Hắn chậm rãi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sắc mặt trở nên chút âm trầm, nửa ngày , mất kiên nhẫn gật đầu với Ly Mỹ Vân.
"Được chứ.
Hì hì, cảm ơn em ủng hộ chị." Ly Mỹ Vân mỉm nhẹ nhàng, sảng khoái ký tên lên giấy.
Dao Dao giống như bảo vật hiếm thế, ôm c.h.ặ.t trong lòng: "Cô, cô Ly Mỹ Vân, ở Nhật Bản ngôi Trung Quốc ưa chuộng cho lắm, nhưng duy chỉ cô, những Nhật đó tôn sùng là Nữ Thần.
thật sự sùng bái, sùng bái cô.
Cũng tự hào vì đất nước một ngôi sức ảnh hưởng như .
Nếu thể, hy vọng cô thể chụp chung với một tấm hình.
Được ?"
Còn đợi Ly Mỹ Vân đồng ý, Dao Dao rút điện thoại ấn mạnh tay Ngự Ngạo Thiên: "Lại đây, mau lên!
Giúp chụp cho và Ly tiểu thư một tấm hình, mau lên."
"Ra ngoài đợi ."
"Hả?"
"Ra ngoài đợi !
Hiểu ?!!" Tiếng gầm thấp đầy giận dữ vang lên, thẳng tay ném chiếc điện thoại trong tay xa.
Lúc , Dao Dao mới phản ứng ...
Thôi xong!
Đây là văn phòng của Ngự Ngạo Thiên mà, cô cái gì chứ, Truy Tinh đến mức quên cả cảnh, thật đáng c.h.ế.t!
"Xin...
xin Ngự tổng, xin .
ngoài ngay, ngoài ngay."
Đợi Dao Dao rời , Ly Mỹ Vân che miệng rộ lên: "Hì hì, Ngạo Thiên em đầu thấy phớt lờ , còn bảo chụp ảnh hộ đấy.
Thôi mà, đừng giận nữa.
Có điều, Thiếu Nữ đó thật chút...
thiếu giáo d.ụ.c ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Mỹ Vân, chuyện đến lượt cô đ.á.n.h giá nhân viên của !"
"Hả?" Ly Mỹ Vân ngẩn , khi đối diện với đôi mắt lạnh như băng của Ngự Ngạo Thiên, ả khỏi hít một khí lạnh.
"Cô cũng ngoài cho !"
"Biết...
."
Theo khi Ly Mỹ Vân rời , Ngự Ngạo Thiên phẫn nộ nhấn điện thoại: "Tuyết Đồng, gọi Lạc Dao Dao đây cho !!"
"Vâng."
Chẳng mấy chốc, Dao Dao với vẻ mặt đầy hối đẩy cửa bước : "Xin , xin , Ngự tổng.
Tại vì thật sự quá thích Ly Mỹ Vân, cho nên...
xin , xin ." Liên tục cúi đầu xin , cô thật sự ghét cái thói quen hễ cứ hưng phấn là quên hết tất cả của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lac-dao-dao-x-ngu-ngao-thien-co-nang-vua-ngay-tho-vua-quyen-ru/chuong-100.html.]
"Em tìm chuyện gì?" Hắn lạnh lùng hỏi.
Chậc, mục đích tìm là...
Ngừng việc xin .
Gương mặt nhỏ của cô trầm xuống: "Ngự Ngạo Thiên!
Anh dựa cái gì mà sa thải ?" Ngay lúc nãy Long Kỳ gọi cô đến văn phòng chính là chuyện sa thải cô, cô xong tức phát điên, lập tức g.i.ế.c tới đây.
"Em thấy sa thải em còn cần lý do ?"
"Sao cần?" Dao Dao bước lên một bước, hai tay chống lên mặt bàn: "Thứ nhất phạm ; thứ hai vi phạm kỷ luật, nếu là vô cớ sa thải thể đến Sở Lao động kiện !"
Ồ?
Đứa nhỏ mà lôi pháp luật với ?
"Lại đây." Ngự Ngạo Thiên tà mị ngoắc ngoắc ngón tay.
"Làm gì?"
"Lại đây."
Hắn rốt cuộc gì chứ?
Cô thấp thỏm lo âu tới bên cạnh ghế việc.
Ngự Ngạo Thiên từ trong tay cô giật lấy tờ giấy chữ ký của Ly Mỹ Vân, lật sang mặt chữ, lắc lắc: "Tờ , là trang quan trọng nhất trong bản hợp đồng của với tập đoàn Áo Mỹ.
Lạc Dao Dao thiếu nữ, lý do hủy hoại hợp đồng quan trọng đủ để sa thải em nhỉ?"
Không, thể, nào?
Một đạo Thiên Lôi giáng xuống trúng ngay đỉnh đầu cô: "Xin, xin .
Xin , lúc đó quá khích động, cho nên...
xin .
nguyện ý tự động từ chức để tạ tội."
"Hừ, từ chức tạ tội?
Bảo bối, em thật đúng là Thiên Tài mà." Dứt lời, Ngự Ngạo Thiên một tay kéo cô lòng: "Hợp đồng 500 vạn, em thấy từ chức là thể giải quyết ?"
Tiêu đời !
Tờ giấy đó là trang chữ ký quan trọng, dù in cũng .
"Thật...
xin ." Nhịn nửa ngày, cô chỉ thể dùng lời xin để chuộc tội.
"Hazzz.
Nếu một câu xin mà đáng giá 500 vạn, nghĩ, chẳng cần thiết thành lập bộ phận nghiệp vụ gì nữa.
Em đúng ?"
", nhưng thật sự...
xem ?"
"Để nghĩ xem nào..." Ngự Ngạo Thiên giả vờ suy tư cau mày, một tay ôm lấy eo Dao Dao, bàn tay còn thì yên phận men theo áo của cô luồn trong.