LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 268: Vân Ngưng và ngày làm việc tại xưởng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 22:03:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Khiết mỉm xoa đầu Mạnh Hải: "Cậu nhóc Mạnh Hải dùng việc lắm đấy."

Chỉ cần liên quan đến chuyên môn, Mạnh Hải học nhanh và phản ứng cũng lẹ, việc cùng nhàn.

Vân Ngưng : "Trước khi Kỹ sư Minh Vũ , thuộc về chị."

"Khi nào Minh Vũ mới ?"

"Phải đợi tình hình chị Mộng Vũ định ," Vân Ngưng trầm ngâm, "Chị ghép tủy xong, còn nhiều cửa ải khó khăn vượt qua lắm."

Mạnh Hải hỏi: "Khả năng chữa khỏi cao ạ?"

Vân Ngưng đáp: "Hy vọng chị chính là kỳ tích đó."

Ở thời đại , tỷ lệ chữa khỏi bệnh bạch cầu thực sự cao.

kỳ tích thì lúc nào cũng thể xảy .

Vân Ngưng xuống xưởng máy "cắm chốt" nửa ngày.

Xưởng tiếp nhận vài công nhân mới, đều là con em trong ngành thế chỗ cha .

Chế độ "cha truyền con nối" lợi hại. Cái hại là chất lượng đầu đảm bảo, nhiều chẳng năng lực gì, chỉ nhờ nhà trong xưởng mà .

Nhóm mới là ví dụ điển hình. Trong đó một gã từng là lưu manh khét tiếng trong vùng, mới "cải tà quy chính" xưởng, nhưng gì cũng hỏng.

Bác thợ cả đang mắng té tát: "Có thế nào là thợ nguội hả? Cầm cái b.úa gõ thử xem nào! Nhìn cái tay kìa, run còn hơn cả tai biến, gõ cái nỗi gì?! Trình độ cỡ các , đừng là xây nhà, nặn đất sét cũng chẳng xong!"

Mấy gã thanh niên mắng mà vẫn hô hố.

He he, nặn đất sét cũng vui mà.

Vân Ngưng tình cờ ngang qua, tò mò liếc vài .

Vương Hổ mắt sáng lên, huých tay bên cạnh: "Đại ca, bên em gái xinh cực."

Người gọi là "đại ca" chính là Lý Ba - gã thanh niên tóc vàng hoe từng mưa gió ngoài đường phố, chẳng việc gì nên hồn.

Trước đây ăn bám bố, giờ bố ốm, nhường suất việc cho thằng con trai út phá gia chi t.ử để nó còn bát cơm mà ăn.

Xưởng 211 vốn quy định tuyển dụng khắt khe, nhưng thỉnh thoảng cũng ngoại lệ.

Bố Lý Ba là thợ bậc cao, cống hiến cả đời cho xưởng, kính trọng.

Nguyện vọng cuối cùng của bác thợ cả là lo cho con trai công việc định, xưởng cũng thể quá cứng nhắc, lãnh đạo nể tình đồng nghiệp bao năm nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Lý Ba tuy " lương" nhưng tay nghề con , chật vật để thích nghi với công việc trong xưởng.

Nghe Vương Hổ báo tin, Lý Ba theo hướng chỉ tay.

Quả nhiên là một cô gái cực phẩm. Dù mặc bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình nhưng vẫn giấu vẻ rạng ngời, ngũ quan sắc sảo.

Lý Ba lăn lộn giang hồ bao năm từng gặp phụ nữ nào hơn thế.

Lòng bắt đầu rạo rực.

Bác thợ cả thấy chúng nó mất tập trung, mắng càng hăng: "Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy phụ nữ bao giờ ?! Người giỏi hơn các gấp vạn , với cái trình độ mèo mửa của các bây giờ, đến xách dép cho cũng xứng!"

Bị mắng nhưng Lý Ba vẫn dứt hình bóng Vân Ngưng.

Hắn và Vương Hổ rúc một góc lười biếng, thì thầm to nhỏ: "Cô em đó là ai thế? Trong xưởng cũng nữ công nhân ?"

"Hiếm thật đấy, em thấy phụ nữ việc trong bao giờ."

Lý Ba lệnh: "Đi ngóng xem, nhà cô khó khăn nên bắt con gái ?"

Tiếc là họ mới đến, chẳng ai thèm bắt chuyện.

Vân Ngưng ở xưởng hai tiếng đồng hồ.

Cô đang giám sát quy trình sản xuất tuabin bơm. Cỗ máy phay CNC 5 trục duy nhất của xưởng đang gia công cánh quạt.

Máy phay CNC 5 trục thể gia công những bề mặt cong ba chiều phức tạp, là loại máy cực hiếm.

Số lượng ít đồng nghĩa với việc ít hiểu, ít sửa, mỗi hỏng hóc là đau đầu.

Công nhân chỉ cho Vân Ngưng xem bộ phận băng giấy (paper tape reader) hỏng.

Bộ băng giấy hỏng thì máy phay coi như tê liệt.

Hai bác thợ già thì bình chân như vại: "Ngày xưa mấy cái máy ? Toàn phay tay cả, bản vẽ thì cứ thế mà thôi, cần gì phụ thuộc máy móc, bọn vẫn hết."

Vân Ngưng can ngăn: " máy CNC đắt tiền lắm ạ, thể vì hỏng bộ băng giấy mà bỏ xó ."

"Bác cháu giỏi, nhưng giỏi đến mấy cũng thể cái máy nào cũng sửa chứ?"

Vừa lò chân , giờ đến máy phay, còn tưởng Vân Ngưng là thợ bậc cao năng của Xưởng 211.

Vân Ngưng khiêm tốn: "Cháu cũng chỉ là nhiều sách thôi ạ, còn chị Mộng Vũ giúp đỡ nữa, cứ thử xem ạ."

Thu Mộng Vũ đúng là danh tiếng lẫy lừng.

Bác thợ thở dài: "Được , tuổi trẻ các cháu nhiệt huyết, cháu cứ nghĩ cách , thì cũng , còn các bác chống lưng cho."

Vân Ngưng bật .

Các bác thợ tuy cố chấp nhưng bụng.

Trừ Đới Đồng Quang thì chẳng ai khó lớp trẻ cả.

Làm việc trong môi trường , dù cực khổ một chút nhưng vẫn hơn hẳn những nơi nhàn hạ mà đấu đá tối ngày.

Vân Ngưng xuống một bên, vắt óc suy nghĩ.

Lý Ba và Vương Hổ lén lút mon men gần: "Nhìn kìa, cô ở đằng . Cô thuộc phân xưởng nào thế? Cái máy là máy gì, em thấy bao giờ?"

Vương Hổ hề hề: "Đại ca thấy bao giờ là đúng , còn nhiều thứ lạ lắm."

Lý Ba: "? Mày đang kháy tao đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-268-van-ngung-va-ngay-lam-viec-tai-xuong.html.]

Thằng đàn em ngày xưa định phản ?

Vương Hổ cợt nhả: "Đại ca, đây ngoài đường phố, giờ hai thằng đều là học việc cả thôi. Mà sư phụ còn bảo em thợ nguội khéo hơn đại ca đấy."

Lý Ba: "..."

Tức c.h.ế.t mất!!

"Tao cấm mày tranh giành cô em đó với tao," Lý Ba đe dọa, "Mày ít còn cái hôn ước từ bé, tao thì tay trắng đây ."

Vương Hổ ngạc nhiên: "Sao đại ca chồng?"

"Đùa , gái chồng ai mấy việc nặng nhọc bẩn thỉu ? Hơn nữa tay cô xem, mịn màng thế , mặt mũi non choẹt, chắc mới đôi mươi thôi. Tóm tao quyết tâm tán đổ em , mày mà le te tao mách vợ cưới của mày đấy!"

Vương Hổ mếu máo: "Hôn ước gì chứ, chịu nhận . Thôi , tùy đại ca, xinh thế em cũng chẳng dám mơ, mà đại ca cũng đừng tự tin quá."

Lý Ba hất hàm: "Có ai mà tao tán ? Cứ chống mắt lên mà xem!"

Lý Ba thực sự phụ nữ trẻ trung xinh là một kỹ sư?!

Vừa lúc đó một công nhân qua, thấy hai tên lén lút thì quát: "Hai việc mà thụt thụt thò thò cái gì đấy?"

Vương Hổ giật nghiêm: "Bọn em, bọn em..."

Hắn liếc Vân Ngưng.

Thư Sách

Người công nhân cạn lời: "Nhìn cái gì mà ? Hai mới nghề, đến cái b.úa còn cầm vững mà đòi ? Người là Kỹ sư đấy, máy móc trong cái xưởng cái nào là cô dùng, các cửa ? Lo mà việc !"

Vương Hổ sắc mặt tái mét của Lý Ba, cố nhịn : "Nghe thấy đại ca, chúng cửa ?"

Lý Ba nghiến răng nghiến lợi đuổi theo đ.á.n.h: "Sợ cái gì! Tao thích thử thách độ khó cao!"

Thật ngờ, cô gái trẻ như là kỹ sư?!

 

Vân Ngưng thể từ bỏ chiếc máy phay CNC 5 trục nhập khẩu từ châu Âu .

Bộ băng giấy hỏng, chắc chắn cách khác.

Vân Ngưng tìm đến Triều Tông.

Anh là thiên tài toán học, giờ chuyển sang nghiên cứu máy tính cũng xuất sắc kém.

Trong Viện nhân tài máy tính đếm đầu ngón tay, Triều Tông chuyển hướng trở thành nhân vật thể thiếu, vị thế khác hẳn ngày xưa.

Vân Ngưng nịnh nọt: "Chúng vẫn là bạn chứ? Giờ là 'hàng hot' của Viện , đừng mà lơ em đấy nhé?"

Triều Tông bật : " Em còn 'hot' hơn nhiều, họp ai cũng em phát biểu kìa."

Vân Ngưng đưa nhiều ý tưởng vẻ viển vông, nhưng ngẫm kỹ thấy khả thi.

Ngay cả nhóm Bùi Uẩn Ngọc ở Viện 6 giờ cũng bắt đầu dùng máy tính để tính toán theo phương pháp của cô.

Triều Tông : "Nói , chuyện gì, nhất định giúp."

Vân Ngưng vội vàng lôi sổ tay : " Anh xem , bộ băng giấy của máy phay CNC hỏng. Em kiểm tra , các bộ phận khác vẫn ngon lành, chỉ hỏng mỗi hệ thống đầu . Liệu chúng thể đổi phương thức nhập liệu ?"

Vân Ngưng còn vẽ cả sơ đồ minh họa.

Triều Tông nghiên cứu một lúc hỏi: "Thay đổi thế nào?"

" Em sẽ tính toán tọa độ đường d.a.o, giúp tớ lập trình mã code, đó dùng máy đục lỗ thô sơ nhất để đục thành băng giấy, nhập trực tiếp bộ điều khiển cấp thấp của máy phay. Như thế chẳng giải quyết vấn đề đầu ?"

Triều Tông nhịn : "Thảo nào ai cũng thích em chuyện, em nghĩ mấy chiêu quái dị thật."

Vân Ngưng năn nỉ: "Về khoản lập trình máy tính thì em chịu c.h.ế.t, nhờ thôi. Giúp em nhé?"

" Em nhờ thì dốc lực . Cho một ngày, xuống xưởng xem cái máy đó ."

Tốc độ của Triều Tông nhanh.

Viết code xong, đưa ngay cho Vân Ngưng. Vân Ngưng chuyển nội dung thành các lỗ đục băng giấy nhập bộ điều khiển.

Tiếng động cơ gầm rú vang lên, đầu d.a.o tít, cỗ máy khổng lồ bắt đầu hoạt động trở .

Hai bác thợ cả vỗ tay rào rào, một nữa đưa lời mời chân thành: "Đồng chí Tiểu Vân , là cô đừng về Viện 11 nữa, ở xưởng chúng , chức Quản đốc xưởng để cô !"

Quản đốc Xưởng 211: "?"

Vừa lơ là một chút cướp mất ghế ?

Vân Ngưng : "Các bác mấy , định cho cháu Quản đốc thật ạ?"

"Nói thật lòng đấy! ngứa mắt lão Quản đốc lâu , mới là , cô thì chúng phục sát đất!"

Không phục , chỉ riêng cái thái độ ngày nào cũng lăn xả ở xưởng của Vân Ngưng khiến họ nể nang .

Huống chi Vân Ngưng thường, cái gì cũng dám , mà cái nào cái đấy.

Nhìn đám đồ ngốc nghếch mới nhận, họ chỉ hận về hưu sớm cho rảnh nợ, ngày nào cũng chúng nó chọc cho tức c.h.ế.t.

Máy móc vận hành trơn tru, Vân Ngưng vẫn yên tâm, ở theo dõi thêm cả buổi chiều mới chịu về.

Lúc rời khỏi xưởng, Vân Ngưng để ý thấy hai gã học việc cứ chằm chằm.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...