“Cái gì? Người chọn Nam Khâu biến thành Lâm Dao? Không Trần Phương Phương ?”
“Vừa nhận thông báo, là Lâm Dao.”
“Vốn dĩ ngay từ đầu chẳng là Lâm Dao ……”
……
“Lại biến thành tớ??” Lâm Dao khiếp sợ.
“Tốt quá Dao Dao, đều luyện lâu như , vốn dĩ liền nên là ! Cậu nhất định cố gắng, vì đoàn văn công chúng tranh giành vinh dự!!”
“ tớ mới gửi……”
Nàng mới gửi cho Nhạc Cần một phong thư, hẹn gặp mặt một , hiện tại nàng lập tức xuất phát Nam Khâu.
“Sớm tớ nên với Song Linh tỷ ——”
Trần Phương Phương chọn đổi, sắc mặt tức khắc trở nên khó coi: “ tìm chủ nhiệm.”
“Cô tìm cũng vô dụng, chọn vốn dĩ định , Tiền thư ký chính miệng .”
Khương Song Linh và Vương Tuyết Xu về tới khu tập thể, lúc sắc trời còn sớm, mặt trời còn xuống núi, Khương Song Linh khỏi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Xin hãy gọi nàng là bậc thầy quản lý thời gian.
Nàng căn đúng giờ cùng Vương Tuyết Xu về lúc , dựa theo thời gian bình thường , hai đứa nhỏ về, Tề Hành càng sẽ ở nhà.
“Chuẩn bữa tiệc lớn .”
Khương Song Linh xách bao lớn bao nhỏ đẩy cửa nhà , đợi nàng rõ cảnh trong phòng, lông tơ tiên báo động, run rẩy dựng ngược lên.
Ánh mắt khiến thể bỏ qua dừng nàng.
Tề Hành ngay ngắn ghế, đôi mắt chớp chằm chằm nàng.
Anh ăn mặc chỉnh tề, mỗi một chiếc cúc áo đều cài cẩn thận, cổ áo phục tùng chút nếp uốn, trong sự bao bọc như , thấy xương quai xanh gợi cảm ẩn lớp vải, cả mang theo một cổ cấm d.ụ.c nồng đậm.
Đôi tay thon dài đặt đầu gối, lòng bàn tay ngón trỏ tay chậm rãi điểm vài cái tiếng động đùi.
Đôi mắt đào hoa vốn dĩ nên ôn nhu chút thần sắc nhu tình nào, lạnh băng như băng trùy treo mái hiên mùa đông.
Trái tim Khương Song Linh run rẩy, cả cứ như rơi nước lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-219.html.]
Nàng ý thức tên đàn ông đang tức giận.
Cư nhiên mở cửa liền bày đòn phủ đầu với nàng!!
Khương Song Linh ngừng ám chỉ chính trong lòng cần sợ hãi, đàn ông mắt bất quá là một con hổ giấy mà thôi, hổ giấy, hổ giấy, hổ giấy dám gì nàng .
mà cho dù Tề Hành sẽ gì quá đáng với nàng, nỗi sợ hãi trong lòng vẫn như thủy triều phun trào một phát thể vãn hồi.
Nàng cảm thấy giống như một con nai con dạo trong rừng rậm, vốn đang vui vui vẻ vẻ về nhà, cẩn thận xông bẫy rập thợ săn mai phục, đối phương kéo cung tên nhắm nàng.
Có thể cảm nhận mũi tên bén nhọn nhắm nàng hàn quang, cùng với dây cung căng c.h.ặ.t .
Lúc điều đáng sợ nhất khoảnh khắc mũi tên b.ắ.n tới, mà là áp lực mạnh mẽ dây cung căng c.h.ặ.t mang cho nàng.
Loại áp lực "giương mà b.ắ.n" khiến nàng chút thở nổi, sợ hãi sự việc phát sinh tiếp theo.
Tâm thần Khương Song Linh hoảng sợ, nàng đang nghi hoặc tên đàn ông đang tức giận cái gì?
Là bởi vì ngày hôm qua nàng về? Hay là đang tức giận chuyện phát sinh lúc say rượu hai ngày ? Hay là cả hai?
Tề Hành rốt cuộc còn nhớ rõ chuyện phát sinh tối hôm say rượu đó ?
Nếu nhớ rõ thì ? Có thể cho rằng nàng đêm qua là cố ý về nhà, chính là vì trốn tránh Tề Hành tìm nàng tính sổ?
Cho nên hôm nay mới giận dữ như ?
Còn bày đòn phủ đầu với nàng.
Khương Song Linh: “……”
Nàng nỗ lực hồi tưởng chuyện tối hôm say rượu hai ngày , “Gọi một tiếng tỷ tỷ ” “Ngự , nũng một cái ?”……
Càng nghĩ càng cảm thấy tự tìm đường c.h.ế.t.
Lần đối phương say rượu nhất định rút kinh nghiệm !
Cho dù tính tổng nợ, gì nàng cũng tiếng gọi tỷ tỷ của , thấy tên đàn ông nũng một cái, nàng tính sổ mới tính là lỗ vốn.
Hiện tại cái gì cũng thực hiện, chỉ là miệng ba hoa vài câu, thế cũng quá thiệt thòi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.