Lạc Dao Dao x Ngự Ngạo Thiên - Cô Nàng Vừa Ngây Thơ Vừa Quyến Rũ - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-01-07 07:54:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng, sự cướp đoạt cường thế đó dần dần dừng trong tiếng kêu bi thương của cô, Ngự Ngạo Thiên lạnh lùng nheo mắt: "Sau ngoài còn cho đàn ông nào khác phòng ?"

 

"Hu hu, đó là vì Long..." Nói một nửa, đối diện với biểu cảm âm trầm của Ngự Ngạo Thiên, cô vội vàng uất ức lắc lắc cái đầu nhỏ: "Không cho nữa."

 

Khắc , Ngự Ngạo Thiên suýt chút nữa nhịn mà bật .

 

Tại mỗi thấy cái đồ nhỏ mọn bày bộ dạng chịu bao rực là cảm giác buồn kìm nhỉ?

 

giận đến cũng sẽ lập tức tiêu tan, thật sự cách nào với tiểu t.ử .

 

"Được , đừng nữa." Ngón tay quẹt những giọt nước mắt long lanh của cô, đôi mắt thâm trầm vô ý vết sẹo nơi vai trái của cô...

 

' chỉ tư liệu của cô khi Nhật Bản!'

 

'Thực , đây chính là chuyện thứ hai với .

 

Tư liệu của cô bé tiểu loli năm 12 tuổi...

 

Cục Tình báo Quốc gia lệnh phong tỏa nghiêm ngặt, bất kể là ai cũng thể lấy .'

 

'Bất kể là ai cũng thể lấy ...'

 

Trong đầu vang vọng từng hồi lời của Long Diệp, ngón tay kìm lướt qua vết sẹo nơi vai trái của cô...

 

"Chỗ ..."

 

Lời của Ngự Ngạo Thiên còn hỏi xong, Dao Dao phản ứng kích động che lấy vết sẹo đó: "Rất, khó coi ?

 

"Bởi vì...

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

bởi vì giờ thể d.ụ.c quần áo, mỗi thấy vết sẹo đều sẽ, đều sẽ nhạo ." Do đó Dao Dao ít khi mặc váy hai dây, chỉ sợ vết sẹo lộ ngoài.

 

"Vậy vết sẹo của em..." Đôi mắt thâm trầm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: "Là từ ?"

 

Bị hỏi như , Dao Dao rõ ràng sững sờ một chút, ngơ ngác ngẩng đầu: ", thực , cũng nhớ rõ nữa."

 

"Không nhớ rõ?!"

 

"Vâng, năm 6 tuổi từng t.a.i n.ạ.n xe một , nhiều chuyện đều nhớ nữa."

 

C.h.ế.t tiệt!

 

Ngự Ngạo Thiên xác định Dao Dao dối, bởi vì thấy trong mắt cô sự khát khao đối với ký ức quá khứ.

 

cái chính là ký ức năm 6 tuổi của cô!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-117.html.]

 

"Sao ạ?"

 

"Không gì." Nén cơn giận trong lòng, ánh mắt Ngự Ngạo Thiên vô tình liếc xuống ...

 

Cơ thể trắng trẻo đó đang nở rộ từng đóa "dâu tây" nhỏ tươi tắn, tất cả đều là kiệt tác của .

 

Dao Dao dường như nhận ánh dần trở nên nóng bỏng của Ngự Ngạo Thiên, vội vàng dùng chăn che kín cơ thể bán khỏa của : "Anh, thể ?"

 

"Hừ, bảo bối mới tới, em đuổi ?"

 

"Không, ý đó.

 

Chỉ là...

 

chỉ là..." Nếu cứ tiếp tục như , e là lát nữa sẽ 'xảy chuyện' mất.

 

"Em sợ chạm em?" Ngự Ngạo Thiên thấu tâm tư nhỏ mọn của cô chỉ qua một cái .

 

Dao Dao đành dùng sự im lặng để cho câu trả lời của .

 

"Hừ, bảo bối, cứ thấy là em đang khát khao ...

 

mau ch.óng chơi đùa em nhỉ?!" Dứt lời, khóe miệng Ngự Ngạo Thiên khỏi nhếch lên một nụ tà, bá đạo hất tung tấm chăn cô đang quấn , cúi đầu, ngậm lấy nụ hoa phấn non .

 

"Đừng mà...

 

ưm..." Biết ngay kết quả sẽ là như , cô khó nhẫn nhịn khép hờ đôi mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi , cố gắng để bản đừng phát những âm thanh đáng hổ như thế...

 

Dần dần, phòng ngủ rộng lớn bầu khí ái của nam nữ chiếm lĩnh, Cô Gái vặn vẹo cơ thể trần trụi, mặt lộ thần tình bất an và khổ sở.

 

Đôi chân cô đàn ông dùng sức tách .

 

"Đừng, ..." Bàn tay nhỏ theo bản năng che lấy nơi thẹn thùng .

 

「Hừ.」 Người đàn ông nở một nụ tà lẫm: 「Bảo Bối, phía của cô đều ướt thành thế , chắc hẳn là đang khao khát chứ?」 Vừa , Ngự Ngạo Thiên liên tục kích thích cơ thể nhạy cảm của cô, sớm đ.á.n.h thức tế bào nhạy cảm cô.

 

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cô thẹn thùng mặt : 「Mới, mới . Anh buông tha cho ?」

 

「Buông tha cho cô?

 

Thật sự buông tha cho cô ?」 Hắn cường bạo cạy bàn tay nhỏ đang bảo vệ hạ của cô , ngón tay khẽ lướt qua đóa hoa nhạy cảm .

 

 

 

 

Loading...