LẠC DIÊN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-09 08:12:59
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

25

Ta và Ngô Vấn nhiều năm khó lòng gặp mặt, đôi bên đều cảm khái khôn nguôi. 

Hỏi han qua loa xong thì cùng ngoài thị sát tình hình các thương hộ ở Du Châu. Cố gắng cho một thể kiếm nhiều bạc hơn, một thể quan hơn. 

Cả hai đều thuần túy lo cho sự nghiệp, chẳng chút lơ là.

Thế nhưng khỏi một tiệm vải, một đứa trẻ đ.â.m sầm lòng. 

Đứa trẻ đó sức nhỏ, nếu Ngô Vấn đỡ một tay thì lẽ như phố năm nào, ngã lăn đất mà "ngủ"

Có điều còn kịp thì đứa trẻ đó chực

Đã cũng vẫn c.ắ.n môi, gương mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ tự trọng hỏi : "Người chứ? Vừa cháu cố ý , nếu thấy đau thì cứ , cháu , cháu sẽ đưa gặp đại phu."

Dáng vẻ "ông cụ non" khiến buồn thương, bèn tháo chiếc chuông nhỏ mua ở Tây Vực dỗ dành: "Ta , còn cháu thì ? Nếu cháu , sẽ đưa cái cho cháu chơi nhé?" 

Chiếc chuông nhỏ nhắn tinh xảo khiến đứa trẻ rời mắt nhưng vẫn quên bĩu môi: "Vũ Qua là nam t.ử hán, chút đau đớn tính là gì chứ?! Cháu chẳng sợ !"

Nghe thấy cái tên đó tay bỗng run b.ắ.n lên. 

Ngay giây tiếp theo tay nắm c.h.ặ.t lấy. Ngẩng đầu lên, liền thấy một gương mặt phần dữ tợn và cố chấp: 

"Chính là ngươi! Ngươi về !" 

"Vương, Lạc, Diên!"

Nàng gằn từng chữ một. 

Ta tốn nhiều sức mới nhận gương mặt , nhướng mày: "Liễu Lộ Bạch?" 

Điều cũng chẳng trách . Bảy năm tuy dài cũng chẳng ngắn, theo lý mà dù thế nào cũng đến mức nhận .

so với một Liễu Lộ Bạch kiêu ngạo tự phụ của bảy năm , nàng lúc thực sự đổi quá lớn. 

Xưa nàng tự phụ là vẻ tự nhiên, thèm lấy lòng bất cứ nam nhân nào nên mặt lúc nào cũng chỉ là một lớp phấn mỏng. 

Còn bây giờ, lớp phấn mặt nàng dầy cộp, đôi môi đỏ rực sắc sảo. Từ một đóa sen thanh khiết biến thành đóa mẫu đơn lộng lẫy.

đó là điều quan trọng nhất. 

Thay đổi lớn nhất chính là một vốn dĩ tự phụ ngạo mạn nhất, nay trong mắt tràn đầy vẻ bất an và oán khí. Kéo theo cả chân mày và ánh mắt cũng lộ vẻ dữ tợn. 

Nghe thấy gọi tên , giọng nàng càng trở nên ch.ói tai: "Quả nhiên là ngươi!"

"Ngươi về ! Ngươi vẫn cùng tranh giành Văn Triết đúng ?! Uổng cho lúc đầu còn tưởng ngươi là thứ gì! Không ngờ ngươi tâm cơ sâu hiểm đến !" 

"Lấy lùi tiến, khiến Văn Triết đối với ngươi vương vấn nguôi! thì ? Vương Lạc Diên, đừng nghĩ ngươi thể thắng! Ta của năm xưa nữa, càng để ngươi đạt mục đích !"

Ta cau mày, bất động thanh sắc gỡ tay nàng , lên tiếng: "Liễu cô nương, cô thể tự mắc chứng hoang tưởng nghĩ khác cũng ."

Nào ngờ nàng càng thêm kích động: "Bớt lảng cho ! Đừng tưởng , ngươi chính là đợi ngày !" 

"Giả vờ bao nhiêu năm nay khiến Văn Triết tưởng ngươi bao giờ nữa, sinh lòng hổ thẹn mà nhớ nhung ngươi dứt, đợi đứa trẻ khôn lớn, mượn cớ con cái để thể danh chính ngôn thuận về Hạ gia!" 

"Ta cho ngươi , ngươi đừng mơ!"

Có lẽ ngay cả một Liễu Lộ Bạch ý khí phong phát năm xưa cũng ngờ bản của hiện tại biến thành một kẻ oán phụ mặt mày dữ tợn thế

Nàng điên cuồng chất vấn: "Đây chính là sự báo thù của ngươi ? Ngươi oán hận và Văn Triết lưỡng tình tương duyệt, nên tâm địa độc ác, tính kế khiến bao năm qua luôn vì ngươi mà nảy sinh hiềm khích!" 

"Vương Lạc Diên, ngươi giả thanh cao cái gì chứ? Ngươi mắc chứng hoang tưởng, còn ngươi thì ?!"

Ta chẳng thèm phủ nhận: "Trước đây cũng mắc, đây là bệnh, chữa. Nay chữa khỏi , còn cô, cần giới thiệu đại phu cho ?" 

Nàng trông vẻ bệnh đến mức vô phương cứu chữa .

26

Không câu nào chọc giận nàng . Nàng gần như phát điên lao về phía , chân tay múa may: "Tiện nhân! Cái đồ tiện nhân !"

"Láo xược!" 

Giữa thanh thiên bạch nhật, chân thiên t.ử, đường cái, vốn dĩ Ngô Vấn vất vả lắm mới mời tới Du Châu. 

Nay việc thành mà ngay địa bàn của , mặt , kẻ x.úc p.hạ.m khách quý của

Nếu mặt một lời thì đúng là tự vả mặt !

cũng lo xa quá

Bởi ngay khi Liễu Lộ Bạch sắp chạm , Hạ Văn Triết đến muộn một bước cuối cùng cũng ngăn Liễu Lộ Bạch

"Dừng tay!"

cũng chẳng . Ngưng Sương, theo bôn ba nam bắc, từ trong ống tay áo trượt phi tiêu, khẽ hỏi: "Lạc Diên tỷ, tỷ chứ?" 

Ta giơ tay lên, nàng hiểu ý, thu sát khí, lùi lưng .

Bảy năm quang âm, vật đổi dời, những cũ đều tụ họp đông đủ. Ta và Hạ Văn Triết, đôi bên

Cuối cùng cũng gặp .

27

Hắn trông già nhiều, vị Hạ đại thiếu gia phong lưu tiêu sái năm nào nay cũng biến thành hạng thương nhân trung niên mà bản từng khinh miệt nhất. 

Khi thấy , đôi mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: "A... Diên. Nàng về ."

Ta: "Ta..."

Hắn tự lẩm bẩm: "Nàng cuối cùng cũng về ." 

"Nàng , những năm qua tìm nàng lâu, đêm đêm thể chợp mắt, ngày ngày lo lắng cho nàng, chỉ sợ nàng phiêu bạt bên ngoài gặp trắc trở gì."

Ta định : "Thực ..."

"Chẳng thực thực gì cả." Hắn mừng phát , định nắm lấy tay : " chuyện qua cả , cũng chẳng còn quan trọng nữa. A Diên, chúng về nhà thôi, đưa nàng về nhà."

Ta cuối cùng cũng tìm kẽ hở để mở lời: "Hạ Văn Triết..."

Ngay giây tiếp theo: "Không ! Hạ Văn Triết, đừng mơ!" 

Liễu Lộ Bạch Hạ Văn Triết ngăn liền gào lên, sắc mặt dữ tợn vùng vẫy: "Chừng nào còn ở đây, con tiện nhân đừng hòng bước chân Hạ gia dù chỉ nửa bước!" 

"Những năm qua vì ả mà bạc đãi , c.h.ế.t cũng để ả yên!"

"Lộ Bạch, ngươi điên ! A Diên về , ngươi còn định loạn đến mức nào nữa?!" 

Thực là chuyện lạ, một Hạ Văn Triết từng vì cho Liễu Lộ Bạch một cái danh phận mà sẵn sàng đòi hòa ly với , nay thể lạnh mặt quát mắng mặt. 

Nếu là bảy năm , chuyện quả thực là chuyện viễn tưởng.

Thế nên Liễu Lộ Bạch , lớn thôi: "Ta điên ! Là điên ! Là các ép cho điên đấy!" 

Hạ Văn Triết chán ghét: "Đồ điên!"

Ta: "..."

Ta giơ tay tặng mỗi một cái tát. Hai tiếng chát chúa vang lên, cho thấy lực đạo hề nhẹ. 

Thành công khiến hiện trường im phăng phắc.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía . Ta sắc mặt bình thản, chỉnh ống tay áo rối, thong thả lên tiếng: "Hai vị, giờ thể để vài câu ?"

"Ngươi đ.á.n.h ..." Liễu Lộ Bạch ôm mặt, định xông lên: "Ngươi dám đ.á.n.h !"

Ta giữ c.h.ặ.t lấy tay nàng , tặng thêm cho một cái tát nữa, lạnh lùng : "Đánh ngươi thì cứ đ.á.n.h thôi, chẳng lẽ còn chọn ngày lành tháng chắc?" 

"Liễu Lộ Bạch, đừng quên năm xưa chính ngươi vợ mà còn mặt dày bám lấy, lóc cầu xin thành cho hai ." 

"Nay thành cho hai , ngươi toại nguyện , còn đến tìm phát điên cái gì nữa?!"

"A Diên..." Hạ Văn Triết định mở miệng.

Ta xoay tay tát một cái nữa, chỉ lạnh giọng: "Cả ngươi nữa, tờ đơn hòa ly đó chính ngươi là ký tên, từ bảy năm chúng còn danh nghĩa phu thê, ngươi lấy tư cách gì mà chỉ trỏ về ?!"

Ta biểu cảm khác của hai , cảnh cáo: "Nay và phu thê hai dưng, nếu còn dám tiến tới gây sự bậy bạ thì đừng trách kiện lên công đường!"

Hai kẻ điên khùng, cũng chẳng xem là hạng gì. 

Vương Lạc Diên của bảy năm mù quáng mới lầm , chứ Vương Lạc Diên của bảy năm chẳng còn mắc chứng hoang tưởng nữa .

Liễu Lộ Bạch phục: "Ngươi tưởng ngươi là ai?!"

Ngô Vấn bên cạnh ngó lơ nãy giờ cuối cùng cũng đen mặt, gần như nghiến răng nghiến lợi: "Bản quan cũng hỏi hai là ai? Ai cho phép các quấy nhiễu khách quý mà bản quan mời tới?" 

Hai đám quan sai vây quanh: "..."

28

Một màn kịch nực đột ngột kết thúc, thấy quan phủ mặt đưa hai , những kẻ khác cũng chẳng dám xem náo nhiệt nữa. 

Chỉ là trong lúc Ngô Vấn còn đang tạ với , đứa trẻ nãy giờ vẫn cạnh trố mắt , giọng còn non nớt hỏi: "Cha gọi là A Diên, , của con đúng ?"

Cơ thể khựng

Cuối cùng cũng về phía nó. 

Đứa trẻ lớn lắm nhưng chăm sóc . Dù cũng là đích tôn Hạ gia, phu phụ Hạ gia tự tay nuôi dưỡng, thể sống tệ .

Nhũ mẫu cùng Hạ Văn Triết vội vã chạy đến tìm nó thấy liền cung kính lạ thường, miệng lí nhí định đưa Hạ Vũ Qua rời : "Thiếu gia, lão phu nhân đang tìm đấy, chúng về thôi." 

Thế nhưng đứa trẻ đó vẫn ngây nhúc nhích. Hốc mắt đỏ hoe tràn đầy nước mắt. Nhìn nghẹn ngào: "Người là con, chính là con..."

"Mẹ ơi, tại cần con nữa. Tổ mẫu sẽ về thôi, nhưng con đợi thật lâu thật lâu, đợi đến khi bà mới c.h.ế.t con vẫn đợi ." 

Đứa trẻ lúc nãy ngã đau cũng chịu nay nước mắt lã chã rơi.

Ta lặng một lát, cuối cùng thở dài một tiếng, tiến tới xoa đầu nó: "Là , đừng nữa." 

Nó ôm chầm lấy eo , thật lớn: "Mẹ ơi!"

Ta ngoài nghĩ gì về , chẳng qua là quá nhẫn tâm, ngay cả con đẻ cũng cần, bao nhiêu năm nay một lời hỏi han, luận về những trong thiên hạ, ai thể m.á.u lạnh vô tình như

Nói thực lòng, khoảnh khắc đó, ngay khi giọt nước mắt của Hạ Vũ Qua rơi xuống, suýt chút nữa, suýt chút nữa đưa nó cùng. 

hổ là con trai của Hạ Văn Triết, chảy một nửa dòng m.á.u của Hạ Văn Triết.

Khi thấy dịu dàng lau nước mắt, gọi tên nó, nó liền vui mừng : "Mẹ ơi, đến đón con , gia đình ba chúng thể ở bên ." 

"Cha đợi lâu lâu, mỗi khi uống say đều phòng của . Cha cho con gọi Liễu Lộ Bạch là , bảo con chỉ nhận một thôi." 

"Mẹ ơi, chúng về nhà thôi."

Sự dịu dàng trong mắt bỗng trở nên lạnh lẽo, chút do dự đẩy nó , vẻ mặt sững sờ của nó mà lên tiếng: "Không, cháu."

29

Hạ Vũ Qua lúc nhũ mẫu bế loạn vô cùng lớn, như thể chịu nỗi oan ức tày trời. Nó gào lên bảo m.á.u lạnh vô tình, bao giờ nhận nữa. 

Tổ mẫu đúng, Vương Lạc Diên là một nữ nhân nhẫn tâm, vì sự sung sướng của bản mà ngay cả con trai ruột cũng chẳng thèm ngó ngàng.

Ta đều thản nhiên nhận lấy tất cả. 

Ngược xem lộ vẻ bối rối, Ngô Vấn ái ngại: "Bản quan cũng ngờ gặp những , Vương cô nương, là bản quan đãi ngộ chu ." 

Ta lắc đầu, thực sự chẳng bận tâm. Huynh chẳng từng thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của khi rời khỏi Hạ gia bảy năm đó .

Lẽ tự nhiên cũng ngập ngừng: "Đứa trẻ đó trông vẻ nhớ mong cô, thế nên, dù là vì đứa trẻ, cô cũng ?" 

Ta bóng dáng nhũ mẫu và đứa trẻ khuất dần tầm mắt, mỉm : "Sẽ nữa." 

"Ngô đại nhân, chúng vẫn nên tiếp tục bàn chuyện về các thương hộ ."

Ta vẫn quên đến đây là để kiếm thêm nhiều bạc hơn.

30

Nói cho cùng, thể diện của Hạ gia thể đ.á.n.h mất. 

Còn ? Chính sự của ở đây vẫn đang tiến hành một cách trình tự. 

Đồng thời, những chuyện cũ giữa và Hạ gia bảy năm cũng khơi truyền khắp nơi. Đi đến cũng khó tránh khỏi dăm ba lời đàm tiếu.

Ngưng Sương tức đến nghiến răng nghiến lợi, nếu ngăn thì phi tiêu trong tay nàng bay rợp trời

" là một kẻ phụ bạc! Hay cho một Hạ gia! Chúng đây Lạc Diên tỷ chịu nỗi oan ức tày trời như thế!" 

"Nếu để mấy tỷ trướng , nhất định quậy cho cái Hạ gia gà ch.ó yên!"

Ta dở dở : "Chỉ là chút chuyện cũ thôi, qua cả . Ta còn chẳng bận tâm nữa, hà tất tức giận?" 

Ngưng Sương giọng càng thêm sốt sắng: " Lạc Diên tỷ, đứa trẻ đó, chẳng lẽ tỷ thực sự cần nữa ?"

"Không cần nữa." 

bỏ nó

Ta tên sai vặt báo khách đến, cuối cùng : "Là nó bỏ ."

31

Khách đang ở sảnh chính, dáng vẻ ung dung hoa quý. 

Dù năm tháng lấy tuổi xuân nhưng vẫn hề đ.á.n.h mất phong thái của một lão phu nhân Hạ gia. 

Khác ở chỗ, năm xưa bà gặp thì mặt mày niềm nở, gọi: "A Diên nhỏ bé, đây cho ngó chút nào." 

Còn bây giờ, bà chỉ liếc xéo qua, lạnh lùng : "Ngươi đến đấy ."

Bất kể là khi đó hôm nay, đều lễ độ : "Lạc Diên, tham kiến lão phu nhân." 

Khách khí xa cách chẳng kém gì bà. 

Gương mặt bà thoáng hiện lên vết rạn, nghiến răng: "A Diên, ngươi và vốn là cố giao, ngươi cũng từng là con dâu nhà , nay ngươi nhất định xa cách với như ?!"

Lăn lộn thương đạo lâu, khả năng những lời đạo đức ràng buộc của thể hảo, thẳng thừng: "Lão phu nhân đến tìm , chẳng lẽ đến để hỏi tội ?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dien-fqpc/chuong-3.html.]

Bị trúng tim đen, Hạ sầm mặt xuống, hừ lạnh một tiếng: "Quả nhiên biền biệt mấy năm cánh cứng , đối với bậc trưởng bối mà vô lễ như !"

"Lạc Diên, hỏi ngươi, năm xưa con trai hòa ly với ngươi cũng là do chính miệng ngươi đồng ý! Tại hôm nay ngươi trở về ôm hận trong lòng, suýt chút nữa hại nó mang họa ngục tù?!"

Ta: "Vậy lão phu nhân tại hỏi xem lệnh lang và lệnh tức tại chặn đường quấy rầy khác giữa phố? Giống như loài ch.ó cứ bám riết buông?"

"Ngươi!" Mẹ Hạ tức phát điên: "Năm xưa còn thấy hổ thẹn vì nó hòa ly với ngươi, giờ nghĩ , ngươi là thiếu phu nhân mà đến một bình thê cũng dung nạp nổi, đố kỵ như thì Văn Triết cần ngươi nữa cũng là cô tự chuốc lấy!" 

"Cũng chẳng ngươi giáo dưỡng ngươi kiểu gì..."

"Hạ lão phu nhân!" Giọng cao hẳn lên. 

im bặt. 

Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của , bà tự chủ mà né tránh. 

Bên tai là từng chữ từng chữ một của : "Năm xưa bà chê chỉ sinh một mụn con gái là , khuyên nạp cho cha để sinh con trai, đó là chuyện của bậc trưởng bối, phận hậu bối tiện nhiều."

"Sau đó Hạ gia đích thực ơn cứu mạng . Làm vợ ba năm, hiếu thuận cha chồng, chăm chồng dạy con, lụng vất vả chẳng quản ngại, tự vấn lòng thấy thẹn với Hạ gia ." 

" Hạ Văn Triết nhất quyết đòi cưới kẻ khác bình thê, sỉ nhục , hòa ly với gì là đúng?! Chẳng việc hòa ly cũng là do các ngầm đồng ý đó ? Sao đến giờ qua miệng các , trở thành kẻ m.á.u lạnh vô tình, đố kỵ vô đức?"

Mẹ Hạ đập bàn: "Nam nhân tam thê tứ , nhà ai chẳng ?!"

"Nhà tam thê tứ thì can hệ gì đến ?! Vương Lạc Diên nguyện ý chung chồng với kẻ khác, thế nên tờ đơn hòa ly ký chẳng chút chần chừ!"

"... nhưng Văn Triết rốt cuộc vẫn yêu ngươi. Những năm qua nó và Liễu thị cãi vã thôi, ngươi trở về chịu gặp nó, nó liền ngày ngày mượn rượu giải sầu. Còn cả Vũ Qua đứa trẻ đó nữa..."

Ta vẫn thản nhiên: "Hắn thế nào thì liên quan gì đến ?" 

Ta ép .

Sắc mặt Hạ tái nhợt đôi chút, cố vớt vát: "Hạ gia chúng cũng ơn cứu mạng với ngươi." 

Ta lạnh lùng liếc : "Nếu vì lẽ đó, bà nghĩ Hạ gia hiện giờ còn thể an nhiên hưởng thái bình ?" 

trợn tròn mắt, tức đến mức suýt thở nổi, đành hậm hực về.

32

Ngày hôm , tin tức suýt nữa chồng cũ tức c.h.ế.t lan truyền khắp nơi. Kéo theo đó là việc buôn bán của các thương hộ cũng ảnh hưởng đôi chút. 

Ngưng Sương mài phi tiêu, nghiến răng nghiến lợi: "Dùng cái chiêu trò hèn hạ , chi bằng để mấy đường một đao giải quyết cho xong!"

Ta vẫn gạt bàn tính, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Hạ gia là ăn, Hạ lão phu nhân cũng đến mức già lú lẫn, lưng quan phủ hợp tác mà còn tới quấy phá. Thế nên kẻ chuyện hẳn đầu Hạ gia."

"Vậy là ai?"

Ta dường như thấy tiếng la hét vùng vẫy của ai đó. 

Chợt nhớ điều gì, hỏi Ngưng Sương: "Thời gian Hạ lão gia ở Du Châu đúng ?" 

Nàng khi chuyện cũ của ngóng về Hạ gia, liền gật đầu.

Vậy thì gì lạ. 

Hạ lão phu nhân hôm qua mới cho phát bệnh, Hạ lão gia ở Du Châu. Những cuối cùng còn đều tụ họp đầy đủ trong căn viện mới mua tạm bợ .

Liễu Lộ Bạch trói tay bịt miệng đưa tới, Hạ Văn Triết mặt đầy vẻ tranh công: "A Diên, đàn bà độc ác hãm hại nàng, giờ bắt nàng về đây, mặc cho nàng xử lý. Nàng chẳng là đang giận nàng ? Giờ bỏ nàng . Ta sai , cũng nhớ chiếc khăn tay thêu diều giấy là do nàng tặng ." 

"Chúng về nhà thôi, cả nhà đoàn tụ."

Cùng với một Hạ Vũ Qua với dáng vẻ y hệt: "Mẹ ơi, đàn bà xa bắt ! Mẹ tha cho cha ?" 

Nó lay lay vạt áo nũng: "Mẹ ơi, con và cha đều nhớ lắm."

Liễu Lộ Bạch trói, bộ dạng nhếch nhác, điên loạn thôi. Đâu còn thấy bóng dáng thanh cao cô ngạo năm xưa. 

Giống như một con ch.ó c.h.ế.t nam nhân yêu nhất quăng xuống chân

Họ đợi sẽ hớn hở vui mừng vì đại thù báo. chỉ lạnh lùng hai kẻ một lớn một nhỏ mặt, gạt phắt , vô cùng chán ghét: "Cút!"

33

Nụ môi hai đều khựng

Hạ Văn Triết ướm hỏi: "A Diên, tại nàng vui?" 

"Năm xưa nếu tại nàng thì chúng hòa ly, giờ nàng còn tung tin bôi nhọ nàng, là vì cho nàng mà."

"Còn nữa... còn cả chiếc khăn tay nữa!" Hắn vội vàng lôi chiếc khăn tay thêu diều giấy , chứng minh điều gì đó: "Nàng nhớ ? Ta là Văn Triết, Văn Triết ca ca đây mà."

Ta cau mày, vẻ chán ghét trong mắt hề giấu diếm: "Chính vì nhớ rõ nên mới thấy ghê tởm. Hạ Văn Triết, Vương Lạc Diên năm xưa đúng là mù mắt mới yêu hạng tồi tệ như ngươi!"

Hạ Văn Triết đả kích nặng nề: "A Diên..."

Ta nhắm mắt , giọng lạnh thấu xương: "Hạ Văn Triết, nếu ngươi dám dám chịu, thừa nhận là kẻ hai lòng, giấu giếm thê t.ử đang m.a.n.g t.h.a.i để nuôi ngoại thất, vì cưới ngoại thất mà ép vợ mới sinh con hòa ly, còn coi trọng ngươi là hạng chân tiểu nhân." 

" vạn ngờ ngươi phủi sạch tội của !"

"Sao? Liễu Lộ Bạch ép ngươi lên giường nàng chắc? Hay là ép ngươi hòa ly với thê t.ử?" 

"Chẳng lẽ chính ngươi tự cho là kẻ si tình, c.h.ế.t sống cũng đòi ở bên nàng ? Sao giờ ngươi hối hận đổ hết lầm lên đầu nàng một cách sạch trơn như ?!"

Ta , Liễu Lộ Bạch quyến rũ nam t.ử vợ chẳng hạng gì, nhưng kẻ đầu sỏ như Hạ Văn Triết càng thứ gì lành! 

Năm xưa cũng còn chút ý khí phong phát, dám rút kiếm bảo đ.â.m , cũng coi như là hạng chân tiểu nhân. 

Ngờ bảy năm quang âm mài mòn hết nhuệ khí, chỉ còn một đống bùi nhùi và một kẻ nhu nhược dám dám chịu!

Hạ Văn Triết cho ngẩng đầu lên nổi, van xin: "Vậy nàng mới tha thứ cho ?" 

Ta lạnh lùng : "Vốn dĩ từ bảy năm một đao cắt đứt, lấy chuyện tha thứ?" 

Sắc mặt xám xịt , lẩm bẩm: "A Diên, đời chúng thực sự hết duyên ?"

"Không." 

Hắn đột ngột ngước mắt lên, ánh mắt đầy vẻ hy vọng. 

Ta dứt khoát: "Là kiếp , kiếp nữa, đời đời kiếp kiếp, Vương Lạc Diên cũng sẽ cùng ngươi bất cứ dính dáng gì nữa!"

Hắn cam tâm: " nàng yêu sâu đậm, thể đổi là đổi ngay ?! Nếu nàng yêu thì sinh hạ Vũ Qua cho chứ?!" 

Hạ Vũ Qua chắn mặt , bảo vệ và đối đầu với : "Mẹ ơi, trách cha, tất cả đều là của đàn bà xa . Cha lừa thôi, cha mà."

mở miệng, Ngưng Sương nãy giờ vẫn nén giận chịu nổi nữa, xắn tay áo lên: "Cái thằng bé , rõ ràng là cốt nhục của Lạc Diên tỷ, đỡ cho kẻ phụ bạc ?! Lại còn trách ngược ruột ?!" 

Hạ Vũ Qua bướng bỉnh, : "Nếu thực sự thương con thì bỏ mặc con một ? Bao năm qua chăm sóc con là tổ mẫu và tổ phụ, dạy con sách chữ là cha." 

"Cha còn cho con , bảo là nhất định nỗi khổ tâm, ngược chính là bà !"

Nó giống như đang trút hết nỗi uất ức kìm nén suốt bảy năm qua, chỉ mà hét lớn: "Lúc chịu ấm ức thì bà ở ! Lúc đói rét thì bà ở ! Lúc nhạo ruột bỏ rơi thì bà ?!" 

"Bà cứ tự vui vẻ sung sướng bao nhiêu năm nay, giờ về tới Du Châu đến một cái liếc bà cũng chẳng thèm ngó ngàng tới , ngay cả khi cầu xin bà cũng chẳng thèm về!"

"Sung sướng? Vui vẻ?!" Ngưng Sương trợn tròn mắt: " là khéo miệng thật đấy! Lạc Diên bao năm qua là nữ t.ử một bôn ba nam bắc, mấy suýt c.h.ế.t dọc đường. Lúc nhạo phận nữ nhi đoan chính, lúc đói rét đường, lúc cửu t.ử nhất sinh suýt sống nổi, các khi đó đang ở ?!" 

"Cái gọi là nỗi oan ức lớn nhất của cháu chẳng qua cũng chỉ là đói một bữa nửa bữa, cháu bao giờ nghĩ cháu ở bên ngoài cầu sinh thế nào ?"

Nàng là học võ nên khí thế hừng hực, Hạ Vũ Qua dù cũng chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi, sợ đến mức mặt mày trắng bệch. 

Ta nắm lấy tay Ngưng Sương, nàng mặt , hốc mắt đỏ hoe: "Lạc Diên tỷ, cố ý xen chuyện của tỷ, nhưng họ thực sự quá bắt nạt !" 

"Bao năm qua tỷ chịu bao khổ cực cũng chẳng hề hé môi nửa lời, trái là họ sung sướng bấy lâu nay đầu còn trách móc tỷ, đúng là đồ khốn nạn."

Ta mỉm lau nước mắt cho nàng: "Cô nương , tấm lòng của . Giờ những chuyện còn cứ giao cho ." 

Thực nực , chồng kết tóc se duyên, đứa con mang nặng đẻ đau mười tháng mười ngày, tất cả đều đang trách nhẫn tâm ích kỷ. 

Ngược chính là nữ t.ử giang hồ mới quen bảy năm nay đầu tiên xót thương cho những vất vả của .

34

Ta bước tới mặt Hạ Vũ Qua. 

Đứa trẻ lúc mới sinh giống Hạ Văn Triết như đúc, giờ lớn lên một chút thì càng giống hơn. Ngay cả cái gốc rễ xa trong m.á.u thịt cũng y hệt. 

Ta thu nụ , nó từ cao xuống, hề đau lòng cũng chẳng chút hối hận mà lên tiếng: "Con năm xưa tại hòa ly ?"

Hạ Vũ Qua khi lời Ngưng Sương thì phần thiếu tự tin: "Cha cũng đàn bà xa lừa thôi, cha mà." 

Vậy là nó

Biết Hạ Văn Triết trong lúc m.a.n.g t.h.a.i mặn nồng với đàn bà khác. Biết Hạ Văn Triết khi t.h.a.i lớn khó sinh, cửu t.ử nhất sinh mới sinh nó, câu đầu tiên mở miệng chính là ép hòa ly. 

Càng khi hòa ly với , Hạ Văn Triết rước Liễu Lộ Bạch về bình thê một cách linh đình.

"Đã thì cũng nên hiểu rằng năm xưa chẳng sinh con."

"A Diên!" Hạ Văn Triết thốt lên. 

Hạ Vũ Qua sững sờ thể tin nổi.

Ta vẫn dừng : "Nếu sớm đàn bà ý khác, cho dù là mạo hiểm một xác hai mạng, cũng sẽ uống một bát t.h.u.ố.c phá thai." 

"Thế nhưng cái mà con gọi là cha giấu giếm , bắt sinh con ép hòa ly."

"Con là đích tôn Hạ gia, chẳng qua chỉ là một đứa con gái mồ côi, dù liều c.h.ế.t cũng chẳng mang con . hà tất mang con gì? Dù sinh con , con cũng là cốt nhục của , việc gì để con chịu khổ cùng?"

Ta liệt kê những chuyện qua suốt bao năm nay: "Thực sự mang con thì e là con cũng như Ngưng Sương , chẳng sống nổi một năm Con đường Tơ lụa ." 

"Bao năm qua con oán hận một lời hỏi han, nhưng những kẻ hầu hạ, nhũ mẫu bên cạnh con đều là những tâm phúc mà để khi còn ở Hạ gia! Họ chẳng hề giấu giếm con, mà con chẳng chịu suy xét kỹ thâm ý trong đó!" 

"Có rằng hễ con ở Hạ gia chịu chút khổ cực nào thì họ đều sẽ gửi thư tới mặt để đón con !"

"Không... ..." Hạ Vũ Qua điên cuồng lắc đầu: "Bà chẳng thèm ở , để mấy kẻ hầu thì ích gì chứ?!"

"Tại vì con?" Ta hỏi ngược : "Ta đối với con ơn nuôi dưỡng, thế nên chẳng cầu con gọi một tiếng gần gũi với , về phía khi tranh cãi với Hạ gia. ít nhất, đối với con ơn sinh thành, trong lúc nỗ lực bay cao về phía mây xanh, con cũng đừng lôi xuống vũng bùn mới ."

Giọng bình thản đến đáng sợ. 

Hạ Vũ Qua dường như cảm nhận điều gì đó, bất an định nắm lấy tay : "Mẹ... ơi..." 

Ngay đó tuyệt tình gạt phắt .

"Hạ Vũ Qua, nợ con, càng nợ cái Hạ gia của các ." 

"Thế nên, nếu các sống yên thì hãy biến cho xa , còn nếu còn dám quấy rầy thì đừng trách tay vô tình."

35

Hai cha con họ để Ngưng Sương đuổi ngoài. 

Ta chẳng dặn kỹ nàng dùng thủ đoạn gì để đuổi, nên nàng tự nhiên mà phát huy. 

Thú thực Hạ Văn Triết dù cũng ơn cứu mạng năm xưa, tuy thanh toán xong xuôi nhưng tự tay vẫn tiện cho lắm. 

Ngưng Sương và thì chẳng nửa xu quan hệ. 

Thế nên Hạ đại thiếu gia tới chỗ chơi một lát thì gãy mất một chân, xem ngưỡng cửa nhà cao quá nên mới khiến sơ sẩy như .

Sau khi hai rời , lấy miếng vải trắng bịt miệng Liễu Lộ Bạch

Kẻ lúc nãy còn gào thét điên cuồng nay còn ràng buộc nữa như trải qua một trận đại bệnh, vật đất. 

Ngơ ngác lên bầu trời, buông xuôi sự vùng vẫy. Giọng nhỏ đến mức khó thấy: "Vương Lạc Diên, ngươi chắc chắn là đang đắc ý lắm." 

"Để trố mắt ngươi chiến thắng. Thứ mà khổ sở cầu xin thì ngươi vứt bỏ như đôi giày rách, ngươi nhất định là đang đắc ý lắm đúng ."

Ta chẳng thấy vui vẻ gì cho cam. 

Thử hỏi ai trời đang gặp một lũ ám quẻ thế mà vui cho nổi. 

nàng nghĩ thì cũng chỉ thể : "Nếu ngươi nghĩ thế thì cũng chẳng phân trần gì."

Nàng lẩm bẩm tự một , nước mắt tuôn rơi: " rõ ràng từng chỉ yêu một thôi mà." 

"Hắn bảo sẽ đưa ngắm cảnh Giang Nam tươi , bảo sẽ bao giờ để chịu sỉ nhục nữa. tại khi thành thứ đổi hết chứ?"

Họ bắt đầu như bao cặp đôi oán phụ khác, cãi vã và trách móc lẫn . Nhiều lúc Liễu Lộ Bạch cũng từng nghĩ tới việc xuống chuyện t.ử tế. 

nào cũng thể nhẫn nhịn nổi, cuối cùng nàng thậm chí bắt đầu nghĩ rằng việc bất chấp lời tiếng của thiên hạ để giành lấy chồng sai

Không... nàng chịu thừa nhận sai.

Thế nên nàng bắt đầu nỗ lực hùa theo Hạ Văn Triết, lớp phấn mỏng manh biến thành khuôn mặt dầy cộp đỏ rực, sự kiêu ngạo tự phụ biến thành sự đa nghi ngờ vực. 

Bảy năm trời biến thành một kẻ điên khùng dữ tợn như . Rõ ràng... rõ ràng nàng toại nguyện nhưng cũng chính nàng trắng tay .

Giờ đây nàng ruồng bỏ, t.h.ả.m hại vô cùng, lúc còn hỏi : "Tại nhân cơ hội mà báo thù một trận cho hả ?" 

Ta chẳng hề thương hại nàng , thực lòng: "Những ngày tháng sắp tới của ngươi sẽ chẳng dễ dàng gì ." 

Đã là sẽ chẳng dễ dàng gì thì hà tất phí thời gian kiếm bạc mà bẩn tay gì?

Nàng lớn tự giễu, lảo đảo biến mất trong màn đêm.

36

Những việc và Ngô Vấn định thuận buồm xuôi gió. 

vẫn là câu với Hạ lão phu nhân, sở dĩ họ thể yên như là vì vẫn gì cả. Nay chủ động chọc tới thì cũng đừng trách tay báo thù. 

Ta thẳng tay xâu xé mất ba phần công việc ăn của Hạ gia, khiến nó lộ rõ vẻ tiêu điều, nguyên khí đại thương, chỉ còn ngậm ngùi thu chẳng dám động đậy gì nữa.

Đợi đến khi việc công thành danh toại, cũng chuẩn rời khỏi Du Châu để mở mang công việc ăn lớn hơn. 

Ngô Vấn tới tiễn , nhắc tới một vụ án mạng xảy gần đây ở Du Châu. 

Đại khái cũng chỉ là chuyện bỏ vợ thành ngược vợ hạ t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t, cả hai đều ôm hận mà vong mạng. Đến khi hầu phát hiện thì vô phương cứu chữa. 

Gia đình đó vốn chỉ một mụn con trai độc nhất, nay mất chỉ còn một đứa cháu nội, gia tộc như e là sẽ ngày càng sa sút.

Ta xong cũng chỉ đáp một câu thế sự vô thường. Rồi thấy của thương đoàn tới đợi từ lâu, họ thúc giục: "Chưởng quỹ, lên đường thôi!" 

Ta lập tức gạt phắt chuyện đó sang một bên, lên ngựa mỉm đáp: "Tới đây!"

Lần mang theo cả nhũ mẫu và những tâm phúc Hạ gia bao năm qua. Lúc bấy giờ nắng xuân rực rỡ, cỏ mọc én bay.

[HẾT]

Loading...