Tâm trạng của Tề Hành kéo dài cả buổi sáng, đến trưa khi Đoàn trưởng Hà xách đồ tới gõ cửa sân nhà , Tề doanh trưởng hiếm khi cho đối phương một sắc mặt , biểu hiện nhiệt tình một chút.
Biểu hiện cụ thể là chủ động mở cửa, vẻ lạnh lùng mặt ít , cả trở nên ôn hòa hơn nhiều, giống như một thanh kiếm sắc bén thu vỏ, hào quang sắc lạnh quanh đều liễm .
Ngũ quan sinh , khi khí thế quanh giảm bớt, càng cho chú ý đến khuôn mặt tuấn mỹ của , Đoàn trưởng Hà hôm nay tâm trạng cũng , chằm chằm mặt Tề Hành vài , cảm thấy tên tuấn tú hơn ngày thường ít.
“Có việc gì ?”
Đoàn trưởng Hà lau mặt, lắc lắc đồ vật trong tay, thứ ông xách theo là một bình rượu, vẫn là bảo bối ông trân quý, nếu hôm nay trong lòng đắc ý, còn ngoài khoe khoang một chút, ông sẽ hào phóng nghèo kiết hủ lậu mà lấy như .
“Biết hôm nay nghỉ phép ở nhà nên qua đây một chuyến.”
“Tề Hành, , hôm qua gặp chuyện cực .”
Tề Hành đối với chuyện cực mà Đoàn trưởng Hà gặp cũng hứng thú, lông mày cũng động một chút, liền chờ Đoàn trưởng Hà còn lời gì .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nếu cảm thấy đối phương khả năng với về Song Linh, Tề Hành đều lười phản ứng đối phương.
Hôm nay tâm trạng tồi, Tề Hành thật phá lệ kiên nhẫn.
“Chị dâu hôm qua cho một bữa cơm chiều thơm phức.” Đoàn trưởng Hà mặt quỷ với đối phương, trong lòng hết sức đắc ý, cảm thấy nở mày nở mặt.
Vợ ông rốt cuộc cũng chịu nấu ăn cho ông .
Chuyện vui như thật là hận thể cho tất cả xung quanh đều , nề hà ông thể cố ý to mồm.
Tề Hành: “Chúc mừng.”
Đồng chí Tề tâm trạng thượng giai thập phần phối hợp một câu đối phương .
Lời Đoàn trưởng Hà càng thêm thỏa mãn, cảm thấy mục đích hôm nay tới nhà họ Tề đạt , ông vươn một bàn tay về phía Tề Hành.
Tề Hành: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-229.html.]
Sự thật chứng minh Tề doanh trưởng hôm nay tâm trạng xác thực đang ở trạng thái vui sướng, phối hợp duỗi tay nắm lấy tay Đoàn trưởng Hà.
Đoàn trưởng Hà hai tay nắm lấy tay Tề Hành, ngữ khí kích động : “Người em , còn cảm ơn Tiểu Khương nhà các , nhờ cô mà tối hôm qua mới ăn đồ ăn vợ , cảm ơn cô .”
Tề Hành: “…… Không cần cảm ơn.”
“Phải cảm ơn chứ, chuyện coi như thực hiện một tâm nguyện lâu của .” Đoàn trưởng Hà xong, giao túi đồ tay tay Tề Hành, hào phóng : “Bình rượu coi như quà nhỏ tặng cho .”
“Cậu ngàn vạn đừng từ chối.”
Tề Hành ông một cái, gật đầu, cũng từ chối: “Đa tạ.”
“Ai…… Không cần cảm ơn cần cảm ơn, đây cũng là vui vẻ.” Đoàn trưởng Hà hì hì, khuôn mặt tràn đầy khí vui mừng hớn hở: “Giống như , khả năng thể cảm nhận tâm trạng của nhỉ?”
“Vợ mỗi ngày ở nhà rửa tay nấu canh, thể sự cảm động trong lòng , còn nữa, màn thầu hai ngày cũng cảm ơn , cho sự an ủi cực lớn.” Vừa nghĩ đến chuyện xảy đêm đó, Đoàn trưởng Hà liền cảm thấy thổn thức thôi.
Hai bọn họ cùng là lưu lạc chân trời, cách giữa hai bên dường như cũng kéo gần một chút.
Tuy rằng cái màn thầu ông đau răng, mùi vị cũng khó ăn, nhưng đó cũng coi như là một phần tình làng nghĩa xóm nồng đậm.
Đương nhiên, trọng điểm là đêm qua ông ăn đồ ăn vợ , chữa lành .
Tề Hành: “……”
Anh xách bình rượu trong tay, miễn cưỡng tiếp tục Đoàn trưởng Hà .
“Nếu thể ngày nào cũng ăn đồ ăn vợ , thì quả thực chính là cuộc sống hạnh phúc như mơ.” Hiếm khi thực hiện tâm nguyện, Đoàn trưởng Hà khỏi chuyện khoa trương một chút.
“Đương nhiên, loại sớm thực hiện như Tề Hành thể cảm thấy lời cái gọi là gì.” Đoàn trưởng Hà ngoài mặt là đang thổn thức, bên trong là đang âm thầm khoe khoang: “Người phụ nữ mười ngón tay dính nước xuân như vợ mà chịu rửa tay nấu canh cho , thật đúng là thắp hương cảm tạ.”