Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 4: Khởi hành
Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:51:18
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe bò đến khách điếm khi trời tối hẳn, trấn nhỏ lác đác vài ngọn đèn l.ồ.ng m.ô.n.g lung.
Triệu Noãn nhảy xuống xe, với lão hán: "Ngài chờ bên ngoài một chút, cháu lấy tiền trả."
Nói xong, nàng dắt con cửa khách điếm.
Khách điếm do hai vợ chồng già mở, thấy tới đang định chào hỏi thì Triệu Noãn cao giọng cướp lời.
"Đói c.h.ế.t con cháu . Chỗ gạo trắng phiền ông bà dùng niêu đất nấu một nắm, nấu cho con bé bát mì mỡ heo, cháu ăn đại cái gì cũng ."
Nói xong nàng đặt sọt xuống, hiệu cho ông bà chủ cầm lấy túi gạo trắng bên trong.
Hai vợ chồng già , chút kinh ngạc.
Triệu Noãn cũng nhiều, chỉ đến bên quầy, đặt một nắm tiền đồng chuẩn sẵn lên mặt quầy.
Hai vợ chồng chủ quán lập tức tươi rói: "Được , chúng ngay."
Thấy hai họ bếp bận rộn, nàng nhón ba đồng tiền từ quầy khỏi quán, đưa cho lão hán xe bò bên đường.
Màn lọt mắt lão hán, giống hệt như Triệu Noãn về đến nhà sai bảo bố chồng việc, còn thuận tay lấy tiền từ quầy trả tiền xe.
Chờ lão hán nhận tiền xong, Triệu Noãn còn thêm: "Sáng sớm mai cháu còn thành, phiền ngài chở cháu một đoạn nhé?"
"Được thôi, vẫn đến tận nhà đón ngài chứ?"
Triệu Noãn gật gật đầu.
Chờ xe bò xa, nàng lớn tiếng dặn dò: "Đi chậm chút thôi, đừng vội quá."
Lão hán vội về nhà, từ xa vọng : "Biết !"
"Tiểu nương t.ử, đây là..."
Triệu Noãn đầu , liền thấy vợ chồng chủ quán lưng, tò mò theo chiếc xe bò.
"Bố chồng cháu đấy ạ." Triệu Noãn vỗ vỗ đứa bé trong lòng: "Chồng cháu cùng hai chú em đang xây nhà ở thôn Khe Núi, chủ nhà giục tiến độ nên gọi cả bố chồng cháu sang phụ giúp. Con bé lớn nhớ bố, cứ nằng nặc đòi theo. Cháu ôm đứa nhỏ , tiện ngủ vạ vật bên ngoài nên đành trọ khách điếm."
Nghiên Nhi ở cửa hỏi: "Mẹ ơi, sáng mai ông nội đến đón con ?"
"Đón chứ. Tối nay con ngoan ngoãn ngủ, ngày mai bố con với các chú nhận tiền công xong sẽ đưa con thành xem Hoàng cung."
Bà lão chủ quán hâm mộ : "Chà, tiểu nương t.ử nhà mấy đàn ông khỏe mạnh như , cuộc sống chắc chắn là sung túc lắm."
Triệu Noãn , tốn chút công sức bịa chuyện cũng chẳng , quan trọng là góa con côi ngàn vạn thể để dòm ngó.
Chu Ninh Dục ngoan ngoãn mấy ngày nay, rốt cuộc đến tối nay bắt đầu quấy . Tuy nhiên Triệu Noãn thở phào nhẹ nhõm, đứa trẻ quá ngoan khiến nàng lo sợ.
Nàng ôm đứa bé qua : "À ơi... Mẹ đây mà, nhé."
Mãi đến khi bên ngoài vang lên tiếng mõ canh ba, đứa bé mới chịu yên.
"Nghiên..." Triệu Noãn đầu , mới phát hiện con gái nửa giường, thở đều đều.
Nàng cẩn thận đặt Chu Ninh Dục trong góc giường, đó cởi giày cho con gái, nhẹ nhàng bế con bé lên đặt song song với em trai.
Lúc đắp chăn, Triệu Noãn phát hiện trong tay Nghiên Nhi nắm c.h.ặ.t một vật, gỡ xem thì thấy đó là châu hoa của Chu Ninh An.
Trong lòng nàng đau xót, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Ban đêm Triệu Noãn dám ngủ say, nàng để nguyên quần áo, gục xuống mép giường chợp mắt.
Bên ngoài vang lên tiếng gà gáy đầu tiên, nàng giật tỉnh dậy từ trong mộng.
Trong mơ Hầu phủ chìm trong biển lửa, Hầu phu nhân, Đại nãi nãi, còn cả Chu Ninh An ở trong lửa gọi tên nàng.
Nàng đang định lao tới thì vạt áo phía ai đó kéo , đầu thì là Nghiên Nhi.
Nàng cúi đầu, trong lòng còn đang ôm Chu Ninh Dục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-4-khoi-hanh.html.]
lúc , Chu Ninh Dục tỉnh, tay chân nhỏ bé khua khoắng loạn xạ, một cái tát vỗ bộp mặt Nghiên Nhi.
Nghiên Nhi giật bật dậy, thơm chụt mặt em trai: "Đệ ngoan, đ.á.n.h đau tỷ tỷ nè."
Triệu Noãn dám để bọn trẻ ở một , nàng địu con lưng, xuống bếp khách điếm, hâm nóng một nồi cháo trắng bếp lò nhỏ.
Cho con ăn xong, nhân lúc vợ chồng chủ quán dậy, nàng để một nắm tiền đồng mang theo hai đứa trẻ đẩy cửa rời .
Bên ngoài sương sớm lãng đãng, ba bước nhanh ẩn trong sương mù.
Chờ khi mặt trời xua tan sương mù, Triệu Noãn và Nghiên Nhi đổi trang phục.
Cởi bỏ lớp áo vải thô bẩn thỉu bên ngoài, lộ bộ áo bông vải mịn bên trong. Ngay cả tã lót của Chu Ninh Dục cũng đổi từ vải thô sang vải bông.
Vứt bỏ cái sọt tre, bằng tay nải vải xanh đeo lưng. Triệu Noãn nhanh nhẹn b.úi tóc lên, cài một chiếc lược gỗ thù du.
Nghiên Nhi chải kiểu tóc hai b.úi (song nha), treo thêm một đôi quả cầu nhung đỏ nhỏ xinh.
Đi ngang qua một vũng nước, hai con còn rửa mặt mũi chân tay sạch sẽ. Thoáng chốc từ dáng vẻ quê mùa thô kệch biến thành quyến thuộc của gia đình khá giả.
Đi ngang qua tiệm rèn, Triệu Noãn còn mua một cây kéo và một con d.a.o găm nhỏ. Kéo thì nàng giắt bên hông, còn d.a.o găm bọc vải kỹ lưỡng giao cho Nghiên Nhi.
"Giấu kỹ , tùy tiện lấy dùng."
"Vâng ạ ." Nghiên Nhi giắt d.a.o găm lưng quần, buông vạt áo xuống che , tít mắt đáp lời.
Đến đình Ba Mươi Dặm, tiêu đội (đoàn áp tải) chờ sẵn ở đó.
Một gã đàn ông mặt đỏ hơn ba mươi tuổi từ xa tới: "Này, cô em, Vân Châu gặp chồng ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ha ha ha..." Đám đàn ông phía rộ lên, trang phục thì cả tiêu sư lẫn thương khách.
Triệu Noãn vén sợi tóc rơi bên tai, liếc mắt hờn dỗi: "Ta Vân Châu gặp chồng, tiêu đầu đàn bà nào để gặp ?"
Người phía thấy nàng những giận mà còn lanh lợi đáp trả, tiếng càng lớn hơn.
Ngược gã mặt đỏ đỏ mặt thật, nhưng miệng vẫn cứng cỏi: "Cô em trong nhà chị em gái nào , giới thiệu cho một ."
Triệu Noãn cũng phì : "Nằm mơ , thôi, đang vội gặp chồng đây."
Thương đội hi hi ha ha chuẩn khởi hành, ai mà ngờ phụ nữ là bà v.ú quy củ nề nếp của gia đình quyền quý cơ chứ.
Trong lúc chuẩn ngắn ngủi, Triệu Noãn cũng kịp quan sát đại khái những đồng hành, trong lòng chút tính toán.
Các tiêu đội nhỏ ở kinh thành vì sinh kế nên thường liên kết với . Bọn họ sẽ gom các thương khách cùng hướng , cùng để chiếu ứng lẫn , cho nên đoàn ít nhất ghép từ ba tiêu đội.
Gã đàn ông mặt đỏ trêu chọc nàng là đội trưởng của tiêu đội nhận vụ của nàng, đội ba tiêu sư. Một chiếc xe ngựa thùng xe, một chiếc xe đẩy tay do ngựa kéo chở hàng.
Còn hai tiêu đội khác qua trang phục thì mỗi đội hai tiêu sư và hai xe đẩy chở hàng.
Trong đó một đội cũng nhận khách theo, là một đôi vợ chồng 30 tuổi, chồng tên Trịnh Văn Thanh, vợ tên Đới Thúy Bách. Số còn là hàng hóa.
Trong xe ngựa cũng chứa một ít hàng hóa quý giá kỵ nước mưa, cho nên ba con Triệu Noãn cũng khá chật chội.
Tiêu sư mặt đỏ xoay lên ngựa, hì hì về phía Triệu Noãn: "Cô em chịu khó chật chội mấy ngày, đợi đến trấn Kinh cách đây năm trăm dặm giao bớt hàng thì sẽ rộng rãi thôi."
"Cô em cái gì, chắc lớn tuổi hơn ngươi ." Triệu Noãn híp mắt: "Ta họ Triệu, năm nay 25."
Không cần thiết mai danh ẩn tích quá mức, lỡ gặp cửa ải kiểm tra hộ tịch thì càng thêm phiền phức.
"Chà, gọi là t.ử . Ta là Lý Khuê, năm nay 27, tiểu tiêu đầu của Uy Dương tiêu cục."
"Chào Lý thúc thúc."
Lý tiêu đầu sửng sốt, ha hả: "Ai da, con bé ngoan quá." Nói xong liền móc một nắm kẹo cho Nghiên Nhi.
Hai tiêu sư đ.á.n.h xe khác cũng nhân cơ hội tự giới thiệu, một vận chuyển hàng họ Trương, tầm 40 tuổi. Người đ.á.n.h xe ngựa là một mới mười tám, họ Bạch.
Mọi coi như quen , khách sáo vài câu, Lý tiêu đầu vung roi vang lên một tiếng: "Xuôi gió xuôi nước thuận Thần Tài, khởi hành!"