Giây tiếp theo, trong phòng phát một tiếng kêu sợ hãi: “Ái ui răng của !!”
Ngày hôm tỉnh ngủ ở đoàn văn công, Khương Song Linh vẽ cho các cô nương đoàn văn công đến chiều, trừ bỏ bức chân dung cá nhân, nàng còn vẽ hai bức tranh tuyên truyền, chờ đến khi việc của Vương Tuyết Xu đều thỏa đáng, hai kết bạn rời , chuẩn về khu tập thể.
“Song Linh tỷ tạm biệt!!”
“Bức tranh em sẽ giữ gìn cẩn thận.”
“Lần qua đây ngủ chỗ bọn em nhé!!”
……
Lúc Khương Song Linh rời , gọi là bao lớn bao nhỏ thắng lợi trở về.
Nàng vẽ chân dung cho ít , thập phần hài lòng với bức họa của nàng, bởi lục tục nhận các loại quà nhỏ thượng vàng hạ cám, hôm qua ăn hạt dưa đậu phộng, lá , nho khô, mơ khô, thịt bò khô Tây Tạng…… Trừ bỏ đồ ăn, còn túi tiền các cô nương và phiếu dầu, phiếu thịt, phiếu vải tích cóp , những phiếu các nàng cá nhân cho nhiều lắm, nhưng gom thì nhiều.
Chỗ phiếu vải đều thể hai bộ quần áo cho .
“Chị tới giúp em xách một ít nhé.” Vương Tuyết Xu Khương Song Linh như liền cảm thấy buồn : “Tưởng em tay đoàn văn công của chị, hiện tại cũng là tay mà về a.”
“Hôm qua đưa em tới, chị cũng nghĩ đến còn thể gặp tình huống .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Song Linh: “Mọi đều quá nhiệt tình.”
“Lần thời gian qua đây chơi.”
“Chúng ngoài trực tiếp về ?” Hai khỏi đại viện đoàn văn công, ở đầu đường Dung Thành, đường phố lúc chỉ rải rác vài .
Vương Tuyết Xu ngáp một cái, chỉ lên xe ngủ bù một giấc.
“Chị Tuyết Xu, em còn mua chút thịt và rau.” Khương Song Linh định về một bữa ngon cho Tề Hành và hai đứa nhỏ.
Vừa nàng như , Vương Tuyết Xu nhất thời tỉnh táo ít, cũng nghĩ tới cái gì, lập tức đồng ý: “Được, chị cùng em.”
Các nàng nhờ một lính trực ban trông giúp mấy thứ đồ , hai kết bạn đến chỗ bán thực phẩm phụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-218.html.]
Khương Song Linh mua hai cân thịt heo và một cân xương sườn, Vương Tuyết Xu cũng mua một cân thịt heo, đồng thời chị còn mua năm cân cà rốt.
Khương Song Linh nghi hoặc: “Chị mua nhiều củ cải thế?”
“Củ cải mà, hữu dụng!” Vương Tuyết Xu xách một túi cà rốt lớn, cả thập phần hài lòng.
Chị mua củ cải về nhà nấu ăn.
Khương Song Linh: “……”
Chính là chút quá nhiều.
“Chị còn định trồng củ cải trong sân nữa!”
Khương Song Linh: “Chị Tuyết Xu, em ủng hộ chị, còn thể trồng thêm loại rau khác.”
Hai xe tiện lợi, mang theo đồ đạc về tới khu tập thể.
Từng Thục Cỏ cầm lấy hai bức tranh tuyên truyền Khương Song Linh vẽ , là thích, Tiểu Khương là thật sự am hiểu vẽ tranh, trừ bỏ tranh tuyên truyền , nàng còn vẽ mấy bức tranh cảnh tượng tiệc tối hôm qua, tuy rằng đường nét đơn giản, thập phần mắt, vẽ mỗi đều sống động.
Lúc Tiền thư ký đột nhiên văn phòng, thấy tranh bàn nàng: “Cô đang xem gì đấy?”
“À, chỉ là một ít tranh, đó vợ Tề Hành là Tiểu Khương, cô tới giúp Vương Tuyết Xu vẽ một bức tranh sơn dầu khi khiêu vũ, ngờ Tiểu Khương vẽ khá , còn giúp vẽ chút tranh tuyên truyền.”
“Phải ?” Tiền thư ký tới, mấy bức tranh vài , gật gật đầu: “Vẽ quả thực tồi nha.”
“Bức vẽ chính là Lâm Dao?” Tiền thư ký chỉ một bức tranh, phong cách vẽ của Khương Song Linh đặc sắc, Tiền thư ký nhận nhân vật trong tranh, bà đột nhiên nghĩ tới cái gì, ngược nhắc tới: “Lâm Dao sắp Nam Khâu , cô chuẩn xong , hiện tại bài hát luyện thế nào ?”
Từng Thục Cỏ bà như liền sửng sốt: “Không đổi thành Trần Phương Phương ?”
Mày Tiền thư ký nhăn , nhất thời đập bàn: “Người ngay từ đầu định chính là Lâm Dao, báo lên cũng là Lâm Dao, ai đổi Trần Phương Phương? Trần Phương Phương nên đến lượt Quảng Hương ? Đây là bậy .”
“Tiền thư ký đúng, lát nữa gọi xuống thông báo.”