「Anh ý gì?」 Dao Dao lập tức hiểu hàm ý trong lời của Ngự Ngạo Thiên, vui kéo kéo cổ áo : 「Tuy bên trong cài kim băng, nhưng cũng khá vặn mà.」
「Thật ?」 Hắn cố ý bày vẻ mặt tin: 「 tin.
Em mở kim băng cho xem nào.」
「Mở thì mở!」 Cô định đưa tay trong áo, nhưng thần sắc đột nhiên đổi: 「Anh coi là đồ ngốc , mở là Bại Lộ mất.」 Thật là, Ngự Ngạo Thiên đúng là đồ tồi!
「 chuẩn tài liệu về vụ án đây, đây.」
Cô định xoay rời , nhưng Ngự Ngạo Thiên đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, dùng lực kéo một cái...
Cả cô nhào lòng .
Nhìn gương mặt tà tuấn ở cự ly gần, cô bất an mím môi nhỏ: 「Ngự...
...
ưm...」
Đôi môi bá đạo hề báo ép lên môi cô, chiếc lưỡi linh hoạt cậy mở hàm răng trắng, đảo lộn bên trong khoang miệng, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô.
Bàn tay ấm nóng đồng thời luồn theo lớp áo cô tiến bên trong.
Dao Dao rõ ràng cảm thấy Ngự Ngạo Thiên lúc chút bình thường, dường như cực kỳ điên cuồng, thậm chí chút mất lý trí.
「Ưm!!」 Cô căng thẳng vặn vẹo cơ thể, đẩy cái ôm c.h.ặ.t chẽ .
đàn ông dùng một tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, bàn tay to luồn trong áo dễ dàng phủ lên đôi gò bồng đảo trắng ngần, dùng lực xoa nắn.
「Ưm...」 Nơi n.g.ự.c truyền đến cảm giác tê dại cùng sự đau đớn âm ỉ, cảm giác giao thoa giữa nóng và lạnh khiến cơ thể nhạy cảm của cô nhanh ch.óng rơi trạng thái.
Đôi mắt đang mở dần xuất hiện vẻ mê ly, cộng thêm thở dồn dập và nóng hổi mang theo một làn hương mê phả thẳng mặt cô, giống như đang từ từ thôi miên cô một thế giới khác.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Dần dần, bàn tay đang mơn trớn đôi Bạch Tuyết bắt đầu dời xuống, men theo chân váy cô tiến thẳng trong.
Dao Dao trôi dạt đến thế giới khác dường như vẫn nhận hồi chuông cảnh báo vang lên.
Tuy nhiên, khi Ngự Ngạo Thiên ý định kéo quần lót của cô xuống, đôi mắt mê ly chợt lóe lên: 「Ưm!!!」 Cô như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, dùng sức giữ c.h.ặ.t cổ tay .
「Bảo bối, hôm nay em thật sự quá mê .」 Ngự Ngạo Thiên quyến luyến rời khỏi môi cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-441.html.]
Cô thấy rõ trong đôi mắt là thứ ánh sáng t.ì.n.h d.ụ.c nồng nặc của đàn ông, đây là đầu tiên cô thấy một Ngự Ngạo Thiên như , một cảm giác xa lạ thể diễn tả, cũng nỗi sợ hãi bất an.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hắn thở hổn hển, áp sát tai cô, đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m nhẹ lên vành tai nhạy cảm.
「Ưm.」 Cơ thể cô khẽ run lên, cả mềm nhũn trong lòng .
「Bảo bối, em.」
Giọng trầm thấp đầy ma mị rót tai cô, đợi Dao Dao phản ứng, bàn tay đang kéo quần lót cô đột nhiên dùng lực...
「Đừng!」 Cô theo bản năng khép c.h.ặ.t c.h.â.n , nhưng vẫn muộn một chút.
Ngự Ngạo Thiên một tay ôm cô lên hai đầu gối , tay đưa về phía đũng quần .
Bảo bối, em.
Trong đầu cô ngừng vang vọng câu , đây là đầu tiên đưa yêu cầu như , cô càng thấy Ngự Ngạo Thiên hôm nay chút mất kiểm soát , nếu ngăn chặn thì lẽ sẽ...
「Đừng, buông .」
「Cho !」 Một mệnh lệnh cho phép cự tuyệt phát .
Hắn nhanh ch.óng giải phóng con cự long nóng bỏng , lúc , con cự long với bộ dạng dữ tợn ngẩng cao đầu, đủ để chứng minh d.ụ.c vọng của mạnh mẽ đến mức nào.
Dao Dao sợ hãi thoát khỏi , nhưng đàn ông cứng rắn ôm lấy eo cô, tay vén váy ngắn của cô lên, gạt quần lót sang một bên.
Hắn nhấc bổng cô lên, nhấn xuống...
「Đừng mà!!!
Ngự Ngạo Thiên, đang tức giận vì chuyện tối qua ?」
Ngay khoảnh khắc cơ thể cô sắp rơi xuống, Ngự Ngạo Thiên đột nhiên thu lực, d.ụ.c vọng đang tràn ngập trong đôi mắt cũng dần dần tan biến: 「Chuyện tối qua?」
「Không chuyện tối qua .
đây như thế , ít nhất sẽ cưỡng ép...」 Cơ thể cô run rẩy đầy bất an, Ngự Ngạo Thiên chắc chắn là đang trừng phạt vì chuyện tối qua ?
Hắn quả nhiên là đang tức giận ?
Sắc mặt trầm xuống, một tay kéo váy ngắn của cô xuống, bế cô khỏi , đó nhanh ch.óng kéo khóa quần lên.