Vừa nãy Phong Thần Dật chẳng còn hung dữ ?
Sao mặt giúp Ngự Ngạo Thiên ?
Ánh mắt nghi hoặc vô tình thấy hai bản tài liệu đặt bàn , cô tò mò mở xem...
Một bản là kế hoạch hỗ trợ do Bác Sâm đưa , một bản là kế hoạch hỗ trợ do Phong thị đưa , bản kế hoạch của Phong thị ký tên của Phong Thần Dật.
Lại hai ly rượu vang uống dở bàn, cần hỏi...
bọn họ đạt thỏa thuận từ lâu !
Đáng c.h.ế.t!
Cô...
Bị hai gã đàn ông bá đạo phúc hắc đem trò đùa !!!!
Tức!
Tức chứ!
Nhớ đây Ngự Ngạo Thiên từng cùng Long Diệp kẻ tung hứng phối hợp lừa cô , ngờ bây giờ hợp tác với Phong Thần Dật để lừa cô?
Phía Phong Thần Dật cũng thế, đây mỗi cô chuyện cầu xin , chắc chắn sẽ chỉnh cho một trận mặt, đó tên mặt sẽ lập tức thỏa mãn các yêu cầu của cô.
Haiz, xem cô vẫn hiểu rõ hai đàn ông lắm, dường như cũng đ.á.n.h giá thấp mối quan hệ là địch là bạn của hai họ!
"Ngự tổng, đủ." Thấy Ngự Ngạo Thiên chuẩn năm phần bít tết, Phong Thần Dật Tự Tin lắc đầu.
"Cho cô ăn ba phần còn đủ ?"
"Giới hạn của cô là sáu phần!
Thông thường năm phần là .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Anh chuẩn năm phần, thì hai khỏi cần ăn luôn."
"..." Ngự Ngạo Thiên mới , hóa cái thứ nhỏ bé khi ở bên cạnh căn bản là từng ăn no ?
"Thần Dật, đây vất vả ."
"Sau vất vả là đấy, Ngự tổng."
Hai ăn ý an ủi lẫn , mà ý tứ hàm súc chính là...
cái thứ nhỏ bé trông thì gầy gò yếu ớt, sức ăn còn khủng hơn cả hai gã đàn ông đại thụ bọn họ ?!!
"Các cần..." Dao Dao vẫn luôn nghỉ ngơi thực sự chút đành lòng, đang nghĩ xem nên qua giúp một tay , nhưng khi cô đầu thấy cảnh tượng trong bếp, lập tức nuốt ngược lời định trong.
Chủ yếu là hình ảnh trong bếp quá hòa hợp, hai đàn ông phối hợp ăn ý, phân công rõ ràng, còn vui vẻ, Hoàn Toàn để bất kỳ kẽ hở nào cho cô xen , y hệt một cặp "tình nhân nhỏ" ngọt ngào.
"Ực" Dao Dao nuốt nước bọt, đột nhiên cảm thấy ở đây liệu giống một bóng đèn, phiền thế giới hai của bọn họ nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-505.html.]
mà...
bức tranh thật là tình cảm nha!
Đoạn tụ ???
Oh...
hai đàn ông đều trai như , hình tượng như , nếu họ ở bên nhất định sẽ khiến ít hủ nữ thỏa mãn.
Vậy ai là công, ai là thụ?
Xét từ tính cách hai thì đều giống công, nhưng xét về vóc dáng và tuổi tác thì Ngự Ngạo Thiên giống công hơn.
Thôi bỏ kệ họ!
Dao Dao si mê trộm về phía phòng bếp, trong não dần dần xuất hiện ảo giác.
"Á, cắt tay ."
"Thần Dật, chứ?
Lại đây xem nào." Ngự Ngạo Thiên cầm ngón tay của Phong Thần Dật ngậm trong miệng.
Phong Thần Dật thẹn thùng mỉm mặt sang hướng khác.
"Ngạo Thiên, mệt ?
Lại đây, lau mồ hôi cho ." Phong Thần Dật dịu dàng lau mồ hôi trán Ngự Ngạo Thiên, mà mặt đàn ông cương nghị khỏi lộ một nụ ngọt ngào.
Nghĩ mãi, nghĩ mãi, mắt Dao Dao sáng rực lên, hơn nữa ngừng nuốt nước bọt, gò má cũng ửng hồng.
Hai đàn ông đang nấu cơm cảm nhận ánh mắt nhiệt liệt từ phòng khách, đồng loạt ngẩng đầu qua, đồng thanh gầm nhẹ: "Đừng suy nghĩ lung tung nữa!
Mau rửa tay, ăn cơm!!"
"Hơ..." Hóa đều là cô tưởng tượng thôi , chán c.h.ế.t!
Trước bàn ăn, ba họ uống rượu vang, ăn bít tết.
Bầu khí trông vẻ vui vẻ hòa thuận.
Dao Dao ở vị trí chính giữa như đống kim, luôn cảm thấy cùng bạn trai cũ và...
Ngự Ngạo Thiên ăn cơm với thật kỳ quái, thì bình hòa nhưng như chứa đầy sát cơ.
Cô nhất là đừng chuyện, chỉ ăn cơm thôi là !
"Ngự tổng, , hồi chúng còn học, một đại hội thể thao, cái đồ ngốc cứ đòi tham gia cuộc thi trượt tuyết lòng máng chữ U, kết quả..."