Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:14:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không ."

 

Khương Song Linh: "..."

 

Cô đ.ấ.m nhẹ eo Tề Hành một cái, thầm nghĩ ngay gã đàn ông tồi sẽ mà.

 

"Tại ?"

 

" học theo cô."

 

Khương Song Linh: "..."

 

Thật kỳ lạ, Khương Song Linh cảm thấy câu đáng lẽ vui mới đúng, nhưng trong lòng ngược chẳng chút cảm xúc vui mừng nào, chỉ đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá.

 

Cô dứt khoát mặc kệ, ngã Tề Hành.

 

Cũng chẳng hỏi tại , chỉ là đột nhiên thấy mệt.

 

Có lẽ ngày mai cô thể hỏi Vương Tuyết Xu cảm tưởng thế nào.

 

Tề Hành ôm cô, mơ hồ ngửi thấy một mùi vị khiến nhíu mày: "Đây là mùi gì?"

 

Khương Song Linh: "Mùi ông Hà hàng xóm nấu ăn đấy."

 

Tề Hành: "..."

 

"Đợi lát nữa là mùi tan hết thôi." Khương Song Linh kinh nghiệm buổi trưa, nhưng lúc cô ẩn ẩn lo lắng, tối mai ông Hà cũng nấu ăn đấy chứ, tối mai nhà cô...

 

Hay là dứt khoát mời sang ăn cùng luôn?

 

"Tề Hành, cảm thấy tối mai ông Hà nấu ăn nữa ?"

 

"Sẽ ."

 

"Tại ?"

 

"Chị dâu sẽ để nấu ."

 

Khương Song Linh: "... Không, hiểu sự kiên trì của phụ nữ ."

 

Ngày mai cô ủng hộ Vương Tuyết Xu, bảo cô cố chịu đựng. Đương nhiên, tối mai nhất đừng nấu.

 

Mùi nấu ăn nhà ông Hà một lát quả nhiên tan hết. Nhà họ ngửi thấy nữa, nhưng hiệu quả ảnh hưởng đến sự thèm ăn là tính liên tục.

 

Vốn dĩ đến chập tối Khương Song Linh đói, lúc lập tức chẳng còn cảm giác ăn, con sâu ham ăn trong bụng cũng im re.

 

"Tề Hành, thấy đói ?"

 

"Không đói."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-190.html.]

 

Khương Song Linh: "..." Cô sờ soạng cơ bụng cứng của đối phương một cái. Lần nào cũng cảm thấy như sờ sô cô la , xúc cảm và những đường rãnh dọc ngang giữa các múi cơ tuyệt, ngón tay cô thể lướt qua những khe hở đó.

 

Tề Hành nắm ngược cổ tay cô, cúi đầu hôn lên giữa trán cô một cái.

 

"Vậy đợi bọn trẻ về hẵng nấu cơm, tối nay chúng ăn đơn giản thôi."

 

Trước ở khu gia đình , Khương Song Linh chỉ bát quái nhà chị Tống và mấy nhà nào đó nấu ăn thơm quá khiến trẻ con nhà hàng xóm lóc đòi ăn.

 

đến lượt nhà hàng xóm của họ, biến thành nhà hàng xóm nấu ăn mùi khó ngửi quá...

 

"Mùi gì thế ?" Sư trưởng Chu nhịn xoa mũi, thầm nghĩ cái mùi cũng quá... kỳ quái.

 

Không mùi hăng hắc khó chịu, mà là một loại mùi khó miêu tả, tóm thấy thấy mất hết cả khẩu vị.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Rõ ràng là mùi thức ăn, nhưng mùi khiến cảm thấy đặc biệt khó ăn.

 

"Nhà ai xào rau cháy ."

 

"Cô giáo Diêu, rau nhà cháy ?"

 

...

 

Cô giáo Diêu từ trong bếp : " xào rau , mùi từ nhà khác bay sang đấy."

 

"Là nhà Tiểu Khương bên cạnh ? Tiểu Khương hai ngày nay thế? Cãi với Tề Hành ? Hôm nay xào rau thành thế ??"

 

"Cái mùi , trời ơi, mùi gì ?"

 

"Không chừng là mùi từ nhà Trung đoàn trưởng Hà bay đấy."

 

"Hả???" Sư trưởng Chu kinh ngạc thôi, miệng há hốc, cằm suýt rơi xuống đất, "Nhà nấu ăn á? Vương Tuyết Xu đổi tính ?"

 

"Cái mùi xào rau , lão Hà đúng là 'khó tiêu thụ ân huệ ' nhất. Món ăn cho t.ử tế , đại mỹ nhân mười ngón tay dính nước xuân của nấu cho ăn đấy..." Sư trưởng Chu nhịn cảm thán liên tục, thổn thức con kết hôn xong đúng là khác hẳn.

 

Vương Tuyết Xu hồi còn ở đoàn văn công tính tình kiêu ngạo lắm, yểu điệu nóng nảy, giờ lấy ông Hà mấy năm, thế mà cũng thu liễm tính tình tiểu thư ngày xưa, còn nguyện ý rửa tay nấu canh cho chồng.

 

Đây đúng là chuyện lạ đời.

 

"Thảo nào họ đều bảo, vẫn là lão Hà cách xử lý quan hệ với phụ nữ nhất."

 

"Giỏi dỗ dành phụ nữ nhất mà."

 

"Đến Vương Tuyết Xu khó chiều thế mà cũng thuyết phục."

 

Cô giáo Diêu ở bên cạnh mát: "Có khi ông đ.á.n.h giá cao quá , thấy sự việc đơn giản như thế ."

 

" thấy là bà nghĩ nhiều , sự việc chính là đơn giản như đấy." Sư trưởng Chu xua tay, "Chuyện mà! Chuyện quá chứ! Lão Hà đón mùa xuân ."

 

 

 

Loading...