"Ái chà, đây dù cũng là một chút tâm ý của Dao Dao mà, cảm ơn nha, Dao Dao." Hạ Như xong, sắc mặt lạnh , cố ý đem miếng thêu chữ thập do Dao Dao thêu ném lên một chiếc bàn đầy rác.
"Mình còn tiếp khách, cứ tự chơi nhé, Dao Dao.
Muốn ăn gì cứ lấy, đừng khách sáo."
Ánh mắt thất vọng liếc về phía miếng thêu chữ thập tinh xảo vết bẩn nhuộm đầy, cô chậm rãi cầm lên, lòng thắt đau đớn kỳ lạ.
, miếng thêu chữ thập thực sự đáng tiền, nhưng bên trong đều là tâm ý của , hàng hiệu thì ?
Đồ xa xỉ thì thế nào?
Đối với cô mà , bất cứ thứ gì cũng bằng tất cả những gì tự tay .
Đối mặt với từng đứa công t.ử nhà giàu mang kính màu , cô thực sự quen , cũng trách móc bọn họ cái gì, dù đều cùng một thế giới, thế nhưng...
Cô thể tha thứ!
Không thể tha thứ việc bọn họ tôn trọng thứ !
"Hạ Như!
Cậu đó!!"
"Chuyện gì , Dao Dao?"
Sải bước một cái, xông đến mặt Hạ Như, cô phẫn nộ giơ miếng thêu chữ thập đầy vết bẩn trong tay lên: "Quà tặng dù đáng tiền nữa, nhưng đây là tâm ý của , thích thể , hà tất đối xử với nó như ?!!!"
"Dao Dao , đa nghi quá , thích .
Chỉ là...
nó thực sự phù hợp để bày biện trong nhà ."
" đấy Lạc Dao Dao, cô nghèo thì cũng thôi , hà tất mang thứ đồ khiến buồn nôn thế ?
Cô quà Hạ Như nhận xem, món nào mà giá trị vạn tệ, loại đồ của cô cũng dám mang ?"
"Hết cách , ai bảo cô cách lấy lòng Phong thiếu?
Cuối cùng rơi kết cục đá, bây giờ chỉ phần nhân viên thang máy thôi.
nhớ đây, đồ cô mặc, đồ cô dùng món nào là hàng đỉnh của trường chúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-60.html.]
cô bây giờ xem?
Ha ha ha ha." Tiếng nhạo báng, tiếng mỉa mai, lớp át lớp .
Cô hiểu , cũng rõ , buổi tiệc sinh nhật hôm nay e rằng Tiểu Mạn đến, đây chỉ đơn thuần là Hạ Như lừa đến, để thỏa thích nhạo báng mà thôi.
" cho các , những bộ quần áo mặc lúc cũng giống như bộ quần áo bây giờ thôi!"
, cô hề dối, Phong Thần Dật đúng là tặng cô nhiều thứ, nhưng cô ít khi mặc, vẫn mặc những bộ đồ vỉa hè vài chục tệ, mà những đó tôn sùng là mốt, luôn hỏi cô thương hiệu gì, thương hiệu gì.
Sao bây giờ, cô chia tay với Phong Thần Dật, mặc những bộ đồ thành rác rưởi ?
Thật là nực .
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Được , Lạc Dao Dao, cô đừng giải thích nữa.
Thực cô hòa với Phong thiếu đúng ?
Không nha, mấy ngày còn gặp Phong thiếu đó, là, bây giờ gọi một cuộc điện thoại hỏi xem hòa với cô nhé?" Một cô gái trong đó xong liền từ trong túi lấy điện thoại .
Cô hiểu tại trong mắt vĩnh viễn đều là giàu cao cao tại thượng; nghèo thì vô cùng thấp kém?}
Từ khi cô và Phong Thần Dật chia tay 2 năm , Phong Thần Dật Minh Minh là Ba triệu hồi về Trung Quốc, nhưng trong trường lời đồn là cô c.h.ế.t sống hòa với Phong Thần Dật, cho nên Phong Thần Dật vì thoát khỏi sự đeo bám của cô mới về Trung Quốc.
Xem trong mắt bọn họ, là loại rời xa Phong Thần Dật thì sống nổi ? "Không cần gọi điện thoại cho nữa, bạn trai !"
"Hả.
Không chứ?
Dao Dao, nhắc tới?
Bạn trai nghề gì?
Bảo An?" Hạ Như vẫn luôn im lặng liền mỉa mai lên tiếng: "Như là nha, Dao Dao, bạn trai cũ của là Nhị Công T.ử của Phong thị, thể tùy tiện tìm một tên Bảo An bạn trai hiện tại chứ?
Cậu cũng quá kém gu đó?"
"Ha ha ha ha..."
'Dao Dao mến, đừng với chính là vị hôn phu của nhé, nếu chỉ thấy gu thẩm mỹ hiện tại của càng ngày càng thấp kém, đến cả loại đàn ông đẳng cấp đó cũng .'