", ...
tìm ...
tìm mượn thẻ của dùng một chút." Phong Thần Dật sẽ cho mượn chứ?
Hắn hào phóng như , nhất định sẽ cho mượn mà?
"Thẻ?
Thẻ gì?"
Hử?
Là đủ rõ ràng ?
"Chính là tấm thẻ vàng VIP giới hạn đó."
"Hử?" Đôi mắt Phong Thần Dật chuyển động, dậy, tới mặt Dao Dao: "Nếu nhớ lầm, đàn ông đó chẳng đưa cho cô một tấm ?
Tại còn đến tìm mượn?"
Nên thế nào đây?
Cô đảo mắt, tiếp tục giữ nụ : "Cho mượn dùng , chỉ 1 ngày thôi, 1 ngày sẽ trả cho , ?"
"Hừ, thật cũng chẳng , cô quan tâm những thứ .
...
vật quý giá như , tại cho cô mượn?
Cô cũng bạn gái của , chỉ là bạn gái cũ của mà thôi!"
Nghe những lời chất vấn tuyệt tình của , lòng Dao Dao bỗng thấy khó chịu...
"Thần Dật, nếu một ngày nào đó chúng chia tay, lúc em cần giúp đỡ, vẫn sẽ giúp em chứ?"
"Đồ ngốc, chúng căn bản sẽ chia tay!"
"Ái chà, bảo là nếu như mà."
"Không cái nếu như đó .
Bởi vì bất kể chúng ở bên , chuyện của em sẽ luôn ưu tiên hàng đầu của !"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vì câu , cô cảm động bao nhiêu ngày, ngờ đến lúc thật sự cần chứng thực lời , gã và là hai chuyện khác !
" chỉ tìm mượn tấm thẻ thôi mà, cũng ."
"Vậy thế ." Nói đoạn, Phong Thần Dật tựa bàn việc, hai tay mập mờ ôm lấy eo cô: "Cô trả chút 'tiền đặt cọc' , sẽ cho cô mượn thẻ."
"Tiền đặt cọc?
Thôi bỏ !" Cô gạt hai tay của Phong Thần Dật : "Coi như từng đến." Cô đầu với khuôn mặt đen sầm chạy khỏi văn phòng.
Thật hối hận, sớm nên đ.á.n.h quân bài , đầu óc chập mạch chỗ nào mà nghĩ rằng chắc chắn sẽ cho mượn thẻ chứ?
Dao Dao giận dữ bước , thầm rủa xả, nhưng ở khúc quanh hành lang cô đột nhiên dừng bước...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-262.html.]
Bên phía Phong Thần Diệc là trông cậy , chẳng lẽ trông cậy phía Ngạo Thiên? Không ! Không ! Ngạo Thiên chắc chắn thể đoán ngay dụng tâm của . "Ai da, phiền c.h.ế.t !"
Đáng hận nhất vẫn là Phong Thần Diệc, chỉ là một chiếc thẻ thôi mà, để tâm ? Cớ cứ nào cũng khó một chút? Kết quả là bọn họ luôn kết thúc bằng việc cãi , thật chẳng !
Bàn tay nhỏ nhắn bất lực đút túi áo, cô định bước , cả cơ thể bỗng khựng .
Ơ...
Thứ trong túi áo là?!
"Phong Thần Diệc cái đồ rùa rụt cổ !" Cô dở dở từ trong túi áo chậm rãi móc thứ vô tình chạm , kỹ...
quả nhiên là chiếc thẻ vàng đó!
Cái đàn ông đáng c.h.ế.t đó lén bỏ thẻ túi áo cô từ lúc nào ?
Ký ức kéo ngược về văn phòng, bỗng nhớ tới cảnh Phong Thần Diệc ôm lấy eo cô, hóa là bỏ lúc đó.
"Hỗn đản!
Hỗn đản!
Hỗn đản!
Phong Thần Diệc đúng là đồ hỗn đản!!
Phụt..." Phá lên trong nước mắt, ánh mắt Dao Dao chiếc thẻ dần một làn khí ngọt ngào xâm chiếm.
"Phù..." Bình tĩnh, bình tĩnh , cô thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang nhanh đến nhường nào.
Cơ thể tựa tường, khi lặng thinh một hồi lâu, cô chậm rãi rút điện thoại ...
"Còn việc gì nữa?"
Nghe giọng quen thuộc ở đầu dây bên , cô siết nhẹ nắm tay, dùng giọng điệu cực kỳ lạnh lùng hỏi: "Mật mã bao nhiêu?"
"Sinh nhật em!"
Ba chữ ngắn gọn mà lạnh lùng mang đến cho Dao Dao là...
sự ấm áp lời nào tả xiết.
"Phong..."
'Tút tút tút' điện thoại cúp máy.
"Hì." Cô bất lực lắc đầu, từng giọt lệ lớn như hạt đậu thuận theo khóe mắt lăn dài...
Dây điện thoại đứt, nhưng thứ thể kết nối chính là trái tim của bọn họ...
Buông bỏ, nhặt lấy, buông bỏ, nhặt lấy, cuộc đấu tranh tư tưởng tình cảm lặp lặp thật sự khiến cô khó chịu hết đến khác tận hưởng sự ngọt ngào nỡ rời bỏ trong đau đớn.
"Anh đúng là một...
gã đàn ông hỗn đản chính hiệu!" Tay giơ cao chiếc thẻ vàng ch.ói mắt, tâm trạng u ám mấy ngày qua cuối cùng vì Phong Thần Diệc mà vén mở một tia mây mù...