Đôi mắt thâm trầm xẹt qua một tia sáng mãnh liệt, đột ngột đưa tay ôm lấy eo cô, dùng sức kéo một cái...
Dao Dao còn kịp phản ứng thì lên đùi .
Tấm lưng tựa cơ n.g.ự.c rắn chắc của , từng đợt nóng từ phía ập tới, trực giác bảo cô rằng tư thế thật mập mờ, mặc dù đây đầu nhưng vẫn khiến luống cuống như .
「, đang xem tivi.」
「Ta , ngươi thể tiếp tục xem tivi của ngươi.」
Nhìn nụ tà mị hiện lên nơi khóe miệng Ngự Ngạo Thiên, cô đành thấp thỏm dời sự chú ý trở tivi, nhưng giây tiếp theo...
「Ưm.」
Vành tai đàn ông nhẹ nhàng l.i.ế.m láp, một cảm giác tê dại truyền đến, khiến khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng: 「, đang xem tivi.」
「Thì ngươi cứ xem của ngươi .」
Thế thì xem thế nào chứ!
Dao Dao lườm một cái sắc lẹm, đầu về phía tivi liền cảm thấy một làn môi đang nhẹ nhàng nhu động gáy .
Như cô gì còn tâm trí nào mà xem tivi nữa.
Cô bất an vặn vẹo thể.
Người đàn ông đang ôm ấp cô trở nên càng thêm to gan, đầu lưỡi từng tấc từng tấc di chuyển làn da lộ ngoài quần áo của cô.
Lỗ chân lông dựng , phàm là vùng da l.i.ế.m qua đều giống như kích hoạt mà trở nên nhạy cảm...
"Reng, reng, reng" tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Dao Dao giống như vớ cọng rơm cứu mạng: 「Điện thoại!
Điện thoại của !
Mau .」
Ngay cả như , Ngự Ngạo Thiên vẫn ý định buông cô , một tay ôm eo cô, tay cầm tai Bluetooth đeo lên tai.
「Alo?」 Đáp một tiếng, cưỡng ép xoay đầu cô , đôi môi bá đạo đặt lên môi cô.
Dao Dao tức khắc chút chống đỡ nổi nụ hôn bất ngờ , đang điện thoại ?
Tại vẫn chịu buông tha ?
「Ngạo Thiên...
em là Mỹ Vân.
Oa...」
Nghe giọng mang theo tiếng của Ly Mỹ Vân trong điện thoại, khẽ nhíu mày, vội vàng rời khỏi môi Dao Dao: 「Em ?」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-121.html.]
Nhìn thần sắc quan tâm lộ ngoài của Ngự Ngạo Thiên, trực giác bảo Dao Dao rằng gọi điện đến chắc hẳn quan trọng với , vì cô từng thấy dáng vẻ quan tâm khác của Ngự Ngạo Thiên, đây là đầu tiên.
Có điều...
Đã là cuộc điện thoại quan trọng, chắc sẽ tiếp tục loạn nữa chứ?
Hì hì.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nào ngờ, Dao Dao mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay yên phận của liền men theo vòng eo cô thọc trong.
「Đừng, !」 Bàn tay nhỏ giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay đang trượt lên của .
「Suỵt」
Phải , đang điện thoại!
Dao Dao vội vàng bịt miệng , liều mạng lắc đầu.
Chớp lấy sơ hở , bàn tay Ngự Ngạo Thiên thuận thế di chuyển lên đỉnh tuyết trắng hiên ngang của cô.
Hỏng !
「Hửm?」 Hắn ngẩn , khóe miệng kìm nhếch lên một nụ mỉa mai: 「Bảo bối, hèn chi ngươi căng thẳng như , hóa là sợ phát hiện ngươi mặc nội y?
Ngươi đúng là to gan thật đấy.」
ai mà ngờ đột nhiên xông tới cơ chứ.
Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì hổ, cô t.h.ả.m hại cúi gầm đầu xuống.
「Ngạo Thiên, ?
Đang bận ?」 Ly Mỹ Vân ở đầu dây bên lờ mờ thấy Ngự Ngạo Thiên đang chuyện với ai đó, nhưng tiếng quá nhỏ, cô rõ.
「Không gì, em tiếp .」 Ngự Ngạo Thiên xong như thể chuyện gì xảy , bàn tay luồn trong áo còn gì cản trở bắt đầu nhẹ nhàng nhu động.
「Ưm.」 Vì sợ âm thanh mất mặt của ở đầu dây bên thấy, cô c.ắ.n c.h.ặ.t khóe môi.
chính vì , một cảm giác căng thẳng mơ hồ như thể đang việc kích thích thể trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết...
Bàn tay bao phủ sự đầy đặn của cô khẽ đổi vị trí, ngón trỏ và ngón cái linh hoạt nhẹ nhàng vê vê nụ hồng đỉnh tuyết trắng.
Tức khắc, một luồng kích thích mạnh mẽ ập đến như sóng xô buồng lái, thể nhỏ bé của cô run rẩy vì khó chịu, tự chủ mà mềm nhũn trong lòng .
「Anh dừng...
ưm ưm.」
Vừa định chuyện, Ngự Ngạo Thiên liền thọc ngón tay giữa của miệng cô, nhẹ nhàng khuấy đảo chiếc lưỡi nhỏ của cô.