Khương Song Linh cũng chẳng kỳ vọng hai đứa nấm lùn giúp bóc bao nhiêu, ngược cô kiên nhẫn dạy chúng xé từng lớp vỏ măng chỉnh, gấp vài nếp đùi từ từ xé thành từng dải tua rua.
Đợi khi buông tay , vỏ măng tay biến thành một chiếc dù nhỏ xinh .
Giữa chiếc dù nhỏ rỗng ruột, một chiếc dù măng thể cắm chồng lên chiếc khác, từng cái xếp chồng lên như kẹo hồ lô .
Hồi Khương Song Linh còn nhỏ, cô lúc bóc măng thường cho cô nhiều chiếc dù nhỏ như thế .
Cô kẹp hai chiếc dù măng xong lên tai em trai, ôn nhu : "Thế nào, vui ?"
Nói xong, cô đưa một chiếc dù măng khác cho Tề Việt: "Nào, cái to nhất cho cháu."
Nghe thấy là "to nhất", mắt Tề Việt sáng rực lên, quả nhiên hài lòng vươn tay nhận lấy chiếc dù, xoay tròn trong tay.
Trên tai Khương Triệt là hai chiếc dù măng mảnh khảnh thanh tú, còn dù măng của Tề Việt giống như một cây nấm lớn, một cái bằng hai cái , thể là vô cùng phù hợp với thẩm mỹ của nhóc con "ngạo kiều" .
Cậu nhóc cứ thích cái gì to to.
Còn Khương Triệt cảm thấy hai cái do chị , chiếm ưu thế về lượng, nên cũng cực kỳ hài lòng, tay nhỏ cầm chiếc dù, tít cả mắt.
Khương Song Linh cẩn thận dạy hai đứa cách xong thì bảo chúng thi xem ai nhiều hơn, còn thì tiếp tục bóc măng, thỉnh thoảng khen vài câu " cánh" để trấn an trái tim xao động của hai nhóc tỳ.
Cô trẻ con, ai cũng hy vọng nhận nhiều sự chú ý của khác.
"Rất , A Triệt cái lắm."
"A Việt cháu nhiều thế á!?"
"Nào, tự đếm xem bao nhiêu cái ?"
"Thật thông minh."
...
Chờ Khương Song Linh bóc xong hết măng, chân hai đứa nhỏ cũng chất một đống dù măng nở rộ. Dù nhỏ chân Khương Triệt ít hơn Tề Việt một nửa, nhưng trong đống dù của Tề Việt thì vàng thau lẫn lộn, cái méo cái tròn khá nhiều.
"A Việt thắng ."
Tề Việt khẽ hừ hừ, lộ vẻ đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-61.html.]
Khương Song Linh Tề Việt một cái, thầm nghĩ thích to là , giờ ham nhiều cũng là , tính hiếu thắng của thằng nhóc mạnh thật.
"Chị ơi, tặng hết cho chị đấy."
Khương Triệt quá để ý thắng thua, vui vẻ đưa đống dù nhỏ cho chị gái.
Đôi mắt long lanh, còn chút ngượng ngùng.
Khương Song Linh xoa đầu em, lúc Tề Việt cũng vung tay lên, chẳng chút hổ : "Cháu cũng tặng hết cho cô."
"Được , cảm ơn hai đứa nhé. A Việt cháu chọn một ít đây, tối tặng cho ba cháu."
— Tốt nhất là đem phần lớn đám dưa vẹo táo nứt tặng cho Tề Hành.
Trong lòng đang nghĩ như thì Khương Song Linh chợt thấy một chút màu đỏ trong lòng bàn tay Tề Việt.
Là vết thương rướm m.á.u do vỏ măng cứa .
Đứa nhỏ chắc là cứa từ , thế mà rên rỉ nửa ngày tiếng, vẫn còn ở đó "cần cù chăm chỉ" thi dù.
Khương Song Linh thầm than một tiếng trong lòng, thật trao cho nhóc con giải thưởng "cạnh tranh xuất sắc nhất".
Giúp nhóc con rửa sạch bùn đất tay, Khương Song Linh tìm t.h.u.ố.c bôi, dùng tăm bông bôi t.h.u.ố.c cho bé.
Nước t.h.u.ố.c phủ lên vết thương tránh khỏi đau xót, cho dù là nhóc quật cường thì cơ thể cũng tự chủ mà run rẩy.
Khương Song Linh vươn tay ôm lấy, nửa xổm vòng tay ôm trọn nhóc lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng.
Tề Việt mở to mắt nén những giọt nước mắt đau đớn, bé đầu phụ nữ mắt. Khuôn mặt trắng nõn của cô ngang tầm với , họ ghé sát , còn thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt truyền đến từ đối phương.
"Không đau ." Cô dịu dàng dỗ dành một câu.
Thứ trong mắt thế nào cũng giữ , lăn dài xuống. Khương Song Linh sửng sốt một chút, giây tiếp theo thấy nhóc con nhanh ch.óng lau sạch mặt, bé đầu , nghẹn nửa ngày mới rầu rĩ : "Cháu mới ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ừ, ."
Rửa sạch chỗ măng bóc, buổi trưa Khương Song Linh món măng kho dầu, ăn kèm với canh trứng giải ngấy và cơm tẻ, ba giải quyết xong bữa trưa.