Cô bé Chu Minh Minh thực ngưỡng mộ việc Tề Việt mang họ Tề, cô bé chẳng mang họ Chu chút nào. (ND: Chu đồng âm với Lợn trong tiếng Trung)
Tề Việt: "Tớ tên là Tề Việt, tớ đổi tên thành Tề Nhất."
Chu Minh Minh: "Tớ cũng đổi tên!!! Tớ đổi thành Hoa Minh Minh."
Khương Song Linh nước miếng của sặc, lính lái xe phía cũng nhịn ho khan một tiếng.
Ngưu Gia Đống: "Thế tớ cũng đổi tên!! Tớ tên là Soái Gia Đống!!!"
Khương Triệt: "... Chị ơi, em cũng đổi tên, Khương Nhất."
...
Tiếng mấy đứa trẻ ầm ĩ suýt lật tung nóc xe. Khương Song Linh lạnh lùng đóng cửa xe . Đám trẻ ranh dã vọng giống thật, hai đứa đổi tên, hai đứa đổi họ, mặc kệ chúng tự cãi .
Tiếng bốn đứa trẻ cộng gần như thể chọc thủng màng nhĩ , mà đau đầu nhức mắt.
Lúc Khương Song Linh đột nhiên bắt đầu hối hận.
Cô hối hận đó cùng Tề Hành thực hiện biện pháp tránh thai. Nhỡ dính bầu thật thì ? Ba đứa trẻ chụm một chỗ, hiệu quả đó đúng là...
Khương Song Linh: "..."
Còn thế nào nữa, chỉ thể nhét bông tai thôi.
Nghĩ theo hướng tích cực thì thực Tề Việt và Khương Triệt ở nhà vẫn ngoan, ầm ĩ. Đàn ông nhà họ Tề chẳng là ? Con gái chắc cũng nhỉ.
"Đồng chí, vất vả cho ." Nghĩ đến việc đưa cả xe trẻ con ồn ào nhốn nháo học, Khương Song Linh khỏi dành cho lính lái xe phía một giọt nước mắt đồng cảm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiễn con , Khương Song Linh trở sân, thu dọn chỗ măng phơi khô đó, chút củ cải muối chua ngọt và chua cay.
Nhân lúc thời gian dư dả, cô xong thỏ con và hổ nhỏ cho bọn trẻ.
Hình cô lớn, chỉ bằng bàn tay trẻ con. Những hình thêu tay chỉ thể là miễn cưỡng... tàm tạm.
Bề mặt hình vẽ trông vấn đề gì, nhưng mặt với đủ loại đầu chỉ rối rắm và nút thắt lộn xộn thì đúng là hiện trường t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc.
"May cặp sách thì ai thấy mặt chứ?" Khương Song Linh ngược yên tâm thoải mái.
Giải quyết xong đồ cho bọn trẻ, cô bắt tay bộ váy áo trắng đen của . Trước đó cô phác thảo kiểu dáng trong đầu vô , giờ bắt tay đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-119.html.]
Tuy là sơ mi trắng và váy đen nhưng cô thành trang phục công sở cứng nhắc, mà thêm một chi tiết cắt may, tay áo cũng thiết kế khá tâm cơ.
Chập tối hai đứa nhỏ tan học về, Khương Song Linh nhanh ch.óng giúp chúng may hình vẽ lên cặp sách nhỏ. Hai đứa nhỏ thấy hình vẽ, đứa nào cũng phấn khích kêu "oa oa oa".
"Thỏ con!!"
"Hổ con!!!"
"Thích ?"
Hai nhóc tỳ vui vẻ gật đầu. Khương Song Linh nụ của chúng lây lan, nhịn cũng bắt đầu đắc ý, chạy phòng bộ váy áo trắng đen mới may xong.
Thay váy xong, cô cố ý tháo b.í.m tóc đầu xuống, để mái tóc đen mềm mại như lụa xõa tự nhiên vai.
Tóc cô trời sinh mềm mượt, chải nhẹ một cái, mái tóc dài rẽ ngôi giữa suôn mượt tụ thành một bó bên vai , đuôi tóc rủ xuống eo.
Thay xong quần áo, Khương Song Linh gặp hai đứa nhỏ. Hai đứa quả hổ là cô khen ngợi mấy ngày nay, đặc biệt là em trai cô, lẽ cũng kế thừa y bát của chị, miệng ngọt như mật.
"Chị quá!! Như Thất tiên nữ hạ phàm ."
"Chức Nữ xinh nhất!"
"Là chị Hằng Nga."
Khương Song Linh: "..."
Đứa nhỏ học hai ngày, giờ đến Thất tiên nữ và Hằng Nga cũng .
Tề Việt bên cạnh cô, gật gật đầu chắp tay lưng, nghiêm trang : "Mẹ Tề Nhất ."
Khương Song Linh , cô cảm thấy thua , lời khen của hai đứa nhỏ cao cấp bằng cô tự khen .
Cô ôm hai đứa nhỏ , nhéo má từng đứa.
"Đợi lát nữa chúng cùng mặc quần áo mới chụp ảnh gia đình nhé."
Nói xong, Khương Song Linh định về phòng quần áo , phát hiện Tề Hành lặng lẽ ở cửa từ bao giờ.
Có thể do tiếng khen ngợi của bọn trẻ to quá, cô cũng những lời khen cánh cho váng vất đầu óc nên chú ý về.