Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại - Chương 44: Nhổ cỏ

Cập nhật lúc: 2026-04-13 14:50:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người Lý gia thu dọn xong hành lý, đẩy xe khỏi cửa Thạch gia.

Lý Đại Thành đường qua :

“Vẫn là đẩy xe, mặc áo rách thế mới hợp với phận nạn dân của chúng . Ở Thạch gia cứ gọi là lão thái gia, thật sự quen chút nào.”

Lưu thị lẩm bẩm:

“Có cái gì mà quen, thấy ông ngủ còn say hơn bất cứ ai chứ.”

Lý Đại Thành ha ha:

“Bá Sơn, thấy nương con ? Sau ngủ giường lớn chạm trổ là trông cậy cả ba các con đấy.”

Ra khỏi Thạch gia còn nhiều quy tắc gò bó, Lý Bá Sơn chuyện cũng thoải mái hơn vài phần:

“Cha yên tâm , chúng con nhất định sẽ để cha lão thái gia cho đời.”

Lý Thúc Hà chen :

đấy cha, cho dù đại ca nhị ca thì vẫn còn con mà.”

Lý Đại Thành chỉ Lý Thúc Hà bảo:

“Hai đứa bây xem, đừng để đến cuối cùng thua kém cả Thúc Hà đấy nhé.”

Lý Bá Sơn và Lý Trọng Hải Lý Đại Thành chỉ đùa nên cũng để trong lòng.

Con d.a.o mổ heo của Lưu đại cữu đặt xe đẩy tay. Phủ thành dù loạn lạc nhưng vẫn nha dịch tuần tra, nếu cứ xách d.a.o lung tung khéo họ bắt mất.

Lưu đại cữu vỗ đầu Lưu An:

“Ta thì chẳng trông mong gì mấy cha của con, bao giờ thì con mới cho lão thái gia một ngày cho thèm đây?”

Lưu An ôm đầu hì hì:

“Sắp sắp , con sẽ mở mười tiệm thịt heo, kiếm thật nhiều tiền để ông cũng gọi một tiếng lão thái gia.”

Lưu đại cữu tát nhẹ đầu Lưu An:

“Đồ tiền đồ, chỉ nghĩ đến tiệm thịt heo, xem trông cậy mấy đứa các con là xong .”

Đoàn đến phía đông thành. Lý Trọng Hải cầm thẻ bài gỗ tìm Lưu Đại mặt rỗ. Ngư Nương buồn chán đá những viên đá nhỏ chân để chơi.

Đột nhiên nàng nhớ tới tiểu khất cái dựa góc tường , khi đút cho một ngụm nước, giờ tiểu khất cái thế nào ?

Ngư Nương nghĩ đến Nguyên Bảo. Quả nhiên mệnh mỗi mỗi khác. Tam Ngưu và Nguyên Bảo trạc tuổi , một là tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa cưng chiều hết mực, một là nạn dân lấm lem bùn đất đường chạy nạn.

Ngư Nương liếc Tam Ngưu thấy bé đang gãi đầu. Nàng phì , đây đúng là một tiểu nạn dân đầy chấy rận mà.

Chẳng bao lâu , Lý Trọng Hải cùng một mặt đầy rỗ . Không cần hỏi cũng chính là Lưu Đại mặt rỗ.

Lưu Đại mặt rỗ hỏi:

“Các vị tìm chỗ ở thế nào? Thuê ngắn hạn dài hạn? Muốn ở rộng bao nhiêu? Khu vực phía đông thành đều rành rẽ cả.”

Lý Đại Thành đáp:

“Chúng thuê một tiểu viện hai tiến, nhất là giếng nước và nhà bếp, ở nửa tháng.”

Lưu Đại mặt rỗ xoay xoay quả hạch đào trong tay, trầm ngâm một lát:

“Thuê nửa tháng thì ngắn, mấy điều kiện khác đều dễ tìm. Các vị định rời khỏi phủ thành ?”

Lý Đại Thành :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-su-chay-nan-lam-ruong-o-co-dai/chuong-44-nho-co.html.]

“Tự nhiên là , chúng định vượt sông Lan Giang để xuống phía Nam.”

Lưu Đại mặt rỗ tỏ vẻ khó hiểu:

“Phủ thành thế , bao nhiêu chen vỡ đầu còn , các vị ?”

Lý Đại Thành giải thích:

“Phủ thành rộng lớn nhưng sống dễ. Chúng chỉ là bá tánh nghèo khổ, định cư ở phủ thành quá gian nan, chi bằng đ.á.n.h cược một phen xuống phía Nam tìm kiếm sự phú quý.”

Lưu Đại mặt rỗ gật gù:

“Hóa . hiện giờ các vị bắt mối quan hệ với Thạch đại ca, cũng coi như chỗ dựa thì còn gì sợ nữa?”

Lý Đại Thành đáp:

“Lão già nghèo hèn quen , dám phiền Thạch gia. Vẫn là nhân lúc chân tay còn cử động xuống phía Nam kiếm đường sống thôi.”

Lưu Đại mặt rỗ dẫn nhóm Lý Đại Thành xem mấy nơi. Cuối cùng Lý Đại Thành chọn một tòa tiểu viện nhị tiến. Trong sân một cây táo lớn, qua chút niên đại. Dưới gốc táo còn một cái giếng nước, nước giếng cạn nhưng múc lên vẫn còn khá trong.

Tiền thuê nửa tháng đắt, chỉ tốn bốn trăm văn tiền. Sau khi trả tiền, đoàn của Ngư Nương đẩy xe hành lý dọn tiểu viện.

Lý Trọng Hải cầm đơn t.h.u.ố.c Lý Đại Thành kê hiệu t.h.u.ố.c. Ngoài việc bốc t.h.u.ố.c trị chấy rận còn mua thêm ít hùng hoàng để trừ sâu bọ khi mới chuyển .

Trần thị còn dặn mang ít bồ kết về, nàng còn một đống quần áo lớn giặt.

Lưu thị thấy liền gọi giật Lý Trọng Hải :

“Con mua nhiều bồ kết chút, cả nhà chúng đều dùng đấy.”

Lý Trọng Hải nghĩ ngợi, mua nhiều đồ như một mang nổi bèn gọi cả Lý Thúc Hà cùng.

Lưu thị cùng đại cữu mẫu Lưu gia bắt tay dọn dẹp nhà bếp.

Lý Đại Thành thấy Nhị Ngưu cùng Đại Khánh, Tiểu Khánh đang rảnh rỗi liền sai bảo:

“Nhị Ngưu, con nhổ hết cỏ dại trong sân , tìm thứ gì đấy.”

Nghe thấy đồ , mắt Nhị Ngưu sáng rực lên. Hắn hai lời liền gọi cả Đại Khánh, Tiểu Khánh, ba đứa xổm xuống đất bắt đầu sức nhổ cỏ.

Cỏ dại ngoài đồng đều nạn dân đào sạch, cỏ trong cái sân ngược chẳng ai ngó ngàng tới.

Nhị Ngưu vạch một bụi cỏ dại , túm lấy rễ giật mạnh một cái. Vì kìm lực nên ngã phịch m.ô.n.g xuống đất.

Đại Khánh và Tiểu Khánh bên cạnh nhạo:

“Nhị Ngưu, ngốc quá .”

Nhị Ngưu phủi đất m.ô.n.g, dậy định đ.á.n.h hai đứa thì đột nhiên thấy một vật dài ngoằng chui .

Hắn sợ run b.ắ.n :

“Có rắn! Gia gia, rắn!”

Đại Khánh và Tiểu Khánh thấy cũng sợ hãi la toáng lên.

Lưu đại cữu thấy liền xông tới vung d.a.o mổ heo c.h.é.m con rắn thành hai khúc.

“Xem cái tiền đồ của mấy đứa kìa, chỉ là con rắn thôi mà? Ngày thường chẳng sợ trời sợ đất ? Sao giờ sợ rắn?”

Lý Đại Thành ha ha:

“Vẫn là ba đứa chúng nó phận , bắt châu chấu nhổ cỏ đều phát hiện đồ mới. Ta thấy , ở điểm thì mười Ngư Nương cũng bằng ba đứa nó.”

--

Hết chương 44.

 

Loading...