...
Khương Song Linh nhịn dặn dò bé vài câu. Tề Việt cô ôm trong lòng, đôi mắt đen láy như nho thẳng cô, gì.
Đợi một lúc lâu , bé đột nhiên lí nhí thốt hai chữ:
"Mẹ ơi."
Cậu bé gọi nhỏ, nhưng Khương Song Linh vẫn thấy. Trái tim cô như thứ gì đó lăn qua, cảm thấy đứa nhỏ trong lòng đột nhiên trở nên nặng trĩu hơn.
"Ngoan, đợi con tan học về nhà."
Khương Song Linh dịu dàng, nhanh ch.óng hôn lên má nhóc con một cái.
Tề Việt cô hôn đến ngẩn , giãy giụa chạy khỏi lòng Khương Song Linh, tay nhỏ che khuôn mặt đỏ bừng hổ thôi.
Khương Song Linh đầu tiên thấy nhóc con "ngạo kiều" hổ đến mức đó, cũng trêu chọc thêm nữa, để bé một bình tĩnh .
Cô đưa hai đứa nhỏ lên xe. Cô cần theo, chuyện ở trường Tề Hành và cô giáo Diêu xử lý xong xuôi, lính lái xe cũng sẽ đưa chúng đến trường an .
Cô vẫy tay, tiễn năm đứa trẻ xe .
Nhìn chiếc xe xa, trong lòng cô bỗng nhiên hiện lên một từ — thần thú về chuồng.
Tiễn con học xong, một cảm giác nhẹ nhõm ngoài ý .
sự nhẹ nhõm cũng chẳng kéo dài bao lâu. Khi Khương Song Linh một trở sân, cái sân trống trải, hai đứa "nấm lùn" vây quanh chuồng thỏ vắng, khó tránh khỏi cảm thấy chút cô đơn kỳ lạ.
Trẻ con ở nhà, chỉ còn một cô.
Cô dọn dẹp việc nhà một chút, tưới nước cho hoa cỏ trong sân, cho gà vịt và thỏ ăn, gian homestay vẽ tranh.
Khương Song Linh vẽ một bức ký họa cơ thể (body sketch).
Cô vẽ tâm huyết, bức tranh vô cùng trôi chảy. Vẽ xong, cô cảm thấy đây là bức ký họa cơ thể nhất đời .
Chẳng qua vẽ xong, chính cô cũng dám nhiều .
"Để ở đây, đợi đến mai là sẽ biến mất." Khương Song Linh cảm thấy tiếc nuối trong lòng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tuy cô giữ bức tranh , nhưng cô cũng cho ai khác ngoài thấy nó.
Những bức tranh đều giữ , cái giữ chỉ ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-109.html.]
Khương Song Linh đột nhiên nhớ điều gì đó, cảm thấy đợi thêm một thời gian nữa, nếu Tề Hành nghỉ phép, họ thể chụp một bức ảnh gia đình.
Như thể quang minh chính đại treo lên kỷ niệm.
Khương Song Linh học lớp huấn luyện mỹ thuật, buổi học gần nhất là ba ngày , cô còn mấy ngày rảnh rỗi.
Cô xay một ít bột nếp, vì thế cô tìm chị Tống hỏi thăm xem ở cối đá.
Trước ở trong thôn, thường thì một thôn, một đại đội sẽ một cái cối đá công cộng dùng để xay đậu đậu phụ các thứ. Cối đá là của chung, dùng mất tiền, chỉ cần tự bỏ công sức xay là .
"Em xay bột nếp ? Vừa khéo, chị cũng ít đậu phụ."
"Chị Tống, chị còn đậu phụ ạ??"
"Biết chứ, đậu phụ chị ngon lắm, nếu em chị thể dạy em."
"Được ạ, em cũng ít đậu phụ theo chị."
"Đậu chị ngâm , hôm nay chia cho em một ít."
"Thế thì ngại lắm ạ."
"Không ."
Khương Song Linh về nhà lấy một túi gạo nếp, theo chị Tống tìm cối đá. Cái cối đá đó cũng ở gần nhà ăn, cách khu gia đình bọn họ xa xa nhưng cũng một đoạn khá dài.
Chị Tống thấy Khương Song Linh xách túi gạo nếp cùng thì đột nhiên thấy lạ: "Nhà Tề Hành ơi, chị nhớ nhà em xe đạp mà? Sao em dùng cái đó đẩy ? Còn khổ sở xách tay thế ?"
Khương Song Linh đang xách túi gạo nếp nhắc đến chiếc xe đạp phủ bụi ở nhà liền cứng đờ .
Cô ngượng ngùng, gì thêm.
— Cô thật sự xe đạp.
Học cũng .
"Tuy đường bên bằng phẳng lắm nhưng xe đạp cẩn thận chút cũng mà." Chị Tống đầu đoạn đường hai qua.
"Có cái xe đẩy thì đỡ mệt hơn bao nhiêu, chị còn hưởng sái, để em đèo chị một đoạn." Chị vui vẻ tưởng tượng trong lòng. Thời buổi ai mà chẳng mong xe đạp chứ.
"Nếu em vững, chị ôm đồ , đèo chị một đoạn , chị linh hoạt lắm, ngã ."