“Tiểu Khương, em ở nhà, Tề Hành một ngày với em, vượt quá một hai trăm chữ ?” Kỳ thật Vương Tuyết Xu vốn định “Hai các em một ngày đối thoại vượt quá 50 chữ ?” Hoặc là “Hai các em đối thoại vượt quá mười câu ?”
lời còn khỏi miệng, ở đầu lưỡi uốn éo một cái, biến thành một hai trăm chữ.
Mấy câu chút quá thương tâm.
Mặc dù đổi thành một hai trăm chữ, Vương Tuyết Xu hỏi xong cũng chút hối hận, chị tự trách trong lòng, đây là chuyện , chuyện , nhỡ cẩn thận chọc trúng nỗi đau của .
Khương Song Linh xong câu hỏi của Vương Tuyết Xu, liền cảm thấy chút gì, bình thường ai đếm xem hai đối thoại với bao nhiêu chữ.
Mà Vương Tuyết Xu mắt cư nhiên hỏi vấn đề như , chẳng lẽ vợ chồng bọn họ cũng từng đếm?
Khương Song Linh: “……”
Thế thì thật nhàm chán.
Đương nhiên, cũng thể coi là một loại tình thú vợ chồng khác.
Vương Tuyết Xu thấy Tiểu Khương mắt đáp lời, nghĩ thầm quả nhiên là chuyện , chuyện , chọc trúng chỗ thoải mái của , chị tự trách trong lòng chuyện.
“Tề doanh trưởng nhà em ít nhỉ? Kỳ thật ít cũng cái của ít , thanh tịnh.”
Khương Song Linh lắc lắc đầu: “Cũng hẳn là ?”
“Sao cơ?” Vương Tuyết Xu tò mò phản ứng lúc của nàng, phản ứng của Khương Song Linh, giống với tưởng tượng của chị .
“Một ngày ngược còn với em nhiều, vượt quá một ngàn chữ đấy.” Khương Song Linh chút dở dở , ai thể ngờ câu đùa lúc của nàng, Tề Hành thật sự là tâm địa thành thật ghi tạc trong lòng, mỗi ngày đều còn nhớ rõ đủ 999 chữ với nàng, say rượu cũng vẫn nhớ rõ.
Dựa theo thiết tưởng ban đầu của Khương Song Linh, một ngày thể ba bốn trăm chữ là đủ .
Bất quá kết quả như bây giờ, cũng tồi, ít nhất trong lòng Khương Song Linh cảm thấy ngọt ngào.
Nàng cũng Tề Hành sẽ kiên trì như bao lâu, một năm? Hai năm? Ba năm?…… Có lẽ là cả đời? kết quả ai , cả đời quá dài lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-208.html.]
Hai bạc đầu giai lão, là bao nhiêu cái xuân thu?
Vương Tuyết Xu mở to hai mắt, buột miệng thốt : “Một ngàn chữ?? Em chắc chắn chứ??”
“Mỗi ngày đều thế?”
Khương Song Linh gật gật đầu: “Chắc chắn, cũng khó nhiều với em như .”
Vương Tuyết Xu tặc lưỡi: “Các em đều những chuyện gì ?”
Nếu Tiểu Khương mắt là sự thật, như Tề Hành quả thực là thể xem tướng mạo, nước biển thể đo bằng đấu, ở bên ngoài trầm mặc ít , về đến nhà mặt vợ còn chuyện a……
“Thì mấy chuyện bình thường hàng ngày thôi.” Chủ yếu là Tề Hành báo cáo công việc, cùng với Khương Song Linh tư duy thiên mã hành lôi kéo một hồi chuyện tào lao.
Khương Song Linh chỉ : “Chủ yếu là em nhiều, luôn vấn đề quấn lấy hỏi .”
Vương Tuyết Xu: “…… Vậy cũng khá .”
Chị nghĩ thầm hai cũng là nồi nào úp vung nấy.
Trước Vương Tuyết Xu luôn cảm thấy lão Hà nhà đặc biệt nhiều, nhưng cụ thể nhiều thế nào, chị cũng rõ, nhưng mà Tiểu Khương mắt và chồng ít của nàng, mỗi ngày đều thể hơn một ngàn chữ.
Lão Hà nhà bọn họ chắc nhiều hơn thế nhỉ?
Vương Tuyết Xu tính toán ngày mai về nhà sẽ chú ý đếm thử xem rốt cuộc Đoàn trưởng Hà với chị bao nhiêu chữ.
Hai ăn cơm trưa ở nhà họ Tề, cũng nghỉ trưa, thu dọn tàn cuộc một chút, cùng cửa bắt xe Dung Thành, hai dựa thùng xe, ngủ một giấc ngắn xe, chờ tới nơi, lính lái xe trực ban phía đ.á.n.h thức các nàng dậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Ngủ xe cũng tệ, bạn nhỏ lái xe ồn .” Vương Tuyết Xu xuống xe, lấy gương soi khuôn mặt , nhờ Khương Song Linh kiểm tra giúp quần áo của nhăn .