Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 16: Quyết định
Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:34:35
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vết thương lớn nhất Triệu Noãn hai chỗ, một là cánh tay trật khớp, chỗ còn là bắp chân vỏ d.a.o của quan sai đ.á.n.h trúng.
Cánh tay vì sưng quá nghiêm trọng, lão đại phu toát cả mồ hôi hột mới nắn khớp xương cho nàng. Lại vì bó c.h.ặ.t quá lâu, những chỗ huyết mạch thông chuyển sang màu tím bầm, cần chích m.á.u bầm .
Còn chỗ bắp chân tím bầm thì gì, da nổi lên một cục m.á.u to bằng nắm tay, da dẻ căng đến mức như trong suốt.
Đoạn Chính bưng chậu nước trong , lúc bưng là nửa chậu m.á.u, đầu óc ong ong cả lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà v.ú trung thành nhạy bén, quan trọng nhất vẫn là bà v.ú của hai vị tiểu chủ t.ử Hầu phủ, còn con bé đáng yêu trong phòng nữa...
Nếu nó thật sự xảy chuyện gì, ông dám tưởng tượng ba đứa trẻ sẽ đau lòng đến thế nào.
Giải quyết xong hai chỗ trọng thương, đại phu nắn bóp xương cốt nàng một lượt, xác nhận vấn đề gì mới tiếp tục xem xét vết thương ngoài da.
Vết thương ngoài da thì nhiều vô kể, chỗ nào cũng là vết xước do cứa rách, chỗ bên trong còn lưu dằm gỗ nhỏ, bùn đất bẩn thỉu, bắt đầu sưng đỏ lên.
Lão đại phu xuể, liền chỉ huy Thẩm Minh Thanh rửa vết thương cho nàng.
Thẩm Minh Thanh càng rửa tay càng run, tưởng tượng nổi Triệu Noãn lấy dũng khí để kiên trì chạy trốn như .
Đến khi trời sáng, đại phu râu bạc phịch xuống đất: "Mệt c.h.ế.t lão già ."
Chờ đắp chăn cẩn thận cho Triệu Noãn xong, Đoạn Chính đẩy cửa bước .
Đêm nay, ông cũng thức trắng mắt đỏ hoe.
"Lão đại phu, lão đại phu." Ông ngăn cản vị lão nhân gia đang buồn ngủ díp mắt, "Làm phiền ngài xem cho con bé một chút."
Lúc Thẩm Minh Thanh mới phát hiện Nghiên Nhi gục xuống ghế ngủ .
"Được ." Lão đại phu thấy liền quen với bọn họ, biểu cảm giống như trưởng bối bất lực với vãn bối .
Thẩm Minh Thanh bế Nghiên Nhi lòng, cởi áo con bé .
Không ngờ tiểu nha đầu cũng y hệt , đặc biệt là lưng và cổ, tất cả đều là vết trầy xước.
"Ngài kê cho lọ t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo , con gái con lứa, để sẹo là nhất."
"Được." Lão đại phu đáp ứng sảng khoái, "Năm ngày lấy, mười lượng bạc."
"Đắt thế! Sao ngài cướp luôn ."
Lão đại phu : "Ngọc Dung Cao do lão phu điều chế chính là đặc cung cho các nương nương trong cung đấy, bán cho mười lượng là giá tình thương ."
"Xì..." Thẩm Minh Thanh nhạo một tiếng, "Lợi hại như mà lúc biếm trích cũng chẳng thấy nương nương nào cầu tình cho ngài cả."
"Hừ! Thằng nhóc họ Thẩm , đây là thái độ nhờ việc đấy hả!" Lão đại phu đập mạnh đơn t.h.u.ố.c lên bàn, tức tối bỏ .
Triệu Noãn ngủ một mạch đến chập tối hôm , nàng bật dậy như cá chép lộn , nôn nóng quanh tìm kiếm.
"Nghiên Nhi, Dục Nhi?"
Ngoài phòng, Thẩm Minh Thanh đang ôm Chu Ninh Dục chơi, Nghiên Nhi bên cạnh ăn kẹo hồ lô.
Nghe thấy tiếng Triệu Noãn, tiểu nha đầu nhét cây kẹo hồ lô tay Thẩm Minh Thanh, giật lấy em trai chạy tót phòng.
"Mẹ, , con với đều ở đây."
"Này , cái con nhóc phản bội !" Thẩm Minh Thanh gọi với theo phía .
Nhìn thấy hai đứa trẻ bình an vô sự, trái tim đang nhảy loạn của Triệu Noãn mới bình chút.
"Đưa cho xem nào."
Triệu Noãn đón lấy Chu Ninh Dục đặt lên giường, đó xách Nghiên Nhi lên giường. Nàng sờ nắn khắp con, sợ Nghiên Nhi chỗ nào thương mà phát hiện .
Nghiên Nhi lăn lộn giường: "Ha ha ha... Mẹ ơi, nhột quá."
Thấy con gái quả thực , hai con mới ôm c.h.ặ.t lấy .
"A ô... ma ma ..."
Nghiên Nhi Chu Ninh Dục đang khua chân múa tay bên trong, mặt quỷ: "Đồ quỷ sứ."
Triệu Noãn buông Nghiên Nhi , bế Chu Ninh Dục lên, mở tã lót kiểm tra.
Thẩm Minh Thanh từ bên ngoài : "Kìa, kiểm tra , đứa bé vấn đề gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-16-quyet-dinh.html.]
"Đa tạ."
Miệng Triệu Noãn cảm ơn nhưng tay vẫn dừng . Làm là như , cứ tự xem qua mới yên tâm .
Thẩm Minh Thanh một bên , cảm thấy Chu Ninh Dục trong tay Triệu Noãn giống như một khối bột nếp, nắn bóp từ trong ngoài một lượt.
Thấy hai đứa trẻ đều , lúc Triệu Noãn mới về phía Thẩm Minh Thanh đang dựa cửa.
"Xin hỏi vị công t.ử là...?"
"Ta họ Thẩm."
Cảm giác đầu tiên của Triệu Noãn chính là nhà họ Thẩm.
Thẩm gia cũng giống như Chu gia, vì nhiều năm chinh chiến nên tỷ lệ c.h.ế.t yểu cực lớn, cho nên nhân khẩu vẫn luôn đơn bạc đến mức dòng thứ.
Trong đầu nàng nhanh ch.óng lướt qua một lượt, trừng lớn mắt: "Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm?"
Hầu phu nhân Thẩm Vân Y hai trai.
Đại ca Thẩm Vân Liên 22 tuổi t.ử trận ở biên quan, để mụn con nào.
Nhị ca chính là Trấn Quốc tướng quân Thẩm Vân Miểu hiện đang trấn thủ Toái Diệp Quan, cưới vợ là Lục thị.
Lục thị sinh hạ trưởng t.ử Thẩm Minh Nguyệt xong thể tổn hại, cách mấy năm sinh con thứ Thẩm Phong Thanh thì băng huyết qua đời. Vì , Thẩm Phong Thanh sinh cha yêu thích.
Năm mười bốn tuổi vì gian sát một vũ nữ, nên Thẩm tướng quân tự tay c.h.é.m c.h.ế.t.
Khi ở Hầu phủ, Triệu Noãn thường Hầu phu nhân cảm thán về "Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm".
'Đứa trẻ đó thông tuệ lắm, đáng tiếc tính tình cũng bướng bỉnh y hệt ca ca .'
'Đứa cháu đó của nếu còn sống, danh hiệu nhất mỹ nam t.ử kinh thành gì đến lượt cái loại con cháu nhà họ Tôn.'
'Đứa trẻ đó tuy ăn chơi trác táng, nhưng cũng mệnh khổ, tin nó g.i.ế.c .'
Triệu Noãn kỹ đang dựa cửa, thì đúng là thật, nhưng tóc tai bù xù, râu ria xồm xoàm, chút lôi thôi.
Cũng đúng.
Nếu là giả c.h.ế.t, thì lý nào Hầu phu nhân cũng .
Thẩm Minh Thanh thấy biểu cảm Triệu Noãn đổi liên tục, nở một nụ đểu: "Chính là như cô nghĩ đấy. Còn nữa, hiện tại tên là Thẩm Minh Thanh."
"Thẩm công t.ử." Thấy Triệu Noãn cũng rối rắm nữa, gọi một tiếng coi như chào hỏi.
Nghe tin nàng tỉnh, Đoạn Chính tìm nàng thương nghị.
Hôm nay Triệu Noãn mới thấy Đoạn Chính chỉ thiếu một con mắt, mà còn mất một bên tai cùng phía. Xem vết sẹo lồi lõm mặt, hẳn là một đao c.h.é.m đứt tai, lưỡi đao trượt xuống mặt tạo thành.
"Đoạn thúc."
"Không dọa cô sợ chứ."
Triệu Noãn lắc đầu: "Sao thành như ?"
"Cùng Hầu gia hồi kinh thì gặp mai phục đường." Đoạn Chính xuống ghế, nhớ quá khứ chút thương cảm.
Trấn thủ biên quan Vân Châu nhiều năm, ai thể ngờ cuối cùng thương trong tay ?
Triệu Noãn thở dài, qua cầu rút ván, thỏ c.h.ế.t ch.ó săn g.i.ế.c, từ xưa đến nay đều như .
Đoạn Chính nhiều về chuyện , hỏi: "Sau cô tính thế nào?"
Triệu Noãn ôm Chu Ninh Dục trêu đùa: "Đi Tùy Châu."
"Vì ?" Thẩm Minh Thanh nhíu mày, "Tuy đều là biên quan, Vân Châu cũng tính là sản vật phong phú, nhưng so với Tùy Châu thì hơn quá nhiều."
"Vì Dục Nhi." Thái độ Triệu Noãn kiên quyết, "Thằng bé tuy hiện tại danh nghĩa là con trai , nhưng chờ kinh thành phát hiện đám quan sai truy tìm biến mất, chắc chắn sẽ nghi ngờ đến ."
"Tướng quân thủ quan Vân Châu tuy là thuộc hạ cũ của lão Hầu gia, nhưng các ngài thể đảm bảo bọn họ nhớ ân tình Hầu gia bao nhiêu năm?"
"Tùy Châu vốn là nơi lưu đày, chờ Chu gia tới , cho dù tra Dục Nhi chúng cứ nhất quyết nhận, ai đứa bé Xuân Liên bế chính là Dục Nhi ."
"Huống hồ nó đến nơi lưu đày , Uất Trì còn thể bắt một đứa trẻ sơ sinh ngược trở về nữa ? Nếu đúng là như thế, thì Chu gia lưu đày, mà là c.h.é.m đầu ."