Đương nhiên, mấy thứ đối với cô vốn dĩ quan trọng, việc quan trọng nhất hiện tại của cô là tạo quan hệ với Tiêu Chấn Xương.
Cô Tiêu Chấn Xương yêu .
Khương Hồng Bình xuyên qua con đường nhỏ hương đồng gió nội, vòng đến nấp một gốc cây quế già. Cô cúi đầu cẩn thận chỉnh tóc tai, đợi một hồi lâu mới đợi gặp.
Một đàn ông gánh đòn gánh tới, quần áo mộc mạc, ống quần hai miếng vá, mái tóc rối bù gió thổi tung.
Người đàn ông ngũ quan đoan chính, làn da ngăm đen, khi đường thói quen cúi đầu, cứ thế thẳng về phía .
Hắn là Tiêu Chấn Xương.
Khương Hồng Bình nhíu mày. Trước khi trọng sinh cô thích Tiêu Chấn Xương, nhưng Tiêu Chấn Xương trong ký ức của cô là một doanh nhân thành đạt nho nhã. Hắn bên cạnh Khương Song Linh, âu phục giày da, ăn bất phàm, là một đàn ông cực kỳ sức hút.
Còn Tiêu Chấn Xương hiện tại, ngay cả thanh niên bình thường trong thôn cũng bằng.
"Bây giờ bắt , những ngày tháng tươi đó đều là của ."
Khương Hồng Bình tưởng tượng Tiêu Chấn Xương mắt thành Tiêu Chấn Xương của tương lai, vẻ mặt thẹn thùng cúi đầu xoắn đuôi tóc, nặn nụ rạng rỡ nhất, từ gốc cây quế bước .
Tiêu Chấn Xương đang gánh đòn gánh theo thói quen cúi đầu tránh lạ, ngờ nọ chặn đường . Tiêu Chấn Xương ngẩng đầu, mặt vô cảm thiếu nữ đang tươi rói mặt.
"Á ——" Khương Hồng Bình đến gần mới phát hiện, đối phương thế mà đang gánh hai sọt phân gia súc, mùi hôi nồng nặc khiến cô suýt nữa lỡ miệng kêu lên.
Cô nhịn lùi một bước nhỏ. Bộ quần áo cô là cố ý mặc đồ mới, đồ may diện tết hợp thời trang còn nỡ mặc, hôm nay vì... mới mặc .
Tiêu Chấn Xương thu hết cảnh đáy mắt.
Mặt Khương Hồng Bình cứng đờ, đó lập tức nhớ mục đích của , nụ mặt càng thêm rạng rỡ, đôi mắt chớp chớp đàn ông mắt, giọng ngọt như mía lùi: "Anh Tiêu, uống nước ? Thấy một quãng đường chắc mệt nhỉ?"
Không Khương Hồng Bình tự tin thái quá, mà là chị em hoa khôi nhà họ Khương nổi tiếng xinh khắp làng xóm , tuy danh tiếng phần lớn đến từ Khương Song Linh. Khương Hồng Bình tự nhận mặt mũi tệ, tuy bằng Khương Song Linh nhưng dáng cô hơn đường tỷ nhiều, n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong, nhà chồng phần lớn đều thích kiểu con dâu như cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-10.html.]
Bây giờ một mỹ nhân nũng nịu ân cần với , tin Tiêu Chấn Xương c.ắ.n câu.
Khương Hồng Bình chờ mắc câu, ai ngờ Tiêu Chấn Xương cứ như cục đá thối cứng, coi cô như khí, bước nhanh cúi đầu gánh phân thẳng về phía .
Khương Hồng Bình: "......"
Khương Hồng Bình đuổi theo, nhưng nhớ tới hai sọt phân , nghĩ thầm thôi để hôm khác .
Người nam truy nữ cách quả núi, nữ truy nam cách lớp voan mỏng.
Đợi tống cổ cái gai trong mắt là Khương Song Linh , cô khối thời gian để bắt lấy Tiêu Chấn Xương.
Cái tên họ Tề chắc sắp đến nhỉ?
Người nhà họ Khương quanh bàn vuông ăn cơm.
Khương Truyện Phúc một ghế dài, Lý Nhị Hoa một ghế dài, Khương Song Linh cùng em trai Khương Triệt một bên, Khương Hồng Bình cùng em trai Khương Ích Dân một bên, sáu vây quanh một bàn.
Trên bàn ba món: một bát dưa muối, một bát rau xanh nấu suông lõng bõng nước, cuối cùng là một bát thịt khô xào.
Trong bát là cơm độn khoai lang vàng óng, hơn nửa là khoai lang trộn lẫn chút gạo.
Cơm trong bát Khương Truyện Phúc nhiều nhất, trong bát Khương Triệt ít nhất. Theo lời Lý Nhị Hoa thì đàn ông trụ cột gia đình ăn nhiều nhất mới sức việc.
Tuy nhiên, bát cơm của Khương Ích Dân huyền cơ, bên là khoai lang, bên giấu cơm trắng.
Khương Song Linh gắp một miếng thịt khô cho đứa em trai đang cắm cúi ăn cơm. Nhóc Khương Triệt chần chờ một chút, im lặng ăn miếng thịt.
Một miếng thịt khô mặn chát vị đắng, bé c.ắ.n nhiều mới cẩn thận nuốt xuống.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.