Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:55:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là cô đang "hứa lèo", cái máy may trong góc nhà cô còn học cách dùng.

 

Trong nhà máy may mà để , ở thời đại thật sự là phí phạm của giời, Khương Song Linh định mấy ngày nữa sẽ học.

 

Cho nên lời hứa của cô cũng bao nhiêu áp lực.

 

Con chê , em trai chắc cũng sẽ chê cái cặp nhỏ chị nhỉ?

 

"Vâng ạ, em cặp sách nhỏ." Em trai quả nhiên là ủng hộ kiên định của cô.

 

Nhận câu trả lời của Khương Triệt, đợi Tề Việt tự mở miệng, Khương Song Linh chủ động với nhóc: "Giúp cháu cặp sách nhỏ, thêu hình hổ con lên nhé?"

 

Lần lời hứa càng to hơn.

 

Tóm ... nếu thêu thì vẽ một bức lên là xong.

 

"Hừ." Tề Việt ngượng ngùng đầu .

 

Chỉ còn ở nhà nuôi thỏ cũng chẳng vui.

 

"Chờ hai đứa học , chỉ còn ở nhà..." Nói đến đây, giọng điệu Khương Song Linh trở nên ngại ngùng hơn, "Tề Hành, thích vẽ tranh, vẽ..."

 

Cô định từ từ thổ lộ với xung quanh về việc học vẽ, thích vẽ tranh.

 

"Chị cháu vẽ lắm!! Hồi ở nhà chị vẽ nhiều lắm!" Khương Triệt, fan cuồng của chị gái, chủ động lên tiếng.

 

Khương Song Linh ném cho em trai ánh mắt khích lệ, sai, đúng , hồi ở trong thôn cô vẽ nhiều, cô thích vẽ tranh từ lâu .

 

Trẻ con thì dối.

 

"Là mấy cái chất đống trong phòng đấy hả?" Tề Việt nghiêng đầu lên tiếng.

 

Khương Song Linh đột nhiên cảm thấy nhóc con "ngạo kiều" cũng là một tiểu thiên sứ. , cô cố ý tích cóp nhiều bằng chứng về "sở trường hội họa".

 

" , lấy xem ?" Khương Song Linh đặc biệt dịu dàng. Những bằng chứng đó, lấy xem một chút thì thật với công sức cô bỏ .

 

Tề Việt và Khương Triệt, hai đôi chân ngắn tung tăng phòng giúp cô khuân đống "bằng chứng" .

 

Khương Song Linh thầm nghĩ: Có trẻ con sai vặt đúng là .

 

Không bao lâu , hai đứa trẻ ôm một xấp giấy vẽ . Tề Hành là xem duy nhất, nhận lấy đống giấy vẽ từ tay hai nhóc tỳ.

 

Khương Song Linh cảm thấy đàn ông mắt con mắt nghệ thuật, cho xem cũng chẳng .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-65.html.]

 

Biểu cảm của Tề Hành bình thản gợn sóng. Khuôn mặt tuấn tú của phần lớn thời gian đều là phong cách lãnh đạm biểu cảm thế . Khương Song Linh cũng quen , đoán chừng xem hết tranh thì biểu cảm vẫn là cái mặt cún thôi.

 

Tờ giấy vẽ cùng úp ngược, Tề Hành giơ tay lật , rõ hình vẽ bên .

 

Giây tiếp theo, Khương Song Linh nghi ngờ mắt vấn đề.

 

Tại gã đàn ông tồi tệ xem bức tranh "nguệch ngoạc quê mùa" của cô nhịn thế .

 

Dễ dàng phá công thế ?

 

Khương Song Linh: "????"

 

Không đến mức chứ, "bức tranh quê mùa" của cô tuy vẽ tệ nhưng cũng đến mức "hài hước".

 

Vì thế cô tò mò vươn đầu xem, phát hiện tờ giấy vẽ tay đối phương cư nhiên là...

 

Là chính cô.

 

Hôm đó thức dậy phát hiện mắt đỏ sưng, một vẻ thanh thuần yếu đuối lạ thường, cô cảm thấy mới lạ nên vung b.út, tùy tay vẽ thiếu nữ tết tóc mắt đỏ hoe như chịu ấm ức trong gương.

 

Còn thêm thắt nhiều gia công nghệ thuật "khoa trương".

 

— Tục gọi là bức chân dung tự họa màu.

 

Lại còn là kiểu "Tây Thi ôm n.g.ự.c thấy mà thương".

 

Khương Song Linh nháy mắt như sét đ.á.n.h.

 

Hai đứa giặc con lôi cái quái gì thế ???!

 

Khương Song Linh nhớ rõ khi vẽ xong bức chân dung tự họa , cô tùy tay giấu trong tủ quần áo. Vì cũng chẳng đồ vật quan trọng gì, trừ việc khó cho khác xem thì tự giữ kỷ niệm cũng tệ.

 

Lại còn đè đống quần áo của cô nữa chứ!

 

Khương Song Linh: "..."

 

Cô trừng mắt hai đứa giặc con. Hai đứa rốt cuộc thế nào mà tìm chính xác bức tranh trong tủ, còn để ngay cùng.

 

Lính gỡ mìn cũng giỏi bằng hai đứa, trời sinh mũi ch.ó .

 

Sớm sẽ lôi , còn Tề Hành thấy, thà rằng cô vẽ xong ném luôn gian homestay, đợi đến đêm nó tự động reset xóa sạch cho xong chuyện.

 

 

 

Loading...