lén chuồn ngoài.
Sáng sớm, Vân Ngưng ngoan ngoãn ở bàn ăn, trưng bộ mặt cún con đáng thương Lục Lăng.
Lục Lăng bưng bữa sáng .
Bữa ăn dinh dưỡng do tự tay chuẩn vô cùng thịnh soạn, đến ba loại tinh bột, kèm theo vài món ăn kèm thanh đạm và đĩa dưa muối do Thang Phượng Ngọc tự muối.
Vân Ngưng chẳng tâm trạng nào mà ăn uống, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t Lục Lăng.
Lục Lăng liếc cô một cái, buông tiếng thở dài: "Ăn sáng xong sẽ đưa em đến Viện 507."
Viện 507 là Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Y học Hàng vũ trụ, chuyên chịu trách nhiệm tuyển chọn, huấn luyện phi hành gia và nghiên cứu hệ thống bảo đảm sự sống. Vân Ngưng nhớ dạo gần đây Liên Khiết đang việc với Viện 507, cứ mỗi họp bên đó về là cái đầu sưng to như quả tạ.
Vân Ngưng lập tức điều kiện: "Phải lên thành phố dạo một vòng , mới Viện 507!"
Lục Lăng miễn cưỡng đồng ý: " ở ngoài trời quá lâu đấy, mấy ngày nay nhiệt độ đang giảm mạnh."
Vân Ngưng kéo Lục Lăng gần, vòng tay ôm ngang eo nịnh nọt: "Em hứa sẽ bám sát như hình với bóng. Dù thì lúc nào cũng ấm rực lên như cái lò sưởi , đường em cứ ôm rịt lấy là chứ gì."
Lục Lăng: "..."
Vành tai nhanh ch.óng đỏ lựng lên, vệt đỏ lan nhanh xung quanh.
Đã kết hôn bao lâu mà mấy lời đường mật vẫn còn đỏ mặt cơ chứ?
Để kế hoạch chơi suôn sẻ, Vân Ngưng đành giả vờ như đây là chuyện bình thường ở huyện.
Lục Lăng gọi một chiếc taxi.
Vừa bước lên xe, Vân Ngưng nhận ngay sự khác thường.
Đây hình như là loại xe con nội địa ọp ẹp, thô sơ trong ấn tượng của cô, mà nó giống... xe Santana hơn? Mà còn là bản nâng cấp xịn xò hơn cả chiếc Santana hồi cô học lái xe nữa!
Tuy đạt đến độ ngập tràn công nghệ như xe năng lượng mới của thế kỷ 21, nhưng chắc chắn vượt xa những chiếc xe mà Vân Ngưng từng thấy ở thời đại !
Bác tài xế giọng sảng khoái, đang vui vẻ trao đổi kinh nghiệm lái xe với Lục Lăng.
Vân Ngưng nhoài áp mặt cửa sổ xe ngoài. Cô nhận từ lúc chiếc taxi rẽ khỏi cổng đại viện, mật độ ô tô đường phố đông đúc hơn hẳn, nhiều hơn gấp bội so với hai năm .
Hóa , thiết kế buồng đốt của động cơ hàng vũ trụ giúp các hãng xe trong nước nghiên cứu chế tạo những loại động cơ xăng với hiệu suất vượt trội.
Những công nghệ vật liệu composite siêu bền vốn dùng cho hàng nay chuyển giao xuống, giúp xe nội địa mưa gió, gây chấn động cả các triển lãm ô tô quốc tế.
Tiến sâu trung tâm thành phố, những tòa nhà cao tầng bắt đầu mọc lên san sát.
Tất nhiên, chúng thể so bì độ dày đặc và chọc trời như những siêu đô thị của thời , nhưng nhiều tòa nhà mới đang thi công, công trường xây dựng xuất hiện ở khắp nơi, mang đến một bầu khí sục sôi, phồn vinh đến lạ.
Vân Ngưng kéo Lục Lăng bước bách hóa tổng hợp.
Cửa hàng bách hóa tổng hợp nay cũng còn chia thành từng ô quầy nhỏ bé, chật chội như nữa, mà mang dáng dấp của những trung tâm thương mại hiện đại.
Giá của các mặt hàng điện máy như tủ lạnh, tivi màu, máy giặt... rẻ đến mức khó tin.
điều khiến cô sốc nhất là, hàng nhập khẩu nước ngoài ... rẻ hơn cả hàng nội địa?!
Vân Ngưng cảm thấy chẳng khác nào tối cổ chui từ trong hang .
Cô nhân viên bán hàng đon đả chào mời: "Anh chị xem mặt hàng nào ạ? Tủ lạnh? Tivi màu? Điều hòa? Chỗ chúng đủ hết ạ."
Vân Ngưng chỉ tay chiếc tivi nhập khẩu, ngơ ngác hỏi: "Sao cái rẻ hơn hàng nội địa tận hai trăm tệ chị?"
"Hàng nhập khẩu ít chuộng lắm cô ạ," Nhân viên bán hàng giải thích. "Hơn nữa công nghệ của họ bây giờ theo kịp nữa. Nếu chị dư dả ngân sách thì khuyên chân thành là nên mua hàng nội, chất lượng đảm bảo hơn nhiều. Cô vẫn xem hàng ngoại ạ? giới thiệu cho cô cũng , hàng ngoại mỗi cái ưu điểm là giá rẻ thôi. Thú thật với cô, nhà cũng xài cái tivi nhập khẩu , , lương tháng ít ỏi đành chịu ."
Vân Ngưng: "..."
Cô thể tin ngày những lời ngay chính quê hương .
Giọng Vân Ngưng run lên vì kích động: "Đồ điện máy nội địa của ... hơn ở điểm nào chị?"
"Thiết kế mạch điện t.ử ưu việt hơn, hình ảnh hiển thị định, sắc nét hơn, là ưu điểm thôi. Lấy cái tủ lạnh ví dụ nhé, linh kiện cốt lõi là máy nén khí thì hàng nội ăn đứt luôn. Cảm nhận rõ ràng nhất là tiếng ồn khi máy nén hoạt động êm ái hơn hẳn hàng nhập khẩu." Cô nhân viên bán hàng với giọng đầy tự hào: "Bây giờ thời thế đổi , còn như mấy năm , mua cái tivi mà toát cả mồ hôi hột. Giờ thì nhà nhà đều khả năng sắm đồ điện máy !"
Lục Lăng cũng giống Vân Ngưng, quanh năm suốt tháng chỉ ru rú trong đại viện nên hiếm khi cập nhật tình hình giá cả thị trường. Anh lên tiếng hỏi: "Bây giờ mua cần dùng tem phiếu nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-353-chuyen-di-dao-thanh-pho-day-kinh-ngac-va-su-hoang-loan-cua-quoc-gia-a.html.]
"Hủy bỏ từ lâu ơi," Nhân viên bán hàng tươi rói. "Cứ tiền là mua luôn, cần chầu chực tranh giành gì nữa ."
Vân Ngưng: "!!"
Bởi vì sự xuất hiện của cô, bởi vì những bước tiến thần tốc trong lĩnh vực hàng vũ trụ, mà tất cả các ngành nghề công nghiệp khác đều kéo theo đà phát triển! Mức sống của dân nâng cao lên một tầm mới!
Dạo quanh thành phố suốt bốn năm tiếng đồng hồ, Vân Ngưng thậm chí còn quên béng luôn cả lịch trình xem đợt tuyển chọn phi hành gia.
Thủ đô lúc mang cho cô cảm giác giống như đang ở thập niên 80, mà giống như đang ở những năm đầu của thế kỷ 21 .
Khoa học công nghệ trở thành đầu tàu kéo nền kinh tế bay v.út lên. Cô thể cảm nhận rõ rệt cuộc sống của dân lao động bình thường đang ngày một sung túc, dễ thở hơn.
Bước chân Vân Ngưng nhẹ bẫng, nhảy nhót như chim sẻ. Cô chẳng còn chút hứng thú nào với vụ tuyển chọn phi hành gia nữa.
Cô và Lục Lăng la cà dạo phố đến tận tối mịt, ghé qua tìm Thang Phượng Ngọc. Ba chọn một nhà hàng đang hot rần rần phố, đ.á.n.h chén một bữa no nê, thỏa thuê.
Tình hình kinh doanh lớp dạy thêm của Thang Phượng Ngọc đang vô cùng xán lạn. Hồi bà mới đơn từ chức rời khỏi đại viện, mấy vị lãnh đạo cứ phiên sức níu kéo, nỡ để bà . Lý do chính là vì họ giao phó con em cho khác dạy dỗ.
Khi một ngành nghề bắt đầu hái tiền, chắc chắn sẽ kẻ nhảy ăn theo. Sợ theo kịp nhịp độ cạnh tranh khốc liệt của thị trường, Vân Ngưng và cơm vạch sẵn cho bà một bản kế hoạch phát triển kinh doanh dài hạn.
Chắc do báo cáo khoa học quen tay , nên bản kế hoạch kinh doanh cô cho Thang Phượng Ngọc trông chẳng khác nào một văn bản dự án chính quy.
Thang Phượng Ngọc cầm bản kế hoạch lên xem, dở dở : "Mẹ cứ tưởng điều về đại viện cơ đấy."
Vân Ngưng vẻ nghiêm túc dặn dò: "Sau con tận hưởng cuộc sống của một 'phú nhị đại' (thế hệ giàu thứ hai) là trông cậy cả đấy nhé!"
Thang Phượng Ngọc chỉ lắc đầu chịu thua.
Tối đó, Vân Ngưng và Lục Lăng quyết định ngủ nhà ở thành phố.
Căn hộ Thang Phượng Ngọc đang ở vẫn là nhà thuê, tầng sáu của một khu chung cư mới xây.
Vân Ngưng kéo tay , dặn dò: "Mấy căn nhà ở khu , nếu mua thì cứ xuất tiền mua đứt , đừng tiếc tiền."
Thang Phượng Ngọc ngạc nhiên: "Mua nhiều nhà thế để gì? Có ở hết ."
Thư Sách
Vân Ngưng tặc lưỡi: "Tương lai kiểu gì bất động sản khu cũng tăng giá vùn vụt cho xem, chắc chắn là sẽ tăng mạnh, cứ tin con mà mua . Mà chuyện thuê nhà cũng đừng tiết kiệm quá, ngày nào cũng leo bộ sáu tầng lầu mệt đứt , kiếm căn nào ở tầng thấp mà thuê."
Đến tối, Vân Ngưng nhận một niềm vui bất ngờ nữa.
Vài bạn xã giao lắm tin cô đang ở thành phố, nhất quyết đòi đến thăm bằng . Hơn nữa, họ hề tay , mà mang theo hai chiếc điện thoại "Tiểu Linh Thông" (điện thoại PHS).
Trong cái thời đại mà điện thoại "cục gạch" (Đại ca đại) to tổ chảng đang mưa gió, chiếc Tiểu Linh Thông trông thật nhỏ gọn và tinh tế .
Vân Ngưng cầm chiếc điện thoại lên, ngẩn mất một lúc: "Cái ... đưa sử dụng ?!"
Người bạn tươi gật đầu: "Dùng chứ, sản phẩm mới chính thức tung thị trường đấy. Tặng hai vợ chồng cô mỗi một chiếc, coi như chút lòng thành cảm ơn sự giúp đỡ của cô dành cho chúng ."
Vân Ngưng vắt óc suy nghĩ mà tài nào nhớ nổi giúp đỡ gì cho dự án nghiên cứu điện thoại Tiểu Linh Thông . Cô chỉ láng máng nhớ mang máng là đây bọn họ từng ôm cái máy mẫu đến tìm cô nhờ xem hộ.
Dù nữa, việc bây giờ thể xài điện thoại di động Tiểu Linh Thông là một bước tiến vĩ đại !
Sau một ngày rong ruổi trải nghiệm đủ điều kỳ diệu, đêm đến, Vân Ngưng trằn trọc giường, lăn qua lộn tài nào chợp mắt nổi.
Mọi thứ đều khác biệt, khắp nơi đều da đổi thịt, lột xác!
Và đây mới chỉ là điểm khởi đầu thôi, vài năm nữa chắc chắn đất nước sẽ còn phồn vinh và hùng cường hơn nữa.
* * * Trong khi Vân Ngưng mới muộn màng nhận tốc độ trỗi dậy kinh hoàng của Hoa Quốc, thì những kẻ đang đống lửa, ruột gan cồn cào nhất lúc chính là Quốc gia A, đặc biệt là Cục Hàng Vũ trụ Quốc gia và tập đoàn Raynor.
Bầu khí bao trùm khắp Cục Hàng Vũ trụ lúc u ám như thể sắp bão lớn.
Vụ phóng tên lửa mới nhất của họ thất bại t.h.ả.m hại.
Nhìn chuỗi thành tích lẹt đẹt của Quốc gia A trong mấy năm gần đây, dán mắt những cột mốc vĩ đại của Hoa Quốc, dù họ liên tục rả truyền thông rằng "dữ liệu do Hoa Quốc công bố là giả mạo", thì những lời dối trá đó chăng chỉ lừa dân thường, chứ che mắt những bộ óc chuyên môn như họ.
Trong cuộc họp dự án mới, Tổng công trình sư Will tức tối ném xấp tài liệu xuống bàn. Đáng mỉa mai , đến một nửa tài liệu tham khảo ông cầm tay xuất xứ từ các kỹ sư Hoa Quốc.
Đây là một thực trạng từng tiền lệ, và nó đang gióng lên hồi chuông báo động đầy ám ảnh.
Monica - nữ kỹ sư với mái tóc nâu dài - rụt rè trình phương án lên.
Will lật qua vài trang, đưa mắt lườm đám nhân viên đang câm như hến xung quanh, đập mạnh tập tài liệu xuống bàn: "Đây là thành quả việc suốt hai tháng trời của các đấy hả?!"
Monica biện minh đầy khó khăn: "Với thực lực hiện tại của chúng , chỉ thể đến mức thôi thưa ngài."