Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-01-10 05:04:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lông mày Tề Hành nhướng lên: "Được."

 

Hai đứa trẻ trong bồn tắm thấy, run b.ắ.n, mỗi đứa ôm một cánh tay Tề Hành, lập tức hóa thành con ngoan em .

 

"Không cần , con ba giúp con tắm."

 

"Nam nữ thụ thụ bất , đàn ông mới thể giúp con tắm."

 

"Không cần chị tắm !"

 

...

 

Khương Song Linh buồn , cảm thấy hai đứa nhỏ ở trường học mấy thứ kỳ quái, bắt đầu ý thức nam nữ : "Vậy các con tắm sạch sẽ nhé."

 

Cô dường như phát hiện một v.ũ k.h.í sát thương lớn.

 

Nếu hai đứa nhỏ lời thì dọa cho Tề Hành nấu cơm.

 

Bữa tối ăn thịt khô xào dương xỉ, thịt kho tàu và củ cải viên thịt. Hai đứa nhỏ ăn vui vẻ vô cùng. Có lẽ do hôm nay tiêu hao thể lực quá lớn nên Khương Song Linh cũng ăn ít.

 

Một bữa họ giải quyết hết hai cân thịt.

 

Ăn xong, Khương Song Linh mệt rã rời, ngã xuống giường là ngủ ngay lập tức. Tề Hành gọi cô vài tiếng cũng đ.á.n.h thức cô.

 

Tề Hành bên mép giường, ánh đèn đêm mờ nhạt ngắm gương mặt ngủ say của phụ nữ, miệng lẩm bẩm tính toán, cuối cùng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô.

 

Sáng sớm hôm miễn cưỡng giãy giụa bò dậy, Khương Song Linh cảm giác chân tay của nữa, đau nhức ê ẩm, chỗ nào cũng khó chịu. Cô chốc chốc đ.ấ.m chân, lát xoa vai, hận thể giường cả ngày dậy.

 

Còn Tề Việt và Khương Triệt, hai tên cứ như việc gì, sáng dậy sinh long hoạt hổ.

 

Hai nhóc con theo thường lệ chạy vài vòng trong sân, vui vẻ cho thỏ ăn, miệng bi bô chuyện ngừng.

 

"Hôm nay mắt thỏ đỏ quá!"

 

"Cho nó ăn củ cải ."

 

...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Khả năng hồi phục của trẻ con thật đấy." Khương Song Linh thể khâm phục khả năng hồi phục của bọn trẻ, hôm qua chơi đùa cả ngày, hôm nay như chuyện gì xảy .

 

Cô đưa con lên xe, bản cũng bắt xe Dung Thành tham gia lớp huấn luyện mỹ thuật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-170.html.]

 

Khương Song Linh vốn vì cơ thể quá mệt mỏi, nhưng lẽ lây chứng ám ảnh cưỡng chế của Tề Hành nên cô cũng bỏ lỡ tiết học mỹ thuật nào, vì thế cô vẫn theo kế hoạch chạy đến Xưởng thép 1 Dung Thành.

 

Lần cô đến để khảo sát địa hình.

 

Vừa đến nơi thấy Tiết Lê đang vòng quanh một gốc cây ngô đồng, cứ như con ruồi mất đầu. Nam nữ công nhân ngang qua đều bàn tán xôn xao.

 

"Xem thế?"

 

"Bị ngẩn ngơ ."

 

"Có cần đưa bệnh viện ?"

 

"Cô xoay ở đó cả buổi ..."

 

...

 

Khương Song Linh: "?? Tiết Lê, em thế?"

 

Tiết Lê đang xoay vòng tròn thấy cô, lập tức vui mừng dừng bước, nhưng lời kịp khỏi miệng, cả vững, suýt nữa ngã nhào về phía .

 

Khương Song Linh vội vàng chạy đỡ lấy cô : "Em thế?"

 

"Chóng mặt, xoay ch.óng mặt quá." Tiết Lê chỉ cảm thấy đầu óc cuồng, buồn nôn ói, cảnh vật xung quanh lúc nghiêng sang trái, lúc ngả sang .

 

"Em gặp chuyện gì mà xoay vòng ở đây?"

 

"Chuyện chị ơi... Chị Khương, bản thảo của chúng chọn ! đúng , tiền nhuận b.út, đây , cho chị xem, phần là của chị." Tiết Lê luống cuống tay chân móc một cái phong bì, cùng với biên lai đưa cho Khương Song Linh xem.

 

"Đây là tiền nhuận b.út, hai mươi... hai mươi..."

 

"Thật á?" Khương Song Linh cuối cùng cũng hiểu tại Tiết Lê kích động như . Nghe tin bản thảo chọn, tim cô cũng đập nhanh hơn, niềm vui lan tỏa khắp cơ thể. "Tốt quá , từ từ , Tiết Lê, em nghỉ ngơi một chút, đừng kích động vội, chị là bao nhiêu tiền ."

 

Tự nhiên thêm hơn hai mươi đồng, đây chính là món tiền đầu tiên cô kiếm bằng năng lực hội họa của khi xuyên đến thập niên 70.

 

Tiết Lê day day thái dương, đợi một lúc lâu đầu óc cô mới hết choáng váng: "Chị Khương, em thật ngờ sẽ ngày , quả thực như . Câu chuyện của em biến thành truyện tranh, giờ còn đăng báo..."

 

"Đây là chuyện mà."

 

"Vâng, chuyện . Chị Khương, thực em ngại, những bản thảo đó rõ ràng mỗi trang đều là do chị vẽ, em cầm một nửa nhiều quá , rõ ràng công lao của chị lớn hơn, tranh đều là chị vẽ cả."

 

 

 

Loading...