Cô tên tác giả bức tranh , cư nhiên cũ của xưởng Dung Thành, mà là bên ngoài mới đến học.
Hà Văn Cẩn hỏi thăm xem tác giả bức tranh ở , đến bên cạnh Khương Song Linh, hỏi: "Trước em từng học vẽ ?"
"Em tự mày mò chép tranh ảnh họa báo thôi ạ."
Hà Văn Cẩn gật đầu, mỉm cô: "Em năng khiếu đấy, tranh vẽ linh khí."
"Thật ạ?" Khương Song Linh chút thụ sủng nhược kinh. Cô học đại học chuyên ngành sơn dầu, bản nền tảng vững chắc về ký họa, tạo hình. Cô cũng thích quốc họa, cũng từng học qua, nhưng trình độ quốc họa của cô đúng là bình thường.
Quốc họa mới đầu dễ học, nhưng luyện thành đại gia thì cực khó, nó chú trọng ý cảnh và tu dưỡng văn hóa của bản .
"Thật, em , thích thì cứ để tâm mà học." Hà Văn Cẩn thích những nhân tài thích vẽ tranh thiên phú thế .
"Cảm ơn cô giáo." Khương Song Linh cũng cảm tình với Hà Văn Cẩn. Đối phương thật tâm tuyên truyền nghệ thuật mỹ thuật, cũng hăng hái bồi dưỡng nhân tài thi họa.
"Cô giáo, em thể mượn cô mấy cuốn sách dạy vẽ ạ?"
"Em xem ? Cô đây, cô lấy mấy cuốn cho em, về nhà tự học cho nhé." Chỗ Hà Văn Cẩn sưu tầm ít sách giáo khoa hội họa các phiên bản, các trình độ dùng cho việc học mỹ thuật.
Cô tỉ mỉ chọn cho Khương Song Linh ba cuốn: "Hai cuốn phù hợp với trình độ và năng khiếu của em. Nếu em hứng thú với tranh sơn dầu tượng thạch cao thì cũng thể xem cuốn ... Chỗ chúng cũng sẽ dạy vẽ tượng."
Khương Song Linh nhận lấy ba cuốn sách, cảm ơn Hà Văn Cẩn rối rít.
"Lúc xem em cẩn thận chút nhé, đừng nhàu nát."
"Đương nhiên ạ, em chắc chắn sẽ cẩn thận."
Khương Song Linh mang ba cuốn sách về chỗ cũ. Tiết Lê bên cạnh thấy thì hâm mộ thôi: "Đây là cô Hà tặng cô ?"
"Không , là mượn cô giáo, mang về tự mày mò luyện tập."
"Thảo nào, như cô chắc chắn tiến bộ cực nhanh." Tiết Lê vô cùng ngưỡng mộ thiên phú mỹ thuật của Khương Song Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-126.html.]
"Cô thể dạy ?"
Khương Song Linh kiên nhẫn giảng giải kỹ thuật vẽ hoa mai cho cô , mẫu hết đến khác. Tiết Lê cả buổi, thứ vẽ tay tuy vẫn t.h.ả.m nỡ , nhưng ít nhất cũng đỡ hơn lúc đầu nhiều.
Khương Song Linh chút cạn lời: "..."
Trước cô cũng từng dạy thêm các lớp mỹ thuật, từng dạy lớn nghiệp dư, học sinh tiểu học, cả học sinh ôn thi nghệ thuật, nhưng đây là đầu tiên cô gặp như Tiết Lê...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
là gỗ mục khó khắc.
Người bình thường học vẽ đều thiên phú bình thường, thiên phú của Tiết Lê kém hơn mức bình thường nhiều. Cô học vẽ thì đúng là trả giá nỗ lực gấp bội mới .
Khương Song Linh trao đổi vài câu với Tiết Lê, cô là nữ công nhân xưởng dệt, còn một là thợ may tay nghề cao siêu.
Khi Khương Song Linh Tiết Lê là thợ may nổi tiếng xa gần, trong lòng chút động đậy. Bản cô cũng mới học may vá, cứ cảm thấy một chi tiết .
Hiện tại cô còn may quần áo cho Tề Hành, để cuối cùng trong nhà quần áo mới, miễn cưỡng coi như chịu chút thiệt thòi . Khương Song Linh may quần áo cho hơn một chút. Đương nhiên, cô cũng nâng cao trình độ may vá của , giúp nhà may quần áo cũng tiện hơn, nhiều kiểu dáng hơn.
" thể gặp cô, học hỏi bác cách cắt may quần áo ?"
"Đương nhiên là , đang ở nhà đấy." Tiết Lê vô cùng hào sảng đồng ý, "Chưa đến , bản trình độ may vá cũng tệ ."
"Cô định may quần áo cho ai thế?"
"Cho chồng ."
Tiết Lê cô một cái, nhịn cảm thán: "Có vợ trẻ như cô tự tay may quần áo cho, đàn ông đúng là phúc thật."
Khương Song Linh : "Cô khéo thật đấy."
Sau khi lớp huấn luyện mỹ thuật kết thúc, Tiết Lê mời cô cùng về nhà : "Nhà cách xưởng thép xa, theo con đường phía , rẽ mấy cái là tới, nhưng cũng bộ tầm mười phút..."