"Được thôi, cũng thích câu chuyện , còn đó sẽ xảy chuyện gì nữa."
"Biên tập Hà xong chắc sẽ vui lắm đây."
Từ khi Khương Song Linh lấy chồng, Khương Hồng Bình ở nhà ngày nào cũng mong ngóng tin cô ly hôn đuổi về, hoặc là hôn nhân như ý, ở góa khi chồng còn sống, con riêng bắt nạt đến c.h.ế.t.
Lần đối phương mang theo đứa em trai "của nợ" gả , ở bên càng khó sống.
cô đợi mãi đợi mãi, chẳng bất kỳ tin tức gì về Khương Song Linh.
Cô thầm nghĩ lẽ đợi thêm một thời gian nữa.
Đối phương Tiêu Chấn Xương, cuộc sống chắc chắn sẽ như ý.
Khương Hồng Bình trong lòng mong chị họ sống , còn Lý Nhị Hoa thì ngày nào cũng ở nhà chê bai cô , mắng cô cố gắng: "Đầu óc mày úng nước , thích ai thích, thích cái thằng họ Tiêu , mày chọc tao tức c.h.ế.t mày mới vui hả??"
"Sớm thế thà tống cổ mày kế cho còn hơn."
Khương Hồng Bình: "Con mới hứng thú kế cho . Mẹ, , Tiêu Chấn Xương là năng lực lớn, con gái gả cho sẽ ăn sung mặc sướng, cũng hưởng phúc theo, chúng dọn lên thành phố ở, chỉ cần đợi thêm mấy năm nữa chính sách mở cửa..."
Lý Nhị Hoa: "Mày đừng ở đó mà hươu vượn."
"Mày cứ đ.â.m đầu thằng họ Tiêu đó, ưng mày ?"
"Anh dựa cái gì mà ưng con chứ??"
...
Lý Nhị Hoa day thái dương: "Mày liệu hồn mà ở yên đấy cho tao, đợi mấy hôm nữa bà mối đến cửa. Chị họ mày gả , mày cũng đến lúc ."
"Con gái giữ trong nhà, giữ mãi thành mối sầu, chắc chắn sẽ tìm cho mày mối ."
Khương Hồng Bình: "Không , con nhất định lấy Tiêu Chấn Xương!!"
"Mày là con gái con lứa, thể loại lời ??"
"Mẹ, cứ chờ mà xem, Khương Song Linh gả cho cái gã họ Tề chắc chắn ngày lành . Mẹ để con lấy Tiêu Chấn Xương, nhà cả đời sẽ phát đạt, cứ tin thế nhỉ?"
Khương Hồng Bình âm thầm tức tối cả buổi. Cô khỏi nhà định đến nhà họ Tiêu xem tình hình, kết quả khỏi cửa bao lâu thấy bàn tán xôn xao.
"Đội sản xuất của chúng lên báo ?"
"Tranh của cô cả nhà họ Khương vẽ á?"
"Vẽ thật đấy, cô Thần b.út Mã Lương chuyển thế đấy chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-161.html.]
"Biết sớm thế hôm đó cũng cấy lúa."
Báo chí?
Cô cả nhà họ Khương?
Khương Song Linh?
Khương Hồng Bình hiểu . Chờ đến khi cô thấy tờ báo dán tường tuyên truyền của đội sản xuất, chuyện mới vỡ lẽ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Điều khiến cô càng khó chấp nhận hơn là — cô thấy Tiêu Chấn Xương cũng đang ở trong đám đông vây xem tờ báo dán lên.
Với kiến thức của từ mấy chục năm trở về như cô mà tranh Khương Song Linh vẽ, quả thực cảm thấy ma chê quỷ hờn.
Thứ mà cũng lên báo á??
Lãnh đạo và phóng viên mù mắt ??
Khương Hồng Bình: "????"
"Xấu thế !" Cô buột miệng thốt lên.
Người trong thôn bên cạnh lập tức trừng mắt cô , phê bình: "Cô gái chẳng trình độ gì cả, thảo nào học bằng chị họ cô."
" đấy đúng đấy, vẫn là chị họ cô văn hóa, tài, là tài nữ đấy."
"Cô đến tranh còn phân biệt ."
"Không mắt thẩm mỹ."
"Thảo nào chị cô lấy sĩ quan."
"Cô hai nhà họ Khương mắt kém thật."
Người trong thôn khéo là trong tranh, ông hiện tại đang sướng rơn, cảm thấy cô cả nhà họ Khương vẽ đặc biệt .
Ông mau ch.óng về nhà tìm khoe khoang một chút.
Khương Hồng Bình bên cạnh cho lòng đố kỵ sôi trào. Bức tranh như thế mà cũng trong thôn thích, đám đều mù mắt hết .
Cô c.ắ.n môi, trong lòng tính toán cũng học vẽ, tranh cô vẽ cũng thể dán lên tường tuyên truyền.
Khương Song Linh học mấy ngày là vẽ như thế, cô cũng , cô thể vẽ hơn.
Khương Song Linh tỉnh dậy thấy vẫn còn đau nhức. Cô ngủ một giấc dài, Tề Hành gọi cô dậy, bọn trẻ cũng gọi cô dậy, cả nhà chỉ cô là còn ham ngủ nướng giường.