Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-01-10 05:04:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chồng cháu trai hơn."

 

Tiết Lê tò mò : "Thật á, em gặp chồng chị quá."

 

Thím Liễu hừ một tiếng: "Chồng cháu học đại học ? Đã học hết cấp ba ? Hay là tiểu học?"

 

Khương Song Linh: "Cháu nghiệp cấp ba, chồng cháu học sớm, sinh viên nghiệp thập niên 60 đấy ạ."

 

Thím Liễu nghẹn họng. Cái kỹ thuật viên Trương mà bà cũng chỉ mới nghiệp cấp ba, lấy bằng đại học chuyên tu.

 

Bà lẩm bẩm nhỏ: "Chắc bịa chuyện đấy chứ."

 

Khương Song Linh một tiếng, hứng thú chuyện với bà nữa.

 

Lần học vẽ tranh sơn dầu, thầy giáo hướng dẫn họ vẽ tĩnh vật, một cái ấm sành đơn giản. Khương Song Linh nhanh vẽ xong, còn Tiết Lê bên cạnh vắt hết óc vẽ một bức tranh vô cùng trừu tượng.

 

Trừu tượng đến mức... Khương Song Linh cảm thấy cô vẽ một cái chum vẹo vọ.

 

Bản Tiết Lê thì cảm thấy tranh Tây dễ học hơn quốc họa nhiều. Cô thấy vẽ cái ấm sành đặc biệt sống động, chút đắc ý: "Có lẽ thiên phú của em ở quốc họa, em nên nỗ lực học tranh sơn dầu. Chị xem , đều hình khối cả đấy, là cái gì."

 

Khóe miệng Khương Song Linh giật giật: "..."

 

hình khối thật, một cái chum to tướng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

So với những bức quốc họa nguệch ngoạc của Tiết Lê, bức tranh sơn dầu trừu tượng hiện tại của cô quả thực vẻ "cao cấp" hơn một chút.

 

cái "cao cấp" tuyệt đối nghĩa là cô vẽ .

 

Khương Song Linh ôm trán.

 

Đến giờ tan học, Khương Song Linh Hà Văn Cẩn gọi lên chuyện vài câu, đối phương cho cô mượn thêm mấy cuốn sách.

 

"Thấy sự tiến bộ của em mấy ngày nay, cô thực sự cảm thấy khai quật một thiên tài đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-149.html.]

 

"Cô Hà, dù là để động viên em thì cô cũng đừng thế, em thiên tài ạ." Khương Song Linh lắc đầu. Cô tuyệt đối thiên tài, chẳng qua là học vẽ nhiều hơn khác hơn hai mươi năm thôi, cùng lắm chỉ coi là chút năng khiếu.

 

Hà Văn Cẩn nắm tay cô: "Cô em và chồng em..."

 

"Em và chồng em tình cảm ạ."

 

"Vậy ." Hà Văn Cẩn gật đầu, hỏi nhiều nữa, "Học vẽ cho nhé, cô em đến đây học vẽ là tâm huyết. Mấy ngày nay cô tốn bao công sức mời đại sư Tần Quang Hoành, ông thư từ với cô bảo đợi một thời gian nữa sẽ đến dạy. Nếu em gặp buổi dạy của ông thì nhất định quan sát lĩnh hội cẩn thận, vấn đề gì cũng thể thỉnh giáo ông ."

 

"Vâng, em cảm ơn cô Hà."

 

"Mấy ngày nay em gần như ngày nào cũng hỏi xem thư nhà em , bác đưa thư khu em sắp em hỏi đến phát phiền ." Kết thúc buổi học, Tiết Lê kéo tay Khương Song Linh cùng ngoài.

 

"Vậy em tém tém chút, kẻo bác đưa thư dám qua cửa nhà em nữa đấy."

 

"Chị Khương." Tiết Lê thở dài, cô cảm thấy coi như thoáng , chỉ sợ Khương Song Linh đả kích, "Chị bảo nhỡ chúng trả bản thảo thì ?"

 

"Còn nữa, Tiết Lê, tiếp tục nỗ lực thôi, tin rằng sẽ còn cơ hội khác."

 

"Chị đúng. À mà... nếu em câu chuyện mới thì ?" Tiết Lê cảm thấy truyện tranh của họ chọn khả năng là do câu chuyện cô - tác giả nguyên tác thú vị, chứ do Khương Song Linh vẽ .

 

Mấy ngày nay cô lật lật câu chuyện , càng xem càng thấy nhạt nhẽo.

 

"Thì em cứ , chị thể độc giả của em." Khương Song Linh cho rằng bản Tiết Lê khiếu lách, nếu cô hứng thú với phương diện thì cứ tiếp , cô còn một bạn là nhà văn.

 

"Vậy em sẽ , chị Khương, trong đầu em còn nhiều ý tưởng đấy!" Nghĩ , Tiết Lê cảm thấy chút buồn bực cuối cùng trong l.ồ.ng n.g.ự.c cũng tan biến. Nếu chọn thì cô còn thể câu chuyện mới.

 

Lần qua khác, kiểu gì cũng sẽ tiến bộ.

 

" mà... cái đó, chị còn giúp em vẽ câu chuyện thành truyện tranh nữa ?"

 

"Đương nhiên là , chỉ cần em , chị sẽ vẽ." Khương Song Linh tự thấy khiếu lách, nhưng cô thấy câu chuyện Tiết Lê thú vị, vẽ cũng vui.

 

 

 

Loading...