Tề Việt và Khương Triệt, hai nhóc con nể tình:
"Ngon ạ."
"Ngon lắm ạ."
Yêu cầu của hai đứa cũng cao, so với màn thầu cứng ngắc từng ăn, thể đồ ăn mắt , còn gì thỏa mãn ?
Ít nhất gãy răng.
Đương nhiên, nếu nhân thịt thì càng ngon.
"Sau cho đồng chí Tề Hành nhiều cơ hội trổ tài hơn nhé."
Xét thấy hai của Tề Hành sắp đến, Khương Song Linh nhờ mua giúp một con gà, nuôi trong nhà, đợi đến thì thịt.
Bởi vì đoàn văn công nỗ lực một phen, lúc mua con gà cũng tính là gánh nặng gì, thể ăn ngon chút thì ăn ngon chút.
Nhân tiện nàng cũng thể tẩm bổ thể.
Tiểu Trương mang gà trống đến giúp nàng, con gà gáy to thật, sức vỗ cánh cực lớn, lông gà bay tứ tung, Khương Song Linh dám chạm , nhờ Tiểu Trương bỏ gà chuồng.
"Chị dâu, con gà đấy, thịt chắc chắn ngon."
"Tiểu Trương, cảm ơn nhé, chờ chút, , tặng hai cái bánh bao."
"Bánh bao ạ? Không cần chị dâu... Doanh trưởng của em..."
"Không , cầm , là doanh trưởng của đấy."
Tiểu Trương: "???!
Doanh trưởng bọn họ cư nhiên bánh bao???!
Tiểu Trương trợn mắt há hốc mồm hai cái bánh bao trắng bóng xinh trong giấy dầu. Dưới sự dạy dỗ cố ý của Khương Song Linh, bánh bao đồng chí Tề vẻ ngoài tinh tế nhỏ nhắn, nếp gấp như một chiếc lá xinh xắn.
Liên tưởng đến khuôn mặt của doanh trưởng bọn họ, bánh bao trắng nõn nóng hổi trong tay.
Tiểu Trương nuốt nước miếng.
—— Cái mang về cung phụng.
Tiểu Trương ôm bánh bao trong lòng như rước Phật, Khương Song Linh cầm một cái bánh bao ấm nóng c.ắ.n một miếng, nhớ tới biểu cảm của Tiểu Trương, nàng liền nhịn .
Tề Hành bánh bao, hiếm lạ thế ?
Khương Song Linh: "......"
Kỳ thật đúng là hiếm lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-270.html.]
"Tiểu Khương, em mua một con gà về ?" Vương Tuyết Xu ở bên cạnh thấy động tĩnh, tiếng gà trống Tiểu Trương đưa tới quá lợi hại, vang dội hơn cả gà nuôi trong viện của các nàng cộng .
"Sao thế? Định tẩm bổ thể ?"
Vương Tuyết Xu chút tò mò, nàng cũng định mua gà về tẩm bổ, mặt khác, nàng còn nuôi mấy con gà.
Hiện tại rau nhà nàng trồng , cũng thể thiếu gà và vịt a, nhất cũng nuôi thêm mấy con thỏ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Không , là mấy hôm nữa hai Tề Hành tới, em mua con gà để chuẩn ."
"Vậy em cũng chuẩn sớm quá ."
"Mua về nuôi , còn chính xác là ngày nào mà."
Vương Tuyết Xu lẩm bẩm: "Anh hai Tề Hành ?"
"Sao thế? Chị ?"
"Hình như nhắc qua."
"Anh thế nào? Có giống Tề Hành ? Em cũng gặp trai bao giờ."
"Cũng , luôn chút giống , em nhà họ Tề đều cao lớn, mặt mũi tuấn tú." Vương Tuyết Xu cũng từng gặp Tề Diên, chỉ là nhắc tên .
Khương Song Linh như suy tư điều gì gật đầu: "Vậy ..."
"Thế thì em cần lo lắng , vạn nhất sinh con trai giống cha, chuyện a, vạn nhất sinh con gái giống cha, dung mạo cũng tuyệt đối kém , cầu thể xếp hàng ngoài khu tập thể."
"Chị đều đặt đấy."
Khương Song Linh: "......"
Nàng định hứa hôn gì cho con , lớn lên, con cái thích ai thì là đó, phụ vẫn nên loạn điểm uyên ương phổ.
"Tại con giống chứ, thể giống em ?" Tuy , nhưng Khương Song Linh cũng một cô con gái giống Tề Hành.
Bởi vì con trai giống nàng, thì khác gì Khương Triệt mấy, con gái giống nàng, nàng tự soi gương chẳng hơn , mà con gái giống Tề Hành...
Đây mới là điều khiến mơ màng nhất.
Nàng chính là con gái giống Tề Hành sẽ như thế nào.
Vương Tuyết Xu phì , trêu chọc: "Được , giống em đương nhiên càng ."
"Chị Tuyết Xu chị cũng cần lo lắng a, con giống chị giống Đoàn trưởng Hà đều mà."
Vương Tuyết Xu ôm đầu rầu rĩ, nỗi lo lắng trong lòng: "Không, chị hiện tại lo c.h.ế.t đây, nếu chị sinh con gái giống lão Hà, chị sợ chị với con gái..."