Kết quả…… Chỉ thế thôi ? Chỉ thế thôi ?
Khương Song Linh ôm n.g.ự.c, liếc mắt : “Trong đội các xử lý mấy tên đầu gấu như thế nào, để em học tập chút.”
Tề Hành xếp bằng, nghiêng thì thầm tai nàng: “Lãnh đạo thể giáo d.ụ.c riêng.”
“Đi , em dậy.” Ai thèm giáo d.ụ.c riêng với , Khương Song Linh tức giận trừng mắt một cái, giơ chân đá bắp chân đối phương, phát hiện vẫn chút sứt mẻ.
Nàng thầm nghĩ hà tất lấy trứng chọi đá, vì thế thu hồi chân .
Ai ngờ đối phương nắm lấy mắt cá chân, tùy tiện kéo một cái liền lôi cả nàng qua, nàng kêu lên một tiếng lập tức áp dụng phê bình nghiêm khắc: “Đồng chí Tề Hành!! Phải giảng nhân quyền với lãnh đạo! Phải tôn trọng lãnh đạo.”
Tề Hành giúp nàng vén những sợi tóc đen rối loạn lưng, cầm lấy quần áo bên cạnh, tự giúp nàng đồ: “Lãnh đạo động tác quá chậm, cấp .”
Khương Song Linh: “…… Anh coi thường quyền uy của lãnh đạo.”
Tên đàn ông tuyệt đối vẫn luôn âm thầm chê nàng chậm chạp trong lòng, nếu nàng chậm như rùa đen, thì đối phương chính là con thỏ c.h.ế.t tiệt.
“Anh tôn trọng lãnh đạo.”
“Lãnh đạo cảm nhận sự tôn trọng của , tay, tay , tay…… Anh đừng sờ loạn.” Có một cấp ngỗ nghịch, tuy rằng giận nhưng đối phương việc chắc chắn, Khương Song Linh dứt khoát mặc kệ bản ngã đối phương, tùy ý đối phương đùa nghịch.
“Cấp thì dáng vẻ của cấp , bổn phận của .”
Tề Hành giúp nàng mặc quần áo và giày , Khương Song Linh thể thừa nhận, chứng ám ảnh cưỡng chế mặc quần áo, quả nhiên chỉnh tề đẽ hơn nàng tự mặc.
Điều cho nàng nhịn hì hì giơ tay định nhéo mặt Tề Hành một cái, nhưng nhéo bao nhiêu thịt: “Lãnh đạo chính là thiếu một cấp việc chắc chắn hầu hạ như đấy.”
“Cảm ơn lãnh đạo khen ngợi.”
Khương Song Linh: “……”
Hợp lý mà hoài nghi đang câu giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-226.html.]
Khương Song Linh vốn dĩ khi quần áo còn cảm thấy đói bụng, lúc Tề Hành quần áo xong, mạc danh thấy đói nữa, nàng ở mép giường, tay chống lên đệm, hai chân đung đưa, nỡ xuống giường.
Tề Hành thì chút nào lưu luyến chăn ấm nệm êm, ở mép giường tự quần áo.
Người đàn ông thật đúng là một chút cũng hổ.
Khương Song Linh chống cằm quần áo, cũng chẳng gì tránh né, sớm thấy hết , bất quá ánh sáng ban ngày rực rỡ như thế thấy vòng eo thon gọn nhưng cơ bắp săn chắc của đối phương, thật sự là cảm thấy…… mở rộng tầm mắt.
Đối phương mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cài cúc áo từ cổ xuống, lớp vải trắng như tuyết che khuất xương quai xanh xinh , cơ n.g.ự.c đầy đặn săn chắc, cùng với những múi cơ bụng phía , chỉ thể lờ mờ thấy đường nét vi diệu qua lớp vải.
Nàng lặng lẽ nuốt nước miếng, cảm thấy đối phương nghỉ phép ở nhà biểu diễn quần áo cho nàng xem, nàng thể xem cả ngày.
Khương Song Linh: “……”
Che khuất cũng , đừng để nàng thấy những dấu vết nàng để đối phương hôm qua, khụ.
Nàng dám liếc xuống nửa của đối phương, tuy rằng đều quen thuộc như bạn già, nhưng vẫn là phi lễ chớ .
Tiếng chim kêu bên ngoài liên tục ngừng, lẽ là loài chim tên nào đó đậu trong sân nhà bọn họ, ríu rít kêu ngừng.
Trong đó tiếng kêu của một con chim êm tai.
“Tề Hành? Chiếc kèn Harmonica em tặng học thế nào ?” Hiếm khi là ban ngày, Tề Hành còn ở nhà, Khương Song Linh rốt cuộc nhớ tới chuyện kèn Harmonica, ban đêm tiện phiền hàng xóm, ban ngày thể thỏa thích mà thổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hôm nay thể thực hiện nguyện vọng xem tên đàn ông thổi kèn Harmonica .
“Biết một bài.”
“Thật á?” Khương Song Linh cả đều tỉnh táo hẳn lên: “Vậy thổi cho em thử xem, để lãnh đạo kiểm tra thành quả học tập mấy ngày nay của , kiểm tra xem đồng chí Tề Hành để nhiệm vụ lãnh đạo giao trong lòng .”