"!" Trong lúc bất lực, Dao Dao chắn mặt : " Bạch Linh cũng phạm sai lầm quá lớn mà!"
"Hừ, nếu hôm nay em giải vây cho cô thì ?
, như thì em vẫn là công thần nhỉ." Thần sắc đổi, khóe miệng nhếch lên một độ cong, đôi mắt sâu thấy đáy chậm rãi hướng về phía mặt cô: "Muốn phần thưởng gì?"
"Phần thưởng?
Ơ...
, cần phần thưởng , thể cho việc, cảm kích ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Khoảnh khắc nụ ngọt ngào thuần khiết của cô lọt mắt , "vút" một cái, ánh mắt tối sầm : "Tiểu t.ử!
Em rốt cuộc là đang giả ngốc với em thực sự ngu xuẩn ?!"
Sao...
thế?
Đối với phản ứng lúc nóng lúc lạnh của Ngự Ngạo Thiên, Dao Dao kịp phản ứng.
" nhắc nhở em , đừng để thông minh hại thông minh, vẫn chịu nhớ kỹ ?!" Bàn tay nổi đầy gân xanh dùng lực kéo một cái, cô báo mà ngã nhào lòng .
"Phải, em giúp Cô Gái đó chùi đ.í.t.
, phạm chính là phạm , nếu chúng quen , lẽ sẽ tán dương em, nhưng vẫn sẽ khai trừ cô .
Em cho rằng như ...
tính là giải quyết xong ?"
"Thình thịch" tim cô run lên, ánh mắt đối diện với đôi mắt u ám , cơ thể đang ngã trong lòng dám động đậy, vẻ mặt vốn định phản bác cũng trở nên ngoan ngoãn hẳn .
Ngự Ngạo Thiên sai, vấn đề tuy giải quyết, nhưng giải quyết vấn đề đó là chứ Bạch Linh.
Cho nên, bất kể bù đắp như thế nào, Bạch Linh vẫn cứ là phạm .
"Nói tiếp về em ." Ngự Ngạo Thiên nheo mắt, bế cơ thể cô lên đối diện với , đặt ngang đùi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-147.html.]
"?" Mình phạm gì nữa ?
Chẳng lẽ là chuyện Hạ Du hẹn ăn?
"Long, Long Kỳ , chuyện đó của , là Hạ Du ông ..."
"Ha, Long Kỳ?" Ngự Ngạo Thiên cắt ngang lời cô, khẩy một tiếng: "Long Kỳ đúng là thương em thật đấy, những lời để an ủi em, nhưng...
là đang hại em!!" Bàn tay lạnh lẽo đột ngột bóp lấy cằm cô, gương mặt toát lên thần tình âm u từ từ tiến sát về phía cô: "Tiểu t.ử, em đột nhiên chạy đến bày tỏ lòng sùng bái với Hạ Du, em cho rằng một đàn ông bình thường sẽ nghĩ thế nào?"
'Dao Dao, lẽ là chú hiểu sai ý ?' Hóa câu của Hạ Du mang ý nghĩa đó ?!
"Miếng thịt dâng tận miệng, ai ăn; cũng giống như 2 năm , em quyến rũ !"
Không ...
mà...
" căn bản hề ý đó, 2 năm cũng , bao giờ tưởng tượng kết quả như cả!!"
"Hừ, hì hì." Lại là vài tiếng hừ lạnh khinh miệt, dáng vẻ ủy khuất đó của cô, bàn tay Ngự Ngạo Thiên đang bóp cằm cô càng thêm! Càng thêm dùng sức: "Em quả thực thích hợp để việc, thứ duy nhất thích hợp với em chính là l..m t.ì.n.h nhân! Như , ít nhất em cũng chỉ cần phục vụ một là đủ !"
Cô sở hữu bộ não thể thao túng tất cả, nhưng tư duy quá mức thuần khiết; dùng đôi mắt sạch sẽ để nhận vạn vật, kết quả cuối cùng chỉ thể vạn vật đùa giỡn, bởi vì ai ở góc độ của cô để suy nghĩ về thế giới cả!!
" ..." Gương mặt nhỏ vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo, nhưng giờ phút tâm cô còn đau hơn, đây kết quả cô mong , cô chịu đủ phận tình nhân của !
"Ngự Ngạo Thiên!
Anh nghĩ xem...
hôm nay lúc Hạ Du hẹn , nếu của Bác Sâm, liệu dự hẹn ?!!" Một tiếng 'chát' vang lên, cô hất bàn tay đang bóp cằm , nơi chiếc cằm trắng trẻo in rõ vài dấu vết đỏ thẫm.
"Đồ nhỏ, em bảo em thế nào mới đây?" Luồng sáng tà lạnh trong mắt Ngự Ngạo Thiên tràn đầy sự thất vọng: "Đến tận bây giờ em vẫn hiểu rõ phận của !
Nếu em chỉ là nhân viên của , hy sinh vì công ty như , thật sự nên khen thưởng em; nếu em leo lên giường của Hạ Du, chừng còn thăng cho em vài cấp.
em ..." Đôi mắt nheo , giọng điệu âm trầm của dần chậm : "Hiện tại em là tình nhân của Ngự Ngạo Thiên !