Rốt cuộc xảy chuyện lớn gì?
Triệu Dĩnh Hoa thư từ đầu đến cuối một , đầu óc nhất thời ngây , chữ thư tuyệt đối là của con trai ruột bà sai, nhưng nội dung thư ??
Đánh c.h.ế.t bà cũng thể tin con trai bà thể thứ ?
Bà cầm lá thư trong tay mà trợn tròn mắt.
"Mẹ, thế? Xảy chuyện gì??"
"Lão nhị, con đây xem, con xem, đây thể là em trai con ?"
Tề Diên thư một , cũng giống như gõ choáng váng ngốc tại chỗ.
"...... Đây là chú Năm ?"
"Mặt trời mọc đằng tây ?"
Triệu Dĩnh Hoa đỡ trán, mê mang nghi hoặc : "Lão nhị, con xem đang mơ ?"
Tề Diên: "Lão Ngũ đổi tính ?"
"Cho dù đỉnh đầu con mọc tóc, cũng tin Hành Nhi đổi tính, bức thư là đây? Ngày mai gọi điện cho lão Diêu."
"Mẹ, ý gì thế? Mẹ gì thế? Cái gì gọi là con mọc tóc?? Con chỗ nào mọc tóc???"
"Mẹ là đỉnh đầu con ."
"Gần đây con gặp một ông thầy t.h.u.ố.c đông y..."
Triệu Dĩnh Hoa "chậc" hai tiếng: "Lão nhị, thấy con đừng lăn lộn nữa, như bây giờ cũng mà."
Tề Diên: "......"
Anh ngẩng đầu sờ sờ cái trán trọc lốc, đội mũ lên : "Mẹ, gần đây con công tác học tập ở nơi khác, Tiểu Trình phiền chăm sóc, cái t.h.a.i của cô cũng lớn ..."
Triệu Dĩnh Hoa nâng mí mắt: "Ừ, giúp con trông chừng , bao lâu?"
"Hai tháng."
"Lâu như ?" Triệu Dĩnh Hoa nhíu mày, "Con về khi vợ con sinh đấy."
"Còn ba bốn tháng nữa mà, chắc chắn về kịp."
" , con đường thể ngang qua Dung Thành, đến lúc đó con ghé qua chỗ chú Năm xem một cái."
"Tốt quá!!" Triệu Dĩnh Hoa lộ ánh mắt vui sướng, "Con trai mau xem Tiểu Ngũ nhà rốt cuộc !! Em dâu con là tình huống như thế nào??? Còn đứa nhỏ Tiểu Việt nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-265.html.]
"Con gặp xong mau ch.óng gửi thư về cho ."
"Khi nào con ?"
"Còn đợi ba bốn ngày nữa..."
"Cái gì?! Còn đợi ba bốn ngày??"
"Đây là nhiệm vụ cấp giao xuống, thời gian xuất phát con trai thể quyết định."
"Được , Tham mưu trưởng Tề mau thu dọn chuẩn cửa , nơi cần con nữa."
Người phụ nữ mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình bên tủ, tay trái đỡ bụng, với đàn ông đang giường: "Em chuẩn vài thứ, lúc thì mang theo luôn, là chuẩn cho A Việt và em dâu."
Tay Tề Diên khựng : "Vậy mặt bọn họ cảm ơn em."
"Có gì mà cảm ơn, việc nên mà."
Môi Trình Minh Hi giật giật, đối với đứa bé Tề Việt , tâm lý cô phức tạp. Lúc đầu là thật lòng coi nó như con ruột mà thương yêu, hiện giờ m.a.n.g t.h.a.i con của chính , thời gian đầu, cô Tề Việt, liền sinh một cảm giác bực bội, đặc biệt khó chịu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tề Việt đứa nhỏ giống cha ruột nó, sinh , thông minh, trong khu tập thể ai mà khen đứa bé ưu tú một tiếng, so đứa nhỏ với đứa khác đều vượt trội hơn. Trước coi nó như con ruột, Trình Minh Hi những lời khen , trong lòng tự nhiên thoải mái.
Con nhà cô, thì hơn nhà khác.
Bản Trình Minh Hi tính hiếu thắng mạnh, khó chấp nhận việc khác so bì mà thua kém, cô thích chuyện đều chiếm thế thượng phong.
Hiện tại trong bụng con của chính , những lời từng khen ngợi Tề Việt liền trở nên khác vị trong tai cô.
Cô sợ con tương lai Tề Việt so xuống.
Hai đứa nhỏ nếu nuôi cùng , con ruột cô nếu so sánh kém hơn thì bây giờ?
Tuy rằng con còn sinh , nề hà Trình Minh Hi luôn canh cánh chuyện , giống như ma ám, càng nghĩ càng để tâm chuyện vụn vặt.
Có cãi với Tề Diên:
"Trước chẳng sẽ coi nó như con ruột..."
"Con ruột? Anh khuôn mặt của nó xem, mặt liền giống nòi nhà , nó lớn lên giống chú Năm."
...
Vốn dĩ chỉ là bọn họ ngầm cãi vã, lẽ đứa bé nhận , lẽ nó lén vài câu, đứa nhỏ liền bắt đầu ầm ĩ đòi về bên cạnh cha ruột.