Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-01-10 00:53:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Song Linh ban đầu tưởng thím Hà tìm đến vì chuyện Ngưu Gia Đống đòi đổi tên, ai ngờ chuyện một hồi mới phát hiện đối phương thế mà đến vì con hổ cặp sách của Tề Việt.

 

"Thằng bé Gia Đống nhà về nhà cứ nằng nặc đòi may hình con hổ lên cặp sách, cho hết cách mới đến tìm cô."

 

"Là hổ ạ?" Khương Song Linh gật đầu, thầm nghĩ dã vọng của đám trẻ con thế mà giống , đều thích hổ lớn.

 

Hôm nay Tiết Lê tặng cô ít vải vụn, cô thể tận dụng vải hai con hổ bông cho lũ trẻ móc treo.

 

"Thế chị, em vẽ cho chị một hình mẫu, chị về theo hình đó may cho cháu con hổ, đơn giản lắm."

 

Thím Hà lộ vẻ mặt khó xử.

 

Khương Song Linh thấy thế còn tưởng đối phương , chỉ là cô cũng giúp đối phương may hổ lắm, rốt cuộc tay nghề của cô cũng chẳng , càng thời gian.

 

"Chị ơi, chị..."

 

Hà Ngọc Phượng với cô: "Nhà Tề Hành , cô thể vẽ cho con khỉ ?"

 

Khương Song Linh nghẹn họng: "Cái gì cơ ạ? Vẽ con khỉ á?"

 

"Gia Đống về nhà cứ đòi hổ, nhà nó, bảo nó chính là con khỉ nhảy nhót lung tung."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Bảo may giúp nó con khỉ."

 

"Thằng bé cũng đồng ý , nhưng mà ... cũng chẳng nên may con khỉ thế nào."

 

"Cô... vẽ tranh ? Nghe học vẽ ở nhà máy?"

 

"Có thể giúp vẽ cái đầu khỉ , kiểu đầu khỉ to , Gia Đống bảo trông dữ một chút."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-130.html.]

Khương Song Linh nên gì: "Được ạ, chị Hà, em giúp chị vẽ con khỉ."

 

Cô phác thảo vài bản nháp giấy, vẽ liền mấy cái đầu khỉ cho thím Hà xem. Thím Hà cầm bảy tám cái đầu khỉ về nhà.

 

Một lát , bà mang một hũ ớt ngâm chua cay nhỏ sang cảm ơn cô.

 

Khi nhận hũ ớt ngâm, Khương Song Linh quen . Ở đây cách thể hiện sự thiện đại khái là tặng ớt phổ biến nhỉ.

 

Đêm đến, khi kể chuyện mới cho hai đứa nhỏ xong, Khương Song Linh liền ở trong phòng cô và Tề Hành múa b.út thành văn. Cô ngừng chỉnh sửa nghiêm túc giấy vẽ, từng bức vẽ đơn giản hiện tay cô.

 

Cô vẽ nhiều bản phác thảo, còn đối chiếu sửa chữa theo phong cách truyện tranh thời đại để phù hợp với thẩm mỹ của quần chúng nhân dân.

 

Tuy vẫn nhớ che giấu kỹ năng hội họa của nhưng cô vẫn tác phẩm của hảo nhất thể.

 

Đương nhiên , cô kiếm nhuận b.út từ truyện tranh hơn. Dù cô vẫn là họa sĩ vô danh, nhưng nếu bản thảo của cô và Tiết Lê báo truyện tranh nhận, một trang phác thảo cũng 2 đồng, mười trang là 20 đồng, cũng là một cách kiếm tiền tệ nhẹ nhàng.

 

Tề Hành khoanh tay ở cửa cô.

 

Ngòi b.út trong tay Khương Song Linh đột nhiên gãy. Cô phắt sự lạnh lẽo thể bỏ qua ở cửa, đó thời gian, gần 10 giờ đêm. Điều khiến cô nhịn ngáp một cái, cơ thể chút mệt mỏi.

 

Cú đêm ngày xưa giờ quen ngủ sớm dậy sớm.

 

"... Tề Hành?"

 

Tề Hành mặt vô cảm liếc cô một cái: "Hôm nay hình như cô quên chuyện gì ."

 

Khương Song Linh: "?"

 

Trên đầu cô hiện một dấu hỏi chấm, nghi hoặc : " quên chuyện gì cơ?"

 

"Quần áo của ?"

Loading...