, Dao Dao cũng rõ ràng Ngạo Thiên hợp với , cho nên...
"Mình mới thích ." Sẽ , sẽ thích Ngạo Thiên, đàn ông đó quá nguy hiểm, một khi thật sự yêu thứ để chỉ thể là đau khổ mà thôi.
Cô mới rõ phía là một cái hố mà còn nhảy !
"Vậy thì ."
"Hì hì." Cô miễn cưỡng nặn nụ , ngước mắt trong gương, mới nhận nụ đang treo mặt lúc gượng gạo bao.
Nếu là , khi Tiểu Mạn những lời , cô sẽ tán thành một trăm phần trăm, nhưng hiểu , hiện giờ thấy những lời của Tiểu Mạn, cô chút...
khó chịu.
'Ting...' Bỗng nhiên, tiếng thông báo tin nhắn của điện thoại vang lên.
"Tiểu Mạn, bên tin nhắn tới, nữa nhé."
"Ồ..."
Cúp điện thoại, cô liếc thông tin di động...
'Lạc Dao Dao, phòng 908 khách sạn Phong Diệp một "bất ngờ" ngoài ý đang đợi cô, nếu bí mật thì hãy qua đây, nhất định sẽ cô thất vọng!'
Là ai gửi tin nhắn tới?
Trò đùa dai ?
Vậy thì cũng quá vô vị chứ?
Liệu là một cái bẫy ?
cái bẫy như quá mức trắng trợn ?
Xuýt...
sẽ là "bất ngờ" gì đây?
Có nên qua đó ?
Dao Dao thông tin điện thoại, phân vân khó quyết...
Khách sạn Phong Diệp, phòng 908.
Trong căn phòng Tổng thống âm u, hiển hiện sự hoa lệ, một chiếc đèn tường tỏa ánh Quang Máng yếu ớt, khiến cả căn phòng rơi một loại tình điệu mờ ám.
Ngạo Thiên sofa ngoài phòng khách nghịch điện thoại.
Một lát , cửa lớn mở , Thương Vân Nhân tay khoác túi xách mỉm : "Ngạo Thiên, địa điểm hẹn hò của quả thực đặc biệt đấy."
"A ưm..." Một luồng cảm giác đau đớn cùng thoải mái đồng thời va chạm giác quan của cô, cô kiềm chế phát một tiếng xuân tình.
"Hử?
Thật êm tai..."
"Đủ !
Đừng nữa!!" Cô sắp hổ c.h.ế.t mất, Ngạo Thiên hành hạ cơ thể cô cũng thôi , tại còn hành hạ cả thần kinh của cô nữa??
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-487.html.]
Đồ khốn!
"Hử." Hắn tà lẫm một tiếng, khom , bàn tay rảnh rỗi chậm rãi đưa về phía bụng của cô.
"Đừng!!!" Dao Dao cảm nhận nguy cơ, theo bản năng kẹp c.h.ặ.t hai chân, ngừng vặn vẹo cơ thể : "Buông !
Dừng tay , thích như !"
"Không thích?"
"!
Không thích!!"
"Ồ?" Ngạo Thiên lạnh lùng nheo mắt , giây tiếp theo, ngón tay thuận theo bụng của cô mạnh mẽ thâm nhập.
Dao Dao còn kịp phòng thủ, liền ...
công hãm thành trì.
"Hừm, đừng..."
"Bảo bối, hóa nguyên nhân em thích như , là sợ ..." Nói đến đây, Ngạo Thiên rút ngón tay của , quơ quơ mắt cô: "Em ướt thành thế ."
'Thình thịch' tim khẽ run rẩy, cô vội vàng đầu , dám thứ ái dịch nhục nhã ngón tay .
Thật là tranh khí, thật là tranh khí, luôn như chứ!?
Cô tức giận tự trách .
hôm nay cho dù là đại thánh nhân rơi tay cao thủ như Ngạo Thiên ước chừng cũng sẽ thất thủ, huống chi còn là cơ thể nhạy cảm từng khai phá của cô?
"Lại đây, bảo bối, để giúp em lau sạch 'nước miếng' nào."
"Không !!!
A hừm..." Cô ngăn cản nhưng còn kịp nữa .
Bàn tay của Ngạo Thiên một nữa thâm nhập trong quần của cô, những ngón tay thon dài ngừng mơn trớn khe hở mê . Lực độ nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự cám dỗ vô tận.
Tên khốn !
"A, bảo bối, chỗ càng lúc càng ướt thế?"
Dao Dao mím c.h.ặ.t môi, , cũng phát bất kỳ âm thanh nào, hy vọng dùng sự kháng nghị lời để khiến Ngạo Thiên nhanh ch.óng dừng tay.
loại đàn ông bá đạo như , nếu đạt mục đích thì thể bỏ qua chứ?
Ngón tay đang bồi hồi nơi cửa động bỗng nhiên tĩnh chỉ.
Dao Dao thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng khắc tiếp theo...
Ngón tay thon dài thọc sâu bên trong.
"Ưm...
hừ..." Cô kìm nén mà từ khóe môi phát một tiếng rên rỉ trầm thấp.
Ánh Trăng Dẫn Lối