"Trẻ con còn nhỏ, hiểu chuyện, nó cũng chỉ linh tinh thế thôi."
"Có gì mà giận."
"Bỏ thắt lưng xuống , đ.á.n.h con ..."
"Mau tìm thằng bé về , cẩn thận ban đêm vấp ngã!!!"
...
" đấy, lão Ngưu, ông gì mà giận, trẻ con đùa thôi mà. Hôm nay con gái học về cũng bảo đổi tên thành Hoa Minh Minh đấy thôi, ông xem vẫn xòa giận ." Phó trung đoàn trưởng Chu mặt giảng hòa.
Chính ủy Ngưu trừng mắt ông một cái dữ tợn. Lời của Phó trung đoàn trưởng Chu những ông nguôi giận mà ngược còn như đổ thêm dầu lửa.
Đơn giản là... Cả khu gia đình chẳng ai họ Hoa, nhưng nhà hàng xóm sát vách ông họ Soái.
Thằng ranh con bảo đổi sang họ Soái, chẳng lẽ là sang con trai nhà ??!!
Khương Song Linh dẫn bọn trẻ ngoài, vặn thấy những lời . Hóa màn dạy dỗ con cái ầm ĩ tối nay bắt nguồn từ trò đùa đổi tên của đám trẻ con hồi sáng.
Tề Việt và Khương Triệt, hai kẻ đầu têu, lúc ngoan ngoãn như hai bé ngoan dán c.h.ặ.t chân hai lớn bên cạnh.
Khương Song Linh: "..."
Chợt phát hiện hai đứa giặc con nhà cũng gió chiều nào che chiều phết.
Ông Hà bên cạnh hớn hở : "Giận ? Giận là , là thì cũng giận. Nếu thằng ranh con nhà mà bảo đổi sang họ Tề, xem ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t nó —"
Tề Hành nghiêng đầu liếc ông một cái, ông Hà im bặt.
Lúc đứa bé trốn tìm thấy, màn ầm ĩ tạm thời ấn nút dừng. Cũng may quan hệ hàng xóm láng giềng , mỗi nhà khuyên một câu, rốt cuộc cũng khuyên phụ và đứa trẻ nghịch ngợm về nhà.
Trong khu tập thể giấu chuyện gì, một năm kiểu gì cũng vài bận cả khu vây xem phụ dạy con.
Khương Song Linh và Tề Hành dẫn bọn trẻ về. Nhớ tới lời ông Hà , cô ấn vai Tề Việt đẩy bé trong, nhịn tò mò hỏi đàn ông bên cạnh: "Tề Hành, nếu con nhà bảo đổi tên thành Hà Nhất, giận ?"
Ông Hà chân trái bước sân kìm dỏng tai lên .
Tề Hành: "...?"
Khương Song Linh: "..." Anh phát hiện con nhà là đứa đầu têu ?
Tề Hành còn trả lời, Tề Việt bĩu môi , mở miệng : "Con mới thèm họ Hà , con là đàn ông nhà họ Tề!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-121.html.]
Ông Hà hừ một tiếng, một mạch về phòng ngoảnh .
Khương Song Linh nhéo má nhóc con , thầm nghĩ thằng bé cũng lòng tự hào của đàn ông nhà họ Tề gớm nhỉ.
Khương Triệt: "Em cũng là đàn ông nhà họ Khương!"
"Được , hai đứa còn đổi tên nữa ?"
Tề Việt xoa xoa má: "Vẫn là Tề Việt hơn. Khương Nhị, còn đổi tên ?"
Khương Triệt chớp mắt: "Tề Nhị, tớ cũng đổi nữa, tớ là Khương Triệt."
Sau khi trải qua kiếp nạn "Tề Đại Lực" và "Khương Tiểu Hoa", cùng với sự cố tối nay, hai đứa trẻ rốt cuộc cũng cảm thấy tên thật của vẫn là nhất.
Khương Song Linh thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm hai đứa ngốc rốt cuộc cũng quên vụ "Tề Nhất Khương Nhất" .
Nếu mà giữ cái tên đó, đảm bảo là lịch sử đen tối độn thổ.
"A Việt, A Triệt, chúng nhà thôi."
Khương Song Linh mỗi tay đẩy một vai, lùa bọn trẻ nhà như lùa gà con.
Tề Việt đầu cô đột nhiên : " mà thể gọi con là Tề Nhất."
Khương Triệt tiếp lời: "Chị cũng thể gọi em là Khương Nhất."
Tề Việt: "Gọi nó là Khương Nhị!!"
Khương Triệt: "Gọi là Tề Nhị!"
Khương Song Linh: "..."
Được , thứ về vạch xuất phát.
Bên cạnh, Tề Hành đột nhiên một tay xách một đứa, mang hai đứa trẻ trong phòng. Không bao lâu , cả hai đứa đều gấp chăn vuông vức như miếng đậu phụ.
Hai đứa trẻ đột nhiên ngoan ngoãn lạ thường, thành thật bên mép giường huấn thị như em .
Mặt bàn bừa bộn khi bài tập, cặp sách vứt lung tung ban nãy cũng sắp xếp gọn gàng ngăn nắp về đúng vị trí.
Trong phòng một hạt bụi, quán triệt triệt để nguyên tắc "thùng rác rác, giường ".
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.