“Tiểu Lạc,, Ngự tổng nếu bây giờ cô thời gian thì đến văn phòng tổng tài một chuyến.” Đang định về văn phòng, giám quản Dư tới.
Cô ngẩn , báo cáo xong chuyện , gọi đến văn phòng?
Chẳng lẽ...
vì chuyện mà trả thù ?
Toát mồ hôi...
“Em, em giám quản Dư, cảm ơn chị.”
Dù sợ hãi, cô vẫn lấy hết can đảm đến văn phòng của Ngự Ngạo Thiên, bởi vì với tính cách của đàn ông , nếu cô định chạy trốn thì e rằng hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.
“Tìm việc gì?” Đứng trong văn phòng, cô tò mò hỏi.
Ngự Ngạo Thiên đ.á.n.h giá từ xuống bộ quần áo mới của cô, đó chỉ mấy chiếc túi xách bên cạnh sofa: “Lát nữa mang những thứ đó .”
Prada, Chanel, Burberry...
Hoàn Toàn đều là hàng hiệu quốc tế.
Cô kinh ngạc nuốt nước miếng: “Anh mua ?!”
“ bảo Tuyết Đồng mua.” Hắn thể mua b.ăn.g v.ệ si.nh cho cô là Phá Thiên , còn mua đồ nữ?
Vậy thật sự Ngự Ngạo Thiên nữa.
“Ồ.
mà, những bộ quần áo lấy .”
“Những bộ quần áo đều là đồ công sở, cứ coi như là chi phí trang phục công ty cấp cho cô , đỡ cho cô cứ mặc quần áo của Tuyết Đồng.”
À, cũng đúng.
Cô bây giờ thật sự thiếu đồ công sở thành thục.
“Vậy cảm ơn nhé.” Vừa định xách đồ rời , Ngự Ngạo Thiên một nữa lên tiếng.
“Vài ngày tới Nhật Bản một chuyến.
Đã dặn dò Long Diệp trình hỗ trợ cô , cô nhớ kỹ!
Khoảng thời gian mặt , nếu cô bất kỳ hành động nào, bắt buộc!
Phải thông báo cho Long Diệp, hiểu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-497.html.]
Khẩu khí của Ngự Ngạo Thiên cho phép từ chối, gương mặt nghiêm túc và âm trầm của , cô lờ mờ cảm thấy...
thời gian mặt, hình như cô khá nguy hiểm thì ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Ồ, .”
“Còn nữa...”
“Cái gì?” Dao Dao tò mò chớp chớp mắt.
Ngự Ngạo Thiên im lặng một hồi, đôi mắt sâu thấy đáy lóe lên, lạnh lùng : “Chuyện bên phía Phong thị để xử lý, cô cần quản nữa!!”
Thật theo quy trình mà , phàm là những chuyện liên quan đến việc tranh cử của Ngự Ngạo Thiên đều nên do cô đích xử lý.
Mà bây giờ, Ngự Ngạo Thiên đặc biệt đề chuyện của Phong thị do tự xử lý, thì thể thấy...
“Vâng, hiểu .” Bước khỏi văn phòng của Ngự Ngạo Thiên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô dần phủ lên một lớp Quang Máng âm trầm.
Từ khi gặp Phong Thần Dật 2 năm , tình cảm giữa bọn họ dường như luôn dây dưa, kết quả, cô rõ ràng dù trốn tránh đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm đó thì cô vẫn tình cảm với .
Thế nhưng, từ khi nào cô dần từ bỏ đoạn tình cảm đó với Phong Thần Dật thì thật sự nhớ rõ nữa.
Lúc đây, khi nhắc đến tên của Phong Thần Dật, trái tim cô là rung động, mà là một nỗi đau nhàn nhạt, cũng còn trốn tránh, ngược đối diện trực tiếp với , đối diện với đoạn tình yêu từng khó quên đó, thậm chí, triệt để vẽ một dấu chấm hết cho đoạn tình yêu ngọt ngào đó!
Dường như chỉ như , cô mới thể trở nên nhẹ nhõm...
*
‘Vút...’ Chiếc xe thể thao chạy với tốc độ cực nhanh vẽ một đường cong mắt, đỗ vững chãi chân một tòa chung cư cao cấp.
Ngự Ngạo Thiên tay cầm một bản tài liệu bước xuống xe, thang máy lên lầu.
‘Đinh đoong, đinh đoong’ nhấn chuông cửa.
Một lát cửa lớn mở , Phong Thần Dật thấy Ngự Ngạo Thiên ở cửa thì thoáng ngẩn , đó lịch sự mỉm : “Ngự tổng, tới đây?”
“ đến công ty , thư ký của mấy ngày nay nghỉ bệnh, thế là trực tiếp đến chỗ ở của luôn, phiền chứ?
“Đây là cô tự tìm lấy!” Dứt lời, mạnh tay buông , vô biểu tình Thương Vân Nhân đang bệt đất.
“Anh từng yêu ??
Ngự Ngạo Thiên!!!” Cô Gái lau khô nước mắt, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Nhìn ánh sáng mong đợi chứa trong mắt Thương Vân Nhân, Ngự Ngạo Thiên chán ghét nhíu mày: “Xem cô thật sự nhầm lẫn về mối quan hệ giữa chúng , luôn luôn chỉ xem cô là bạn giường của mà thôi!”