"Làm ?!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cái sai lớn nhất của ngày hôm nay chính là nên vì thỏa mãn tâm nguyện của các mà dỗ dành Nhị Ca tới đây!
Kết quả, chuốc lấy kết cục thế !" Phong Khả Hinh càng nghĩ càng giận, Nhị Ca bình thường yêu thương nhất, hôm nay mà vì Lạc Dao Dao mà đầu mắng ?
Hơn nữa còn là mặt bao nhiêu , cô hiện tại chỉ thấy mặt mũi quét rác...
"Phong Thần Dật, buông tay !
Buông tay , buông tay !
Đây là trường học!!" Tại cửa lễ đường, Dao Dao dùng lực hất tay Phong Thần Dật .
Hắn khẽ nhíu mày: "Ở trường học thì chứ?
Em sợ khác thấy nắm tay em ?!"
Phong Thần Dật , cái trường Ngự Ngạo Thiên cũng cổ phần, chừng lúc nào sẽ đột ngột ghé qua.
Thêm đó Long Kỳ cũng ở trường , một khi truyền đến tai Ngự Ngạo Thiên, kết cục cuối cùng chắc chắn là thứ cô thể tưởng tượng nổi.
" ý đó." Điều rắc rối nhất là Dao Dao quá hiểu tính cách của Phong Thần Dật, cô càng hy vọng gì, cuối cùng sẽ càng lấn tới, chỉ thể dùng lời lẽ nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Haizz, bên cạnh hai đàn ông bá đạo quả thật là vất vả.
"Vừa ...
cảm ơn , Thần Dật."
"Hử?" Đôi mắt thâm trầm của Phong Thần Dật chuyển động: "Thái độ hôm nay của em đúng là bất ngờ đấy."
Nói nhảm, cô bây giờ chỉ mong Phong Thần Dật thể cho nhanh, chắc chắn là lời gì thì lời đó ?
Ánh mắt cô ngừng liếc xung quanh.
"Hì hì, nếu chuyện gì thì xin phép tiếp tục tập luyện đây."
"Chờ ." Phong Thần Dật khựng , từ trong túi lấy một chiếc khăn tay trắng, định đưa tay lên lau mặt cho Dao Dao.
Cô theo bản năng lùi một bước.
hành động nghi ngờ gì chọc giận một nữa!
Bàn tay lớn đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, dùng lực kéo mạnh về phía ...
"Mặt em sưng lên hết ." Chiếc khăn tay trắng nhẹ nhàng dặm lên khuôn mặt nhỏ của cô, dịu dàng đến thế; trong đôi mắt lạnh lùng sắc sảo vốn luôn đầy vẻ vô tình cũng dần phủ lên một tầng tình ý nhu hòa.
Chăm chú gương mặt tuấn tú , những thước phim tim đập rộn ràng trong quá khứ nhịn mà ùa về trong tâm trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-354.html.]
Cô quả nhiên vẫn thể quên đàn ông khiến yêu hận , nếu chỉ dựa việc gặp mặt để cắt đứt tình căn, dường như vẫn thực sự buông bỏ đoạn tình cảm .
Ánh mắt cô thỉnh thoảng liếc xung quanh, nghĩ bụng hôm nay buổi tập luyện Long Kỳ hình như đến, nghĩa là hôm nay đến đảo của Việt Namo?
Không!
Không đúng!
Sao suy nghĩ đó chứ?!
Chẳng lẽ Long Kỳ đến là thể cùng Phong Thần Dật liếc mắt đưa tình kiêng nể gì thế ?
Biến , suy nghĩ như thật sự quá đê tiện, cũng quá với Ngự Ngạo Thiên , ?
"Ngạo Thiên, đang gì thế?"
Trong hành lang lớp học, Ngự Ngạo Thiên bên cửa sổ, xa xa hai bóng sân tập.
"Đó là...
Phong Thần Dật ?"
Long Diệp theo hướng ngón tay : "Ừm, là Phong Thần Dật.
Hắn tới đây gì?
Còn nữa, phụ nữ đối diện là ai?
Chẳng lẽ cũng giống như , cũng kiếm một em sinh viên ?
Ha ha ha ha."
Vì cô gái đó đang lưng về phía họ, nên họ thấy diện mạo của cô gái .
"Nếu hâm mộ thì cũng thể tìm một , đỡ để suốt ngày xoay quanh Tuyết Đồng."
"Ờ...
tớ đây là chung thủy đấy." Lời của Long Diệp đến đây, vội vàng đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: "Mà chứ, Ngạo Thiên, mấy ngày nay cứ đeo cái đồng hồ hỏng suốt, điên , bao nhiêu đồng hồ đeo?"
Ngự Ngạo Thiên nhếch môi , liếc chiếc đồng hồ cũ nát cổ tay, chiếc đồng hồ chính là món quà Dao Dao tặng khi cô nhận tháng lương đầu tiên.
Khi đó, vì một phút phẫn nộ vứt bỏ chiếc đồng hồ, đó vô tình tìm thấy nó ở một chỗ khác trong hầm để xe.
Đối với những thứ mất mà tìm , Ngự Ngạo Thiên xưa nay vốn khá trân trọng, giống như lúc , tìm thợ giỏi nhất sửa chiếc đồng hồ , đeo nó lên tay.