LẠC DIÊN - 8

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:19:31
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thay đổi lớn nhất chính là từng kiêu ngạo tự phụ nhất ngày xưa, nay trong mắt đầy ắp bất an và oán khí. 

 

Khiến cả lông mày ánh mắt cũng trở nên dữ tợn lạ thường.

 

Nghe gọi đúng tên nàng , giọng nàng càng lúc càng the thé:

 

“Quả nhiên là ngươi!”

 

“Ngươi về ! Ngươi vẫn tranh Văn Triết với , đúng ?!”

 

“Uổng cho năm xưa còn tưởng ngươi là thứ gì, nào ngờ ngươi thâm tâm hiểm độc đến thế!”

 

“Lấy lui tiến, khiến Văn Triết nhớ mãi quên ngươi!”

 

thì chứ? Vương Lạc Diên, đừng tưởng ngươi thể thắng! Ta là ngươi của năm xưa! Càng để ngươi toại nguyện!”

 

Ta cau mày, tiếng động giằng tay , lên tiếng:

 

“Liễu cô nương, ngươi thể vì bản mắc chứng hoang tưởng, liền cho rằng khác cũng như .”

 

Không ngờ cảm xúc của nàng càng kích động:

 

“Ít ở đó mà đ.á.n.h trống lảng! Đừng tưởng , ngươi chính là chờ ngày hôm nay!”

 

“Giả vờ rời nhiều năm như , khiến Văn Triết tưởng rằng ngươi vĩnh viễn , sinh lòng áy náy mà nhớ mãi quên ngươi, đợi đứa trẻ lớn lên, mượn cớ vì con mà danh chính ngôn thuận về Hạ gia!”

 

“Ta cho ngươi , ngươi đừng hòng!”

 

Có lẽ ngay cả Liễu Lộ Bạch năm xưa khí phách bừng bừng cũng từng nghĩ tới, bản hôm nay trở thành một oán phụ mặt mày dữ tợn như thế.

 

Nàng điên cuồng chất vấn:

 

“Đây chính là báo thù của ngươi đúng ? Ngươi oán và Văn Triết lưỡng tình tương duyệt nên mới tâm địa độc ác, bày mưu khiến những năm qua vì ngươi mà sinh ngăn cách!”

 

“Vương Lạc Diên, ngươi giả vờ thanh cao cái gì? Ngươi hoang tưởng, thế còn ngươi thì ?!”

 

Ta cũng chẳng phủ nhận:

 

“Trước cũng từng , đó là bệnh, cần chữa. Nay chữa khỏi , còn ngươi cần giới thiệu đại phu cho ?”

 

Nàng trông hệt như bệnh đến giai đoạn cuối.

 

26

 

Không là câu nào chọc giận nàng

 

Nàng gần như phát điên, giương nanh múa vuốt lao về phía :

 

“Tiện nhân! Ngươi đúng là đồ tiện nhân!”

 

“Làm càn!”

 

Giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật, ngay đường lớn. 

 

Ngô Vấn khó khăn lắm mới mời tới Doãn Châu. 

 

Giờ việc còn xong, ngay địa bàn của , mặt , dám mạo phạm khách quý của

 

Nếu còn một câu, thì đúng là tự thấy mặt tát đủ đau!

 

Chỉ điều, rốt cuộc cũng lo thừa.

 

Bởi ngay khi Liễu Lộ Bạch sắp chạm , Hạ Văn Triết đến muộn rốt cuộc kịp thời tiến lên một bước, chặn nàng .

 

“Dừng tay!”

 

cũng chẳng cả.

 

Ngưng Sương, theo bôn ba nam bắc, từ trong tay áo trượt một chiếc phi tiêu, hạ giọng:

 

“Lạc Diên tỷ, tỷ chứ?”

 

Ta giơ tay lên, nàng lập tức hiểu ý, thu sát khí, lùi về phía .

 

Bảy năm quang âm, vật đổi dời, cố nhân đều tụ đủ.

 

Ta và Hạ Văn Triết, đối diện , bốn mắt .

 

Cuối cùng cũng gặp .

 

27

 

Hắn trông già nhiều. 

 

Hạ đại thiếu gia phong lưu tiêu sái năm xưa, nay cũng trở thành kiểu thương nhân trung niên mà chính từng khinh thường nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dien/8.html.]

Khi thấy , hai mắt đỏ hoe, giọng run rẩy:

 

“A… Diên.”

 

“Nàng về .”

 

Ta: “Ta…”

 

Hắn tự lẩm bẩm: “Nàng cuối cùng cũng về .”

 

“Nàng , những năm tìm nàng lâu, đêm đêm thể ngủ yên, ngày ngày nơm nớp lo sợ cho nàng, chỉ sợ nàng lưu lạc bên ngoài, gặp chuyện gì ngoài ý .”

 

“Ngay cả phụ mẫu cũng luôn lo lắng cho sự an nguy của nàng…”

 

Ta lên tiếng:

 

“Thật …”

 

“Không thật thật gì cả.”

 

Hắn mừng đến rơi nước mắt, đưa tay nắm lấy tay :

 

“Dù thì tất cả cũng qua , cũng còn quan trọng nữa. A Diên, chúng về nhà, đưa nàng về nhà.”

 

Cuối cùng cũng tìm kẽ hở, mở miệng:

 

“Hạ Văn Triết…”

 

Ngay giây tiếp theo.

 

“Không ! Hạ Văn Triết, ngươi đừng hòng!”

 

Liễu Lộ Bạch Hạ Văn Triết giữ , thì sắc mặt dữ tợn, giọng the thé giãy giụa:

 

“Chỉ cần còn sống một ngày, tiện nhân đừng hòng bước Hạ gia dù chỉ nửa bước!”

 

“Những năm ngươi vì nàng mà hà khắc với , thà c.h.ế.t cũng để nàng yên !”

 

“Lộ Bạch, nàng điên ? A Diên về, nàng còn loạn tới mức nào nữa?!”

 

Thật đúng là hiếm thấy. 

 

Hạ Văn Triết, kẻ năm xưa vì cho Liễu Lộ Bạch một danh phận mà cũng dám chuyện hòa ly với , mà hôm nay thể lạnh mặt quát thấp mắt.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Nếu chuyện đặt bảy năm , quả thực chẳng khác nào chuyện trời.

 

Thế nên Liễu Lộ Bạch . Cười lớn ngừng:

 

“Ta điên ! , điên ! Ta là các ngươi ép đến phát điên!”

 

Hạ Văn Triết chán ghét: “Nữ nhân điên!”

 

Ta: “……”

 

Ta giơ tay, mỗi một bạt tai.

 

Bốp bốp!!! hai tiếng vang dội, đủ thấy lực tay nhẹ.

 

Thành công khiến bộ hiện trường im phăng phắc.

 

Ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía .

 

Sắc mặt vẫn bình thản, chỉnh tay áo xộc xệch, chậm rãi lên tiếng:

 

“Hai vị, giờ thể để vài câu ?”

 

“Ngươi đ.á.n.h …”

 

Liễu Lộ Bạch che mặt, xông tới:

 

“Ngươi dám đ.á.n.h ?!”

 

Ta nắm lấy tay nàng , tặng thêm một bạt tai nữa, lạnh:

 

“Đánh ngươi thì đ.á.n.h ngươi, chẳng lẽ còn chọn ngày ?”

 

“Liễu Lộ Bạch, đừng quên năm đó là ngươi chính thê mà vẫn mặt dày dán tới, cầu xin thành cho các ngươi.”

 

“Giờ thành , ngươi cũng toại nguyện, còn phát điên với gì?!”

 

“A Diên…”

 

Hạ Văn Triết mở miệng.

 

 

 

Loading...