"Khương... Tiểu Khương, hôm nay em đến muộn thế?"
"Có chút việc trì hoãn." Khương Song Linh giao bản phác thảo trong tay cho cô , "Chờ học xong em sẽ với chị."
"Phác thảo khoan hãy xem, chúng thôi."
"Sắc mặt em lắm? Trong thoải mái ?" Tiết Lê chú ý tới sắc mặt Khương Song Linh , mệt mỏi hơn ngày thường nhiều.
Cô vội vàng quan tâm hỏi: "Có ốm ? Hay là lát nữa chị đưa em bệnh viện nhé?"
"Không cần ạ, lát nữa nghỉ ngơi chút là khỏe thôi."
Nàng chỉ là say xe buồn nôn thôi.
Thật Khương Song Linh tạm thời cũng rõ buồn nôn là do say xe, do mang thai, tất cả đều là tác dụng tâm lý.
"......"
Tóm là thoải mái, Khương Song Linh xe lắm.
Nếu đến mà vẫn say xe, thì khóa học ở lớp huấn luyện nàng cũng đành dừng .
Hiện tại cho cơ thể thoải mái là quan trọng nhất.
Một tiết học trôi qua êm ả, Khương Song Linh đắm chìm trong việc vẽ tranh, cảm giác khó chịu cơ thể cũng tan biến nhiều.
Lớp mỹ thuật kết thúc, nàng và Tiết Lê còn rời , Hà Văn Cẩn gọi các nàng cùng vài khác, bao gồm cả Tôn Diễm Diễm và mấy học viên công nhân xưởng Nhất Dung Cương ở .
"Các em thể tới học nữa."
Từ La Hồng Xuân tới ầm ĩ một trận, gây ảnh hưởng , chạy đến chỗ thư ký xưởng tố cáo Hà Văn Cẩn một phen. Nói rằng lớp huấn luyện do xưởng mở vốn là để phục vụ công nhân trong xưởng, dựa mà nhận ngoài ? Còn gây ảnh hưởng .
La Hồng Xuân mắng bọn họ xưởng lo sản xuất, mở lớp huấn luyện kiếm tiền.
"Không thể tới nữa ạ?"
"Tại ?"
"Chúng em còn học gì mà?"
"Tiền đóng đó cũng sẽ trả cho các em..."
Hà Văn Cẩn đưa bọn họ giải quyết thủ tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-255.html.]
Biết thể tới lớp huấn luyện học nữa, Tiết Lê trong lòng sốt ruột, cô nắm tay Khương Song Linh, liên tục hỏi Hà Văn Cẩn cách nào khác : "Có thể châm chước một chút ạ?"
"Không còn cách nào khác."
Hà Văn Cẩn lắc đầu với các nàng.
Lúc Tôn Diễm Diễm đắc ý về phía hai . Đối với Tôn Diễm Diễm mà , mục đích tới lớp huấn luyện mỹ thuật gần như đạt .
Cô cũng chẳng thích vẽ tranh gì cho cam, học cũng cả.
Hiện tại chỉ chờ... Trương Càng Thịnh thể kết hôn với cô .
Những khác đều nhận đồ rời , Hà Văn Cẩn bảo Khương Song Linh đợi bà, cho nàng một mảnh giấy, đó ghi một địa chỉ, là địa chỉ nhà bà: "Sau em còn tác phẩm gì, thể mang đến nhà cho xem... Chuyện hứa với em đó, hiện tại vẫn còn hiệu lực."
Bà đang đến chuyện đề cử triển lãm tranh.
"Vâng, cảm ơn cô Hà." Khương Song Linh cảm kích với Hà Văn Cẩn.
Nàng cũng cảm thấy những gì thu hoạch ở lớp mỹ thuật là đủ .
"Cũng tại cô bé em thể hiện quá thiên phú, cây to đón gió, chọc ghen ghét." Người trong xưởng thấy một ngoài vẽ còn hơn bọn họ, xinh , còn thể gửi bản thảo kiếm tiền, nên chướng mắt.
Hà Văn Cẩn là quý trọng tài năng, an ủi : "Em cũng đừng để ý những chuyện , thiên tài luôn ghen ghét, đây là chuyện thể tránh khỏi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Song Linh thầm nghĩ cũng chẳng thiên tài gì, nhiều nhất chỉ coi là chút năng khiếu.
"Chỉ cần em tiếp tục nỗ lực, em sẽ đạt thành tựu nhỏ con đường ."
"Vâng, cô Hà đúng, khi về em sẽ chăm chỉ luyện tập."
Khương Song Linh và Tiết Lê cùng khỏi xưởng Nhất Dung Cương, hai đều nhịn đầu vài , trong lòng chút lưu luyến.
Tiết Lê thở dài một , cô c.ắ.n môi: "Chị thì thấy tiếc lắm, chị vốn dĩ chẳng năng khiếu gì, cũng học trò trống gì, nhưng em thì khác."
Khương Song Linh lắc đầu: "Em so với chị càng thấy tiếc."
"Đến học lớp huấn luyện , thể quen chị và cô Hà, cũng đủ ."
Tạo danh tiếng vẽ tranh, kết bạn một chút nhân mạch trong giới mỹ thuật, quen nhà văn nhỏ Tiết Lê, nàng thành mục đích khi tới lớp huấn luyện.