LẠC DIÊN - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-09 08:12:48
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Không phu quân, Hạ biểu ca, cũng chẳng Văn Triết ca ca. 

Mà là Hạ Văn Triết.

Nhiều năm thiếu niên đó lúc rời điều gì cũng với . Bảo đợi , sẽ cưới , nếu kẻ bắt nạt , đợi về sẽ đ.á.n.h trả

Thế nhưng duy chỉ một điều . Nếu kẻ bắt nạt chính là , thì cho .

14

Vốn là một đoạn nghiệt duyên thời niên thiếu. 

Vốn là ơn cứu mạng. 

Giờ đây nghiệt duyên dứt. Cái mạng còn nợ đó, thiếu phu nhân Hạ gia ba năm, hiếu kính cha chồng, sinh hạ đích tôn, tính thế nào cũng trả xong .

Phu phụ Hạ gia giận lo, nhưng dù cũng là nhi t.ử của , dáng vẻ màng mạng sống của Hạ Văn Triết, họ tự nhiên sẽ mủi lòng, thiên vị. 

Lời lẽ giữa chừng cũng mang ý khuyên nhủ.

"Nam nhi đời , tam thê tứ cũng là chuyện thường." 

Họ tìm thương lượng. 

Làm loạn bao ngày, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , mắng cũng mắng , vẫn lùi nửa bước. Thấy cứng lòng như , trong lời lẽ của nhị lão khó tránh khỏi thêm phần bất mãn.

Ta phản bác. 

Chỉ đưa hài nhi tròn tháng sang. 

Đó là cốt nhục của Hạ gia, Hạ Văn Triết thiên vị thì chẳng rõ, nhưng phu phụ Hạ gia già đến mức lú lẫn, hẳn sẽ để con chịu thiệt. 

Ta một khi là định sẵn kiếp phiêu bạt, mang theo nó chỉ khiến nó chịu khổ, chẳng cho nó gì.

Còn Hạ Văn Triết, khi đơn hòa ly, hiểu im lặng lâu. Như để bù đắp, đưa cho ít tài vật, còn mua cho một căn nhà ở phía Đông thành.

"Mọi chuyện thu xếp thỏa, chúng tuy phu thê nữa nhưng vẫn thể . Huống hồ con vẫn còn đây, Lộ Bạch tính tình lương thiện dễ gần, nàng thể về thăm con bất cứ lúc nào..." 

Hắn vội vàng điều gì đó.

Ta cầm tờ đơn hòa ly, lướt qua vai : "Không." 

"Sẽ về nữa."

15

Lời dứt, ngẩn theo bóng lưng rời

Mẹ chồng bế cháu nội, lên tiếng: "A Diên tính khí cương liệt, chỉ là lời lẫy mà thôi. Dù vẫn còn đứa trẻ tròn tháng, thể về thăm?" 

"Hơn nữa con bé vốn nặng tình với con, sẽ ."

Lúc , bà mới lý do vì ngăn cản rời : "Đợi đến khi đó con lời ngon ngọt, bảo rằng sẽ cưới Liễu Lộ Bạch bình thê, vị trí chủ mẫu trong nhà vẫn là của con bé, chẳng sẽ về ?"

Hạ Văn Triết nét mặt lưỡng lự: ", con và Lộ Bạch là chân tâm tương ái, thể..."

Mẹ Hạ cho là đúng: "Vậy con đối với A Diên cũng chẳng vô tình. Con vốn là trưởng t.ử trong nhà, những phận như thế bên ngoài ai chẳng tam thê tứ ?" 

"Nhi t.ử khoan hậu, phụ lòng Liễu thị, nhưng cũng đừng để A Diên chịu thiệt."

"Nói cũng , con bé vẫn là con gái Vương gia. Những năm qua hiếu kính cha chồng, quán xuyến nội gia, còn sinh đích t.ử cho con. Tuy chút cương liệt, nhưng cứ để con bé chịu khổ một thời gian, đợi con bé cái của con mà về, tự khắc sẽ hiểu đạo thiếu phu nhân, điều quan trọng nhất chính là rộng lượng." 

"Không thể cả đời chiếm giữ phu quân cho riêng ." 

"Lúc đó con cũng đừng so đo với con bé nữa, đón về nhà vẫn như , cùng sống qua ngày." 

"Đây cũng là ý định của cha con."

Mẹ Hạ sắp xếp chuyện đấy, tự thấy thẹn với lòng, lôi cha Hạ lá chắn. 

Cuối cùng cũng khiến Hạ Văn Triết vốn tự phụ thâm tình d.a.o động. 

"Như ... cũng ."

16

Lộ Bạch giống Lạc Diên, nàng rộng lượng khoáng đạt, nhất định sẽ so đo như Lạc Diên. 

Nghĩ đến đây, mới chú ý đến đứa trẻ trong lòng Hạ. 

Nói thì từ lúc m.a.n.g t.h.a.i gặp Liễu Lộ Bạch. Một lòng yêu thương đều dồn cả Liễu Lộ Bạch, nếu vì sợ sảy t.h.a.i tổn hại thể , đa phần đứa trẻ cũng chẳng giữ .

Càng khỏi khi sinh nó , Hạ Văn Triết bận rộn lo cho Liễu Lộ Bạch một cái danh phận, trong lòng thấy hổ thẹn dám gặp , nên ngày ngày ngược xuôi bên ngoài. 

Tính kỹ , đầu cha, cũng là đầu tiên quan sát kỹ đứa con đầu lòng của , là đứa trẻ do ba năm phu thê sinh .

như , đứa trẻ tuy tuổi còn nhỏ nhưng đôi lông mày và mắt thực sự giống như đúc. Khiến khỏi xúc động, đưa tay lấy chiếc khăn tay trong ống áo trêu đùa, thấy đứa trẻ khanh khách. 

Khóe môi cũng nở nụ , theo bản năng hỏi: "A Diên đặt tên cho con là gì?"

"Chưa tên."

"Cái gì?" Hạ Văn Triết kịp phản ứng.

Mẹ Hạ đáp: "Con bé đặt tên cho đứa trẻ."

"Bộp." 

Chiếc khăn rơi xuống đất.

16

Hạ Văn Triết sững sờ. 

Không hiểu , theo bản năng nghĩ đến câu lúc rời : "Sẽ về nữa." 

Trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang.

Mẹ Hạ bên cạnh hiểu, giải thích: "A Diên yêu con như , định bụng là để dành cái tên cho con đặt mới ." 

"Vừa , nay con đang ở đây, hãy đặt cho đứa trẻ một cái tên."

Phải , ngoài ai cũng thấy rõ A Diên yêu sâu đậm. Không oán hối, chu đáo ân cần. Thế nên A Diên thể chứ? 

Nhất định là A Diên đang giận dỗi thôi. 

Nói cũng , chuyện đúng là cân nhắc chu , chỉ nghĩ đến Lộ Bạch cô khổ nơi nương tựa, bận rộn lo cho nàng một cái danh phận mà quên mất A Diên cũng chịu ấm ức.

Mẹ đúng, xưa nay nam nhân tam thê tứ vốn là chuyện thường. Hắn chẳng qua chỉ là yêu thêm một , cưới bình thê cũng là lẽ thường tình. 

A Diên là thiếu phu nhân, nên rộng lượng một chút. Lần rời chẳng qua là giận quá thôi, đợi qua thời gian nguôi giận tự khắc sẽ về. 

Đến lúc đó thành tâm nhận , A Diên sẽ mủi lòng thôi. Quan trọng nhất là Vương gia sớm cửa nát nhà tan, chỉ còn A Diên. 

Thế nên ngoài Hạ gia , A Diên còn thể chứ?

Hạ Văn Triết lòng nhẹ nhõm hẳn, đứa trẻ : "Vậy gọi là Vũ Qua ." 

Hạ Vũ Qua.

A Diên sẽ thích cái tên thôi. 

Hắn vui vẻ nhặt chiếc khăn tay lên. Trên chiếc khăn đó thêu một con diều giấy mấy tinh xảo, trông như là tác phẩm của mới học.

Hắn quên mất nó từ khi nào. Dù những năm qua khi thì du lãng giang hồ, khi thì xuống phía Nam kinh thương, và việc gặp qua nhiều vô kể. 

Thời gian trôi , những chuyện quan trọng tự nhiên sẽ dần mờ nhạt. 

Chiếc khăn cũng

Đã mấy vứt cho rảnh, một chiếc khăn tay thôi mà, xưa nay thiếu. Thế nhưng hiểu mỗi định vứt đều nỡ. 

Cứ như thể chiếc khăn thực sự vật phàm tục, nhưng nó đại diện cho điều gì thì quên bẵng . Chỉ nhớ rằng dù thế nào cũng nên vứt .

17

Một tháng . Hạ gia tổ chức lễ cưới rước Liễu Lộ Bạch vô cùng long trọng. 

Hạ Văn Triết dường như thông suốt. Hắn yêu sự phóng khoáng và tâm đầu ý hợp của Liễu Lộ Bạch, cũng nảy sinh tình cảm với vợ tào khang dịu dàng đoan thục là trong suốt ba năm qua. 

Thế nên chẳng phụ lòng ai cả. 

Những gì khi cưới, Liễu Lộ Bạch cũng nên . Tương tự, sự sủng ái mà Liễu Lộ Bạch từng nhận , cũng sẽ bù đắp cho khi về. 

Hắn là trưởng t.ử Hạ gia, là gia chủ tương lai, cưới hai vợ gì là ? Khi đó là thiếu phu nhân, Liễu Lộ Bạch là bình thê, vẹn cả đôi đường.

dường như hề báo cho Liễu Lộ Bạch. 

Đến nỗi đêm tân hôn, động phòng hoa chúc, gương mặt rạng rỡ hỉ khí của Liễu Lộ Bạch khi dự định của đều hóa thành tro bụi. 

Đây cũng là điều lâu đó. 

Chỉ rằng đêm động phòng hoa chúc mà nàng bất chấp tất cả để giành lấy, dù Hạ Văn Triết thê t.ử mang thai, cuối cùng trôi qua chẳng mấy vui vẻ.

Cũng chẳng lạ gì. 

Bởi ngày nàng xông đến mặt , hùng hổ đòi thành cho nàng và Hạ Văn Triết, nàng : "Đời chẳng còn gì cả, chỉ duy nhất tình yêu của Văn Triết. Ta yêu cũng yêu , lẽ tự nhiên chúng nên ở bên ." 

"Trái là cô, Vương cô nương, phu quân của cô yêu cô, mà cô chẳng chút khí cốt hòa ly, cứ bám riết buông thì ích gì?" 

"Cô là vợ cả thì ? Văn Triết yêu ai đó mới là vợ , nếu yêu, sớm muộn gì cũng sẽ bỏ cô thôi. Đã như , thành cho chúng ?"

Khi những lời , mày liễu của nàng đầy vẻ kiêu hãnh, bằng ánh mắt thương hại và lý lẽ sắc bén. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dien-fqpc/chuong-2.html.]

Như nàng mong , khí cốt của trỗi dậy. 

Ta hòa ly. 

Cũng thành cho họ. 

nàng dường như quên mất một điều: tình yêu của nam nhân thể chia đôi. 

Khi nam nhân mà nàng tự hào là lưỡng tình tương duyệt bảo nàng rằng chỉ chia sẻ tình yêu của với một nữ nhân khác, mà còn chung sống hòa thuận với đó... 

Có thể hình dung đêm động phòng hoa chúc thực sự chẳng mấy .

18

Ví như mới cưới đầy nửa tháng, thêm một nữa Hạ Văn Triết và nàng vì chuyện nhỏ nhặt mà cãi vã. Hạ Văn Triết thực sự nổi giận. 

Rõ ràng lúc ở căn nhà bên ngoài , họ sống vô cùng mặn nồng. khi cưới về, còn ở đó, Liễu Lộ Bạch quán xuyến việc nội gia. 

Nàng vốn tâm trí ở đó, đương nhiên bắt tay vô cùng khó khăn. Thêm đó Hạ bận chăm sóc đích tôn, ai giúp đỡ, chỉ trong vòng nửa tháng chuyện nội gia trở thành một đống hỗn độn. 

Hạ Văn Triết mệt mỏi cả ngày trở về còn giúp nàng dọn dẹp bãi chiến trường. Lẽ tự nhiên, nỗi oán hận cũng theo đó mà tăng lên.

"A Diên khi ở nhà thể quán xuyến nội gia đấy, nàng hiểu cũng thôi , hà tất chịu để nàng về?" 

"Hơn nữa vốn là gia chủ, tam thê tứ gì là ? Đừng quên năm xưa nàng cũng với A Diên. Lộ Bạch, từ bao giờ nàng trở nên hẹp hòi như ?"

Hạ Văn Triết đầy vẻ thất vọng: "Nàng lúc nàng và nữ t.ử khoáng đạt cùng đàm đạo thiên nam địa bắc khi cứ như hai khác ."

Sắc mặt Liễu Lộ Bạch tái nhợt, thể tin nổi đối diện: "Văn Triết, thể như ?"

Hạ Văn Triết lỡ lời, dù cũng là yêu, dẫu trong lòng thất vọng nhưng vẫn loạn thêm. 

Lúc đây bỗng nhiên đặc biệt nhớ vợ dịu dàng chu đáo năm xưa. 

Mà Hạ đại thiếu gia gì là ngay lập tức. Vì thẳng về phía căn nhà mua cho A Diên. 

Đã lâu như , chắc nàng cũng nguôi giận . Cùng lắm thì nhận với nàng là

A Diên yêu như , nhất định sẽ theo về thôi. Khi đó Lộ Bạch cần lo chuyện nội gia nữa, thứ thể về như cũ. 

Mọi chuyện sẽ đấy, chứ cái vẻ hỗn loạn như hiện giờ.

Còn việc theo về , từng nghĩ tới. Bởi vì chúng chẳng vẫn còn một đứa trẻ đang còn quấn tã đó ?

19

"A Diên!" 

Vừa xuống ngựa, Hạ Văn Triết đợi nổi mà gõ dồn dập cửa nhà. Động tĩnh lớn đến mức khiến chủ nhân mở cửa mặt mày vô cùng khó coi: "Ngươi là ai?! Tại tự ý gõ cửa nhà dân?"

Hạ Văn Triết phản ứng còn mạnh hơn, cảnh giác nam t.ử dáng vẻ thư sinh yếu ớt mặt, giọng lạnh lùng: "Ngươi là ai?! A Diên ? Chủ nhân căn nhà ? Ta gặp nàng !"

"A Diên? A Diên nào?" Thư sinh hiểu.

 "Căn nhà từ một tháng rưỡi bán cho mà?" 

"Lúc đó tiểu nương t.ử trông vẻ thất thần đó khi bán rẻ căn nhà cho lập tức thẳng hề đầu ."

"Đi ?!" Gương mặt Hạ Văn Triết biến sắc, vội vàng hỏi: "Đi ?! Khi nào nàng ?!"

Thư sinh như kẻ ngốc: "Đã bán nhà thì đương nhiên sẽ nữa. Còn ư? Ngươi là ai?! Tại cho ngươi ?!"

"Rầm" một tiếng, cửa đóng sập

Giống như một tiếng sấm nổ ngang tai Hạ Văn Triết. 

Lúc đây cuối cùng cũng hiểu

Ta thực sự sẽ về nữa. 

Không giận dỗi, cũng chẳng lạt mềm buộc c.h.ặ.t mà là cần nữa . Cùng với đứa trẻ, tất cả đều cần nữa.

20

"Đương gia?! Đã chuẩn xong ? Xong thì chúng lên đường thôi!"

Lúc đây, đang theo thương đoàn về phía Tây. 

Nay triều đình mở mang Con đường Tơ lụa, thương đoàn nườm nượp ngớt. dùng phận nữ nhi phần an

Ta bèn bôi mặt nhọ nhem, cải trang thành một thiếu niên buôn. Bỏ một ít bạc, lập một đội thương đoàn, học cách buôn bán tơ lụa. Chẳng mấy suôn sẻ nhưng cũng chịu thiệt thòi lớn.

Đây chẳng là do vận khí , mà chủ yếu là do nhất thời nảy ý mà là chuẩn từ

Trong một tháng Hạ Văn Triết loạn để lo danh phận cho Liễu Lộ Bạch, cũng suy nghĩ thấu đáo suốt một tháng. 

Thay vì mòn mỏi cả đời khổ sở cầu cạnh một , chẳng thà tự cứu lấy . Mất bò mới lo chuồng cũng muộn. 

Nếu thiếu niên từng khiến mòn mỏi chờ đợi ngày cưới lòng đổi , thì hà tất tự oán tự sầu?

Gia quy Hạ gia bao nhiêu thê rõ. 

là con gái Vương gia, cha cả đời một đời một kiếp một đôi . Họ nâng niu nuôi nấng Vương Lạc Diên khôn lớn để vì một nam nhân mà sống dở c.h.ế.t dở, thấp hèn khép nép. 

Hắn yêu , cũng chẳng cưỡng cầu. Nào là hôn ước từ nhỏ, ơn cứu mạng, hồng nhan tri kỷ, bình thê hòa ly... nợ của , nợ của , sớm thành một đống bùi nhùi. 

Thôi thì cũng lười phân định. 

Một tờ hòa ly, một đao cắt đứt là xong.

21

Vương gia và Hạ gia vốn là thế giao, đương nhiên cũng đều là gia đình thương gia. Ta là con gái độc nhất nhà họ Vương, tai mắt thấy nên việc buôn bán cũng nhanh ch.óng bắt nhịp. 

khi rời khỏi Hạ gia, cũng chỉ tiêu trầm trong chốc lát dứt khoát .

Thư sinh họ Ngô gặp lúc đó. Huynh là cử t.ử đang chuẩn cho kỳ thi xuân, đang thiếu chỗ ở. 

Có điều túi tiền eo hẹp, một căn nhà yên tĩnh thực sự khó tìm. Đã còn mang tấm lòng bao đồng, thấy lão bản thu mua nhà của ý ép giá khó liền xông lên đòi công đạo. 

Kết quả quá rõ ràng, đẩy ngã lăn đành, sách vở trong tráp cũng rơi vung vãi khắp nơi.

Ta cúi nhặt một cuốn sách lên, thấy đó những lời chú giải với nét chữ ngay ngắn. Nhìn vị thư sinh đang đất với hai con mắt sưng húp, lên tiếng: "Vị công t.ử , ở đây thể ngủ ." 

Huynh đáp: "...Cảm ơn nhé."

22

Ta tìm cho một chỗ thể ngủ . Nhìn căn nhà đó nghĩ đến cái giá đưa , chỉ thấy thật thể tin nổi. 

Ta thản nhiên : "Dù cũng đang cần bán gấp, vì để kẻ khác hưởng lợi, chi bằng kết một thiện duyên."

"Có ... là chuyện phu quân phụ bạc của cô ?" Huynh dè dặt hỏi. 

Huynh đều là do lão bản ép giá

Đại khái là , đứa con gái mồ côi điều, Hạ đại thiếu gia cưới là phúc đức tám đời , mà còn dám cao cho cưới bình thê nạp

Đáng đời một tờ đơn hòa ly đuổi .

Lời lẽ thô thiển, đến ngoài như cũng lọt tai mà "rút đao" tương trợ. 

Ta gật đầu. 

Huynh tức giận mắng xối xả: "Người thường kẻ trượng nghĩa phần nhiều là phường hàng thịt, kẻ phụ bạc phần nhiều là giới độc thư, kẻ đó đến cả sách cũng bằng!" 

Ta nước mắt, chẳng ngờ còn mắng kẻ khác mà mắng luôn cả chính .

Thấy định bán nhà , sợ nghĩ quẩn, bèn ướm lời hỏi: "Vậy cô còn gia đình chồng, cũng chẳng còn nhà đẻ, định ?" 

Ta nhận lấy bạc đưa, bước ngoảnh : "Căn nhà nhỏ hẹp thể giam cầm nửa đời . Vậy thiên hạ rộng lớn nhường , lo gì chỗ dung ?"

23

Con đường Tơ lụa xa thăm thẳm, gió mưa mịt mù. 

Đã mấy suýt nữa mất mạng. 

Nói là dứt khoát , thanh thản vướng bận, đều là giả cả. Nhìn nửa đời của , nuôi dưỡng nơi khuê môn, gả chồng sinh con, Hạ Văn Triết chiếm mất một nửa trong đó.

Thế nhưng ngay chính lúc vùng vẫy thoát khỏi đống bùn cát vùi lấp, lúc thoát khỏi sự truy sát của bọn thảo khấu hung hãn đường, lúc suýt trắng tay thương trường từ cõi c.h.ế.t trở về... 

Ngoảnh đầu , dường như Hạ Văn Triết là chuyện của kiếp

Hồng trần cuồn cuộn, si nam oán nữ vô

Ta cuối cùng cũng thoát khỏi biển tình hận thù .

24

Ngày trở Du Châu, nơi ở của Hạ gia, là chuyện của bảy năm

Công việc buôn bán của Con đường Tơ lụa cuối cùng cũng vững và phát triển lớn mạnh. 

Giờ đây Con đường Tơ lụa ai cũng đến một vị nữ lão bản tài ba, trướng vô , thể là phú giáp một phương.

Lần trở Du Châu là vì Ngô Vấn. 

Vị cử t.ử chuẩn cho kỳ thi xuân năm xưa rốt cuộc cũng toại nguyện. Thỉnh thoảng thư từ qua với , mới điều về Du Châu quan, lập chút công trạng. 

Chi bằng do kết nối, thể mở rộng thị trường, bách tính Du Châu hưởng lợi, thương gia Du Châu cũng thể bắt nhịp với Con đường Tơ lụa. 

Lợi cả đôi đường. 

Lẽ đương nhiên chẳng lý do gì để từ chối.

Còn những cũ, gặp là điều tất yếu. Chỉ là ngờ gặp đầu tiên là Liễu Lộ Bạch.

Loading...